Qua những ô cửa sổ mở, tôi có thể nghe thấy những con sóng vỗ vào những tảng đá. Gió thổi ngoài khơi, lá cây xào xạc trên đầu.
Ánh nắng chiếu qua tấm rèm mở khi những cành cây đung đưa.
Tôi bỏ kính xuống, lấy một chai nước và đĩa thức ăn ra khỏi tủ lạnh. Tôi rũ gối, kéo thêm vài chiếc ghế xung quanh. Chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Các vị khách đang trên đường đến Landing Lane.
Ngôi nhà đã không thể cứu vãn sau vụ cháy. Nó đáng lẽ ra không nên được xây dựng ngay từ đầu. Sadie đã từng nói về điều này nhiều năm về trước: Nó không an toàn. Nhất là với kích thước của nó, xâm chiếm nhiều mảnh đất một cách bất hợp pháp. Trước đó họ đã phải đút lót các nơi để xin giấy phép. Chuyện đó sẽ không xảy ra lần nữa.
Vẫn còn một vài dấu tích của căn nhà cũ, nếu bạn biết nơi để tìm. Những phần cỏ có màu xanh tốt hơn, nhạt hơn. Một phần đất trũng hơn những phần khác, nơi từng là hồ bơi.
Nhưng từ phía nhà khách, đó chỉ là một cảnh quan thiên nhiên, một mảng trống không có cây trước những tảng đá. Một khung cảnh tuyệt đẹp, không bị cản trở, chào đón tôi mỗi sáng.
Một phần thưởng, cho sự rủi ro.
Tôi nghe nói, thông qua những người khác trong thị trấn, rằng Parker đã có được một thỏa thuận. Nghe nói anh ta bị giam giữ tại nhà, phải đeo máy theo dõi ở mắt cá chân. Hình như anh ta cũng đã bị đuổi khỏi công ty.
Hầu hết những lời nói đó có thể là tin đồn. Nhưng tất cả những gì tôi quan tâm là anh ta đã biến khỏi đây. Và gia đình họ sẽ không quay trở lại.
Vào mùa đông, sau khi tôi bán mảnh đất tại đài quan sát, tôi đã đưa ra một mức giá thấp nhưng hợp lý cho khu đất này. Không ai có ý định xây lại ngôi nhà và chỉ có chái nhà cho khách được xây dựng theo đúng luật. Nhưng tôi cũng chỉ cần có vậy.
Tôi đã mua lại tài sản này vì góc nhìn của nó, nhìn ra toàn bộ Littleport và mọi thứ tôi từng biết.
Một điều tôi tiếc nhất là đã không được nhìn thấy mặt Grant, khi ông nhận ra những gì tôi đã làm.
Vào mùa đông năm ngoái, tôi đã bán tất cả những gì mình có cho nhà Sylva. Một dải đất trên đài quan sát mà tôi đã nắm giữ, cho chính tôi. Tất cả ẩn dưới tên của một công ty trách nhiệm hữu hạn.
Tôi đã bắt đầu đầu tư nhiều năm trước đó, với số tiền từ việc bán ngôi nhà của bà ngoại tôi. Tiền mặt được chi trả bởi chính người nhà Loman, khi họ mua ngôi nhà của bà ngoại tôi. Bianca là người duy nhất từng hỏi tiền của tôi đã đi đâu. Grant có vẻ như không hề để ý tới chuyện đó.
Không có gì trong hợp đồng của tôi với nhà Loman ngăn tôi tự tách riêng và có những khoản đầu tư của riêng tôi. Vì vậy, tôi đã lấy số tiền đó và đầu tư với một nhóm nhỏ vào một khu đất ở một vài thị trấn trên bờ biển.
Khoản đầu tư đó đã sinh lãi và mỗi người chúng tôi đã lấy phần của mình rồi tiếp tục đầu tư.
Tôi có con mắt nhìn thấy các khoản đầu tư tiềm năng và đủ can đảm để làm điều đó. Và rõ ràng đó là hai thành phần chính để tạo nên thành công. Mạo hiểm tất cả mọi thứ để tạo ra một cơ hội.
Hôm nay là ngày đầu tiên của mùa du lịch tại Littleport, và chúng tôi có mặt ở đây hôm nay để ăn mừng một sự khởi đầu - một mô hình liên doanh với Faith, gia đình của cô sẽ cho thuê các ngôi nhà cho thuê mới của họ.
Greg Randolph đã từng gọi tôi là con quái vật của Sadie, nhưng anh ta đã lầm. Nếu tôi là con quái vật của ai thì tôi nghĩ tôi là con quái vật của Grant thì đúng hơn.
Tôi đã làm theo mọi thứ ông dạy tôi, đầu tư số tiền ban đầu mà không chần chừ. Đánh cược tất cả mọi thứ, hết lần này đến lần khác, vào các khoản đầu tư bất động sản ở các thị trấn phía trên và dưới bờ biển. Phải có niềm tin rằng có một điều gì đó sẽ kéo những vị khách du lịch đến - sức mạnh của đại dương, sự rộng lớn của nó, những bí mật mà nó ẩn giấu - và quả thực điều đó đã có tác dụng.
Đó có thể là một hành động liều lĩnh, không thể rút lại và không có gì hứa hẹn.
Nhưng Littleport luôn là nơi ưu ái những người táo bạo có bản lĩnh.