- Cháu thích học với bà. Giống như giải trí hơn là học ấy. Nhưng mà cháu không có khiếu với môn văn. Cháu sẽ không bao giờ có thể dành cả đời để chúi mũi vào sách được.
- Thế cháu có thể dành cả đời để chúi mũi vào màn hình được không?
- Hai việc khác nhau mà. Người ta trao đổi được với màn hình.
Giữa hai lần phân tích bài luận và trong bữa ăn, Martha cố thuyết phục Sam không mặc pyjama đi thi nói.
- Được ạ, lần này cháu sẽ nghe theo lời bà khuyên. Cháu sẽ để dành bộ pyjama diện trong đám cưới của cháu.
Ngay trước hôm thứ Hai ngày thi nói, Martha mời Sylvain và cháu gái ông đến nhà. Hai đứa trẻ bàn tán rôm rả về bài thi và kể cho nhau nghe những câu chuyện đang được truyền tai: trong lúc một thí sinh lục tung túi quần để tìm thẻ căn cước thì cả đống bao cao su rơi ra; một đứa khác bị tào tháo đuổi phải ra ngoài những ba lần; một thí sinh nữ cứ khóc liên tục suốt bốn tiếng đồng hồ; một thằng bé khác thì không tài nào nhịn được và cứ cười sằng sặc như điên.
Hai người lớn tìm về những kỷ niệm hồi thi tú tài, nhưng không nhớ được nhiều lắm.
- Các cháu đừng lo, mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp thôi, Sylvain nói. Ngày mai là xong hết.
Hai đứa trẻ đầy hoài nghi, còn hai ông bà già lại đầy tin tưởng, mọi người ai cũng lo lắng.
Bố mẹ Sam gọi điện, gây thêm căng thẳng, thêm những lời khuyên đáng ngờ và cả những lời động viên chẳng được tích sự gì. Liệu có kỳ thi nào để người ta trở thành những ông bố bà mẹ vừa được việc vừa hữu ích không nhỉ?