Bà Ngoại Thời @

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio 📕 Epub
Lượt đọc: 1055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tương Lai

❊ ❊ ❊

Martha mắt nhắm mắt mở khi bước xuống bếp. Chiếc máy tính vắt kiệt sức bà. Bà hết tìm cái này lại kiếm cái nọ trên Google suốt nửa đêm. Một việc ngu xuẩn này lại kéo bà vào một việc ngu xuẩn khác, một cuộc trao đổi tào lao làm ta lầm tưởng là một vụ việc quan trọng, và thậm chí tìm kiếm một đôi giày cũng khiến bạn thức đến lúc nào không hay.

Khi đã mở được con mắt còn lại, bà ngỡ mình đang mơ. Sam đang bày đĩa lên bàn, cắt bánh mì thành từng lát rồi cho vào lò nướng, lấy bơ và pho mát cùng nước cam trong tủ lạnh ra. Nhưng hôm nay là Chủ nhật kia mà. Nó đã hy sinh việc ngủ nướng hay sao?

Chính Sam cũng ngạc nhiên về bản thân. Nó đã tự nhủ trước khi đi ngủ: mình phải chăm sóc bà mới được.

- Thời tiết đẹp lắm bà ơi. Bà cháu mình vẫn chưa đi Ý đâu đấy. Sẽ tuyệt vời nếu chúng ta đi hôm nay, phải không bà?

- Thế còn bài tập của cháu?

- Cháu làm xong hôm qua rồi.

Martha suy ngẫm về những việc bà dự định làm trong ngày. Biết đâu Arthur Colombo sẽ trả lời bà thì sao. Mấy bà bạn thân đang ngóng tin bà, và bà cũng mong tin từ họ. Bà định tìm một công thức nấu món xúp cà rốt và gừng. Bà muốn đọc tin tức, tra cứu xem thời tiết tuần tới thế nào. Vậy nên ngoài tin nhắn rất ít khả năng nhận được từ Arthur thì chẳng có gì là gấp cả.

- Đồng ý. Bà sẽ gọi điện đến nhà hàng để đặt bàn ngoài hiên.

Martha tràn đầy hứng khởi. Chiếc máy tính sẽ phải nằm đợi bà dưới chăn thôi. Bà thật vô cùng may mắn khi có thằng cháu ngoại ở bên, phải biết tận hưởng chứ.

Ngồi trong xe, bà nghĩ có lẽ đã đến lúc Sam học lái. Bà sẽ lên Google thân yêu tìm hiểu về việc thi bằng lái có người kèm.

- Samsam này, sau này cháu muốn làm nghề gì? Nghệ sĩ dương cầm chăng?

Tốt hơn hết là hai bà cháu nên nói chuyện trên đường đi. Bởi lẽ kiểu gì đến nhà hàng là Sam sẽ cắm đầu vào bữa ăn thần tốc của nó cho mà xem.

- Đương nhiên không phải nghệ sĩ dương cầm rồi! Có quá nhiều cuộc thi, quá nhiều hồi hộp, quá nhiều đối thủ, quá nhiều việc điên rồ.

- Nhưng âm nhạc mà! Dành trọn đời cho âm nhạc không tuyệt vời hay sao?

- Có phải ai cũng là Chopin hay Mozart đâu bà. Với những người khác, ấy là quá nhiều thang âm phải tập, quá nhiều tác phẩm phải luyện. Bà có muốn cả đời chỉ ngồi tập đàn không?

- Nếu bà có năng khiếu…

- Còn rất nhiều người giỏi hơn cháu. Cháu gặp họ hằng ngày ở nhạc viện. Cháu biết giới hạn của mình.

- Giới hạn của cháu là gì thế?

- Luyện tập. Tám tiếng mỗi ngày, quá sức cháu.

- Thế cháu nghĩ đến nghề gì khác?

- Nghề gì đó trong lĩnh vực tin học.

- Bà hiểu cháu không muốn tập đàn cả đời, nhưng bà không hiểu sao cháu lại có thể thích ngồi cả ngày trước màn hình máy tính hơn. Cháu chỉ chuyển từ bàn phím này sang bàn phím khác thôi mà.

- Bà ơi, vấn đề không phải là cái màn hình hay bàn phím. Nó nằm ở trong đầu ấy. Nhà văn ngồi trước màn hình, kỹ sư cũng thế, cả nhà khí tượng học nữa. Ngày nay có ai là không làm việc trước máy tính đâu? Bà đã mất ba mươi chín năm bị giam cầm trong một phòng học, giữa bốn bức tường, như thế hay hơn à?

- Bà đứng trước ba mươi con người nhỏ bé đầy hứa hẹn.

- Cháu không thể làm thế được đâu. Phải tìm ra điều mình yêu thích, có vậy thôi. Ngồi trước máy tính cháu thấy mình đang sống.

- Thế nếu khác đi thì cháu thấy mình chết rồi sao? Martha hỏi thằng bé, bà đã bắt đầu hiểu nó.

- Không phải chết rồi. Mà là bị tước mất một điều sống còn.

- Tới nhà hàng rồi. Kia kìa, trên đồi ấy. Chúng ta sẽ chăm chút cho một điều sống còn khác.

Người dịch: Trần Thị Khánh Vân —★— Soát lỗi: Nguyễn Ngân Hạnh, Son Anh Lo, Nguyên Phạm, Nguyen Huyen, Quach Hoa, Võ Hoàng Nhật An Soát lỗi & Ebook: Nguyễn Ngọc Thủy 13-7-2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.