Đúng là Sam siêng học hơn từ khi có cậu sinh viên thường xuyên đến nhà, hiệu quả hơn là việc phải một mình đánh vật với những bài toán nan giải.
Nó cũng dễ thở hơn từ khi mẹ về Paris, không còn ở đó để bất đồng với nó. Với lại, nó đòi lại được giường của mình rồi.
Kể từ nay, nó có mọi thứ để hy vọng, gồm cả điện thoại và máy tính. Nhưng dường như nó đã không còn hứng thú với việc phí hoài thời gian. Thậm chí nó còn thấy ngán ngẩm đôi chút khi bà ngoại cứ cắm mặt vào cái máy tính trong phòng ăn suốt nhiều giờ liền.
Bà vẫn làm ít việc nhất có thể, bà nấu ăn, nhưng ngay cả khi đã ngồi vào bàn, Sam vẫn thấy bà như ở tận đẩu tận đâu, rằng bà có nhiều việc quan trọng hơn phải làm, rằng việc thỉnh thoảng bà mới có mặt đã là một sự hy sinh với bà, rằng những người bạn trên thế giới ảo còn thực hơn cả kho tài sản quý giá là thằng cháu ngoại. Điều đó có nghĩa là, các bữa ăn vẫn ngon miễn chê và bà thì vẫn tranh thủ đề cập đến các cuốn sách trong chương trình học.
- Cháu đi học như ông hoàng ấy nhỉ, có bao nhiêu gia sư chăm chút thế này...
- Thêm cả một đầu bếp chuyên nghiệp nữa!
- Cộng với người quét dọn, Mona chêm vào.
- Bà có cả một dàn nhạc tại gia với hai nhạc công còn gì...
- Đúng vậy, và bà đánh giá cao sự may mắn này. À mà, bà quên chưa kể với hai đứa là đoạn phim Sam chơi piano mà bà đưa lên YouTube tính đến hôm nay có 58.397 lượt xem rồi đấy.
- Thật không bà?
- Thật, sáng nay bà kiểm tra rồi.
- Cháu còn chưa xem nữa cơ, Sam bảo.
- Đây, xem đi.
Bà ngoại đứng dậy, vô cùng hài lòng vì có cớ để đi lấy cái máy tính thân yêu của mình.
Sam ngạc nhiên khi nhìn và nghe thấy chính mình. Và nó thấy mình ăn mặc quá lôi thôi! Đằng nào cũng thế rồi, nó quyết định tự đặt tên cho mình là "nghệ sĩ dương cầm mặc pyjama".
Nó gõ "Samson Francois" để cho nhà quay phim là bà nó xem vài đoạn quay cận cảnh đôi tay của vị nhạc công tài ba này.
- Thế này đòi hỏi phải có móng tay hoàn hảo nhỉ.
- Móng tay cháu lúc nào cũng thế mà bà.
- Còn bà, bà mới chỉ chập chững vào nghề quay phim thôi.
- Bà phải để ý sao cho máy quay đừng rung.
- Ở cửa hàng tin học có một khóa học đấy. Bà sẽ đăng ký.
Sam không nói gì nhưng thằng bé nghĩ rằng, nếu một phụ nữ ở tuổi bà nó còn muốn học về kỹ thuật thì đây hẳn là một tín hiệu tốt đẹp cho loài người.
- Nhìn này Sam, hôm nay bà nhận được ngần này thư đấy, Martha khoe khoang không khác gì một đứa trẻ.
- Cháu xem nào, thằng bé đáp lời để làm bà vui. Nhưng cái gì thế này, "ngày 18 tháng Ba, ngày không di động". Đã mấy tháng rồi cháu đi chơi mà không mang theo điện thoại di động đấy!
Martha đọc to:
- "Ngày 18 tháng Ba, ngày không di động.
Trong khi ngày càng có nhiều bằng chứng về tính độc hại của sóng (bla bla bla), trong khi Quốc hội vừa phê chuẩn lần thứ nhất một dự luật nhằm giảm thiểu việc dân chúng bị phơi nhiễm sóng (bla bla bla), hãy hành động vì sức khỏe của chính chúng ta, và, vào ngày hôm đó, hãy tắt điện thoại di động, - và, tiện thể, tắt luôn máy tính bảng và các thiết bị kết nối khác. Hãy khám phá lại niềm vui khi quan tâm đến mọi người xung quanh, trực tiếp nói chuyện với mọi người, thực sự hiện hữu trong những việc mình làm và không dán mắt vào các thể loại màn hình."
- Thế có đúng không bà? Sam hỏi, giọng trách móc.
- Chính cháu là người khởi xướng cho bà đấy chứ, bà phản ứng. "Tìm lại niềm vui đọc một cuốn sách thực thụ, suy nghĩ và mộng mơ."
- Thế có đúng không bà? Cuốn sách cuối cùng bà đọc là gì?
- Hẳn phải là L’Arroseur arrosé[1]. "Hãy cười nhạo những kẻ điều khiển máy móc với tuyên bố rằng 'kiểu gì chúng ta cũng không thể sống thiếu nó nữa', để rồi bằng cách đó chấm dứt mọi tranh cãi, bởi tự chất vấn về sự nguy hiểm của một vật đã trở nên không thể thiếu để làm gì? Biết đâu ta lại khám phá ra rằng thực ra chúng ta hoàn toàn có thể không cần đến chúng…"
- Đúng là như vậy, Sam nói.
- Thế tại sao chúng ta không làm luôn một ngày không xe hơi, không máy bay, không tàu hỏa cũng vì mục đích ấy? Mona hỏi. Hoặc một ngày không ăn các sản phẩm công nghiệp độc hại, hoặc một ngày không dùng điện...
- Một ngày không rượu!
- Một ngày không sex!
- Tình dục không làm hại ai cả, Martha kết luận.
- Với điều kiện cả hai cùng chấp thuận, Sam nói.
- Đúng, Martha đáp, và với một sự chín chắn tối thiểu.
- "Thế thì ngày 18 tháng Ba, hãy xem chúng ta có thể không cần đến chúng không, chỉ một ngày thôi!"
- Bà làm được không, bà?
Martha không trả lời. Nụ cười quen thuộc đã không còn trên gương mặt bà. Bà cho rằng việc này có lẽ quá khó.
❀ ❀ ❀
[1] Tên một bộ phim nhựa dài 49 giây của Louis Lumière (Pháp) sản xuất năm 1895. Sau này tên phim được dùng như một thành ngữ để ám chỉ những ai nói đùa và bị chính câu đùa đó vận vào mình, tương đương với thành ngữ ‘Cười người hôm trước, hôm sau người cười’.