Sam xem lịch với bộ mặt đầy vẻ thỏa mãn: một tháng ở trường trung học trôi cái vèo, một vài người bạn, cây đàn piano mơ ước, những bữa ăn tuyệt hảo. Duy nhất một điều là giá như bà ngoại không tống cho nó mỗi ngày một tiết học tiếng Pháp thì tốt quá! Bà xem nó như một trong những đứa học sinh ngày xưa của bà. Bà giảng giải về văn chương như thế này: "Cháu không thích đọc ư? Ấy là cháu chưa gặp CUỐN sách họp với riêng cháu. Để cuộc sống thêm phong phú, để am hiểu thế giới, gặp gỡ nhiều người và trải nghiệm những tình huống mới, không gì tốt hơn là hãy đọc sách. Sách chính là một hộp đồ nghề. Mỗi câu chuyện mà cháu đọc được sẽ giúp cháu thay đổi bản thân bằng cách này hay cách khác. Cháu sẽ được học hỏi về nhân tình thế thái!"
- Nếu bà có tivi, bà ngoại ơi, nó sẽ mang đến cho bà tất cả những điều ấy mà chẳng cần nhọc công tẹo nào.
- Không có gì đáng giá mà lại không mất công đâu cháu! Chơi piano cũng mệt đấy thôi.
- Đúng, nhưng nó vui mà.
- Văn học phát triển trí thông minh.
- Máy tính cũng thế.
- Ngôn ngữ là công cụ giao tiếp của chúng ta. Chúng ta cần phải giỏi ngôn ngữ.
- Chừng nào chúng ta còn nói được: "Tối nay ăn gì?", ấy mới là điều quan trọng nhất.
- Hay lắm. Chúng ta sẽ tổ chức một hội chợ sách.
- Ở đâu cơ ạ?
- Trên nhà, trong ba phòng ngủ. Cháu hãy mời bạn bè cháu đến. Mỗi người sẽ mang đến ít nhất hai cuốn sách mà mình thích.
- Thêm ba cốc bia nữa bà nhé?