Sam khó ngủ. Nó không thường xuyên mất ngủ. Không phải do đói: mà nó chỉ nghĩ được là mình đói. Nó không kể với Martha là nó lại bị phạt cấm túc ở trường vì đi học muộn. Điểm số giờ đã khá khẩm hơn, nhưng sáng ra nó vẫn không tài nào ra đường được. Nó cảm thấy chẳng vẻ vang nỗi gì khi đến sớm rồi lại phải chầu chực trước cổng trường. Nó căn để làm sao đến chuẩn giờ, nhưng khó bỏ xừ. Có phải lúc nào xe điện và xe buýt cũng đúng giờ đâu.
Rồi sẽ xảy ra cảnh bố mẹ nó biết được điều này qua trang web của nhà trường - họ chỉ có tí tẹo thời gian để làm bố làm mẹ, nhưng lại đủ thời gian để canh chừng nó. Mẹ nó sẽ gào lên, còn bà ngoại sẽ thấy mình là thủ phạm. Nó biết có thể sẽ lại bị tịch thu điện thoại và cấm nghỉ hè một lần nữa. Nhưng điều làm nó phiền lòng hơn cả là gây thất vọng cho những người yêu thương nó và cả những người nó yêu thương bởi lẽ nó không thể sống cuộc đời của nó theo nguyên tắc CỦA HỌ được.
Thằng bé lần xuống bếp. Martha đã mua cả tấn chuối, thế là nó ăn quả chuối đầu tiên vào lúc nửa đêm. Nó vẫn luôn bị những quả chuối cám dỗ, ai cũng biết lợi ích của chuối là chống trầm cảm, căng thẳng, stress, thiếu máu, táo bón, viêm loét dạ dày, nhồi máu cơ tim. "Ăn chuối thì khỏi cần bác sĩ."
Nó bứt quả thứ hai, bóc vỏ, lột từng sợi tơ và thưởng thức cùng lúc ba loại đường tự nhiên chứa trong loại quả này: saccarozo, fructozo và glucozo. Sam nhận thấy cơn trầm cảm vừa xuất hiện bỗng biến mất tiêu và những cơn nhồi máu cơ tim tương lai cũng bị đẩy lùi.
Đến quả chuối thứ ba, cả một thế giới protein, chất xơ, phốt pho, vitamin và khoáng chất mở ra trước mắt nó. Nó bèn ăn tiếp một quả nữa.
Giờ đây nó đã hiểu tại sao bọn khỉ luôn hạnh phúc: chúng ăn chuối mà.
Sam còn chén thêm một quả nữa. Bữa tiệc chuối thịnh soạn tạo cảm hứng cho thằng bé. Nó nhặt một chiếc bút trong số hàng tá bút mà Martha để trên tủ bếp và viết vào mặt sau một tờ quảng cáo:
"Cần chi xài ma túy
Để tìm kiếm hư vô
Chỉ cần ta đi ăn chuối
Là vĩnh biệt buồn lo.
Nếu bạn muốn hạnh phúc
Ăn đôi quả chuối thôi
Sẽ đương nhiên vui sống
Và sẽ vượt cấp ba."
Tiện đà sáng tạo, nó tiến đến bên cây đàn piano. Nhưng mà chơi đàn lúc này sẽ đánh thức bà ngoại, hàng xóm và cả cái thành phố này chứ chẳng chơi. Thế là nó lại tự an ủi bằng cách ăn thêm một quả chuối.
Martha hẳn đã nghe tiếng bước chân đi lại của con khỉ trong bếp. Bà đi xuống và thấy nó đang ở giữa một bữa tiệc chuối, và giờ đang định chén nốt quả cuối cùng.
- Còn quả nào phần bà không?
- Để bày tỏ lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ của cháu đối với bà, cháu xin mời bà chia đôi một quả.