Hào hứng, phấn chấn, ngất ngây, làm thế nào để Sam truyền đến công chúng tình yêu của nó dành cho các tác phẩm hòa tấu, các tẩu khúc, các biến tấu, các điệu valse, các bản sonate và giao hưởng đây?
Dù sao thì sự hào hứng xuất thần ấy cũng chẳng còn vào cái hôm từ nhạc viện về nhà, nó thấy bà ngoại hăm dọa giơ ra một chiếc phong bì của trường học yêu quý thông báo tới gia đình về điều mà nó quá rõ là gì: ấy là việc từ khi có lời đề nghị biểu diễn, nó không hề bước chân tới lớp.
- Là sao?
Martha bằng lòng với từ để hỏi này.
- Thì... thế.
- Gì nữa?
- Biết nói gì với bà đây?
- Thử nói sự thật đi.
- Cháu không muốn đi học nữa.
- Thế còn bằng tú tài?
- Ở đời còn nhiều lựa chọn khác.
- Ví dụ là gì?
- Tìm lấy một con đường thay thế.
- Liên quan đến cháu, cháu có đề nghị gì không?
- Âm nhạc.
- Phải rồi! Âm nhạc!... Bởi vì cháu đã gặp may khi người ta mời cháu đi biểu diễn một cách ngẫu nhiên nhất trên đời này. Cháu có ý thức được sự đua tranh trong lĩnh vực đó không? Cháu có hiểu được trình độ, kỷ luật thép, KHỔ LUYỆN, bên cạnh đó còn cả sự đấu đá và rất ít cơ hội để đến được đích không?
- Thì bà vẫn nói phải theo đuổi đam mê kia mà.
- Bà cũng nói phải thực tế nữa. Samsam của bà này, cháu là một chàng trai thông minh và nhạy cảm, có năng khiếu, cháu sẽ phải biểu diễn trước ba trăm người, đó là một cơ hội tốt mà cháu phải nắm lấy. Hãy nắm lấy cơ hội ấy, và đi đến tận cùng của chuyến phiêu lưu ấy, nhưng sau đó hãy trở lại trường. Năm nay cháu đã học hành chăm chỉ, chắc chắn kỳ thi tú tài tiếng Pháp sẽ không đến mức thê thảm đâu.
Sam thấy vui trong lòng khi đối diện với một người không sồn sồn như mẹ. Nó xoay xở không đến nỗi tệ đấy chứ. Tuy nhiên nó muốn bộc bạch bằng hết suy nghĩ của mình.
- Claudio Arrau, nghệ sĩ dương cầm trứ danh, không hề học thứ gì khác ở trường ngoại trừ âm nhạc, ông đã tự học và nói thành thạo bốn ngoại ngữ. Einstein mãi mười hai tuổi mới biết nói rồi biết viết. Léonard de Vinci và Gustave Eiffel hẳn nhiên không có bằng tú tài!
- Nếu cháu muốn trở thành Léonard de Vinci hay Einstein thì sang năm hãy bắt đầu, khi mà cháu về nhà với bố mẹ ấy.
- Ôi bà ơi... Bill Gates! Steve Jobs! Ngay cả Dickens yêu quý của bà nữa đấy!
- Bố ông ấy đã đi tù. Cháu nghĩ ông ấy sung sướng lắm sao khi phải bỏ học?
- Nhưng bà ơi...
- Không nhưng gì hết, không thương lượng gì hết!
Sam không kịp nói hết câu.