Cuộc hội ngộ với Sam không ngăn được Martha muốn thử tìm cách gặp lại Arthur. Từ khi ngớ ngẩn đi đăng ký tài khoản trên Facebook, bà không thể hiểu nổi tại sao và bằng cách nào mà hàng tá người không quen biết gì lại đề nghị được là bạn của bà. Bà đồng ý với tất cả... một cách ngớ ngẩn.
Thế rồi bà gửi lời mời kết bạn tới Arthur Colombo, giống như hồi ở trường mẫu giáo khi ta đến xin xỏ tất cả những bạn mới đến: "Làm bạn với tớ nhé?" Sau đó bà hồi tưởng lại lần gặp gỡ đầu tiên. Khi ấy bà không còn ở trường mẫu giáo nữa mà đang học trường Sư phạm. Bà đến thư viện trường Luật để "nghiên cứu". Trường Luật vốn nhiều con trai hơn trường Sư phạm. Hôm đó, cũng như bao ngày, bà liếc nhìn xung quanh còn nhiều hơn nhìn vào sách hoặc vở ghi chép, và cũng như mọi bận, suýt nữa bà lại ra về tay trắng. Thế nhưng, đúng lúc bà chuẩn bị bước vào thang máy thì một chàng trai cao lêu nghêu xuất hiện, chắn ngay lối đi của bà. Tim bà đập dồn, muốn kiếm điều gì đó vui nhộn và thông thái để nói, đúng lúc ấy, ôi điều kỳ diệu xảy ra, chàng trai đắm đuối nhìn bà rồi thốt lên:
- Mắt em đẹp quá.
Tí nữa thì Martha ngất xỉu.
- Đặc biệt là lại cận nặng!
Bà không biết nói điều gì khác để đáp lời. Chỉ có trên phim của các biên kịch lão luyện viết ra mới có những lời đối đáp hóm hỉnh như thế.
- Bây giờ anh phải lên lớp, nhưng cho anh xin số điện thoại của em được không?
Kể từ giây phút ấy, suốt nhiều ngày liền Martha đóng chốt bên chiếc điện thoại treo ở cửa nhà.
Bà lo lắng bồn chồn. Những lần đi ra ngoài hiếm hoi đều là đến thư viện và quay trở lại đó. Ở đó, đôi mắt cận của bà quét khắp phòng một lượt, rồi quay về thất vọng tràn trề.
Cuối cùng thì anh ta cũng gọi điện và đến đón bà trên chiếc xe hơi hai mã lực. Lần đầu tiên trong đời, bà ngồi cạnh một thanh niên đẹp trai trên một chiếc xe hơi - thậm chí nói ngắn gọn là một chàng trai. Bà sẵn lòng trao gửi tâm hồn mình cho tình yêu, còn cơ thể thì không, thế nhưng anh ta vẫn đòi hỏi điều đó. Hồi ấy, có những chuyện không thể chóng vánh như vậy được. Vội vàng dâng hiến sự trong trắng để đổi lấy một buổi đi chơi nữa ư? Bà không có chút kinh nghiệm gì trong việc này, với lại nó khiến bà quá ư lo sợ.
Anh ta hấp dẫn là thế, học rộng hiểu sâu là thế, cộng với vẻ bề ngoài nổi bật đến mức hoàn toàn có thể chiếm được ân tình của bất cứ cô gái nào. Bà không tài nào hiểu được vì lý do gì anh ta lại hết mực kiên nhẫn với bà. Có lẽ với anh ta, bà là một thử thách, một cuộc chinh phục cần phải thực hiện. Anh ta từng nài nỉ rất nhiều lần, bên bờ biển, trong vườn hoa công cộng và cuối cùng là ở chính nhà anh ta, trong lúc bố mẹ đi vắng. Được sáu tháng thì anh ta đâm chán.
Bà không đến mức khóc lóc vật vã vì anh ta, nhưng bởi anh ta đã để lại trong bà một ấn tượng quá ư sâu sắc nên bà vẫn tiếp tục nghĩ đến anh ta suốt cả cuộc đời. Cái tên Arthur Colombo được khắc sâu trong tim bà bằng những chữ cái không tài nào xóa được. Trong cuốn sổ ghi chép địa chỉ, bên dưới tên Arthur Colombo vẫn còn cả mã số thẻ ngân hàng của anh ta.
Dù sao chăng nữa, người đàn ông tên Arthur Colombo này có vẻ như không bị đóng đinh vào máy tính giống như bao người đương thời. Và Martha không biết liệu ông ta có nhận lời kết bạn với bà không.