Sam ở trong phòng, cố ép mình đọc một cuốn tiểu thuyết. Thằng bé khó nhọc nhích qua từng câu từng chữ. Nó cần cả thế kỷ mới đọc xong trang sách khốn kiếp này. Chắc chắn nó còn cần trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn một chút để hiểu được hành động và tình cảm của các nhân vật trong cuốn truyện thuộc cái danh mục chết tiệt kia. Tại sao các thầy lại yêu cầu học ngôn những tác phẩm chẳng ai hiểu gì kia chứ?
Sam đọc tiếp, lúc vào lúc không, bởi lẽ không máy tính, không ti vi, không điện thoại di động thì quanh nó chỉ có một sự trống trải vô biên.
Martha và Sam chúc nhau ngủ ngon. Sau bữa trưa với những món thừa từ bữa trước, Martha đã nỗ lực chuẩn bị cho bữa tối: thịt hầm nhừ ăn kèm khoai tây tùy thích. Sam chơi đàn suốt buổi chiều. Không vấn đề gì hết, thằng bé có niềm đam mê thực sự với bàn phím đen trắng này. Nhất là khi bàn phím yêu thích kia của nó lại đang ở xa...
Mà đâu có xa lắm! Bàn phím chiếc máy tính tuyệt vời của Martha nằm ngay dưới chăn kia.
Trong đời chưa bao giờ Martha tự thưởng cho mình một món quà tương tự. Bà khám phá thế giới qua các đầu ngón tay. Nhân viên kỹ thuật đã tạo cho bà một địa chỉ email. Buổi chiều, bà đã gọi điện cho bè bạn để hỏi xin địa chỉ email từng người. Lúc này đây, bà đang gõ những bức thư khẩn nài được hồi âm nhanh chóng.
Sau đó bà tìm các công thức nấu ăn. Sam đã chỉ cho bà cách tìm. Bà còn gõ lên Google cả tên những nước mà bà ghé thăm qua ảnh.
Bà nghĩ đến chồng mình, người không bao giờ được biết đến những khả năng tìm kiếm này. Nếu biết, chắc hẳn ông ấy sẽ thích lắm! Bà nhìn sang phía bên kia giường. Bà chưa bao giờ vượt quá giới hạn kia, dường như ông ấy vẫn còn ở đó. Bà chợt nảy ra một ý. Bà gõ "Tình yêu" và nhấp chuột vào "Làm thế nào để tìm thấy nó", tiếp đến là "những trang hiệu quả nhất".
Bà lại nhấp chuột lần nữa. "Nhấp chuột", từ mà bà chưa khi nào dùng cho đến lúc này. Trang web hiện ra trên màn hình. Bà khai báo "Tôi là một phụ nữ", "Tôi tìm một người đàn ông" và cung cấp mã số bưu điện.
Đã nửa đêm. Bà sẽ không có câu trả lời ngay bởi vì máy đã hết pin. Bà ra khỏi giường để sạc máy và giấu giếm nó thật kỹ. Trước đây, bà luôn mong trời mau sáng, nhưng bây giờ không phải là mong nữa, mà là cực kỳ nóng lòng.