Người đàn ông bà đón ở sân bay vẫn gây cho bà cảm giác như năm mươi năm về trước. Martha thấy ông ấy quá đẹp trai so với mình, cao to, mảnh mai, lịch lãm, mái tóc tuy điểm bạc nhưng vẫn còn rậm, đôi mắt sáng, nụ cười thường trực nơi khóe môi.
Không có lấy một giây phút im lặng nào khi ở bên ông, ông quan tâm đến chính trị, môi trường, văn học, nghệ thuật, âm nhạc, kịch nói, khảo cổ học.
Thậm chí ông còn thể hiện mình là một thợ làm vườn khéo tay. Khi hai người vừa về đến nhà Martha, ông đã bắt tay ngay vào việc.
- Tôi không chịu được khi nhìn thấy cây cối héo khô.
Nếu như Martha phải thảo một thông báo nhỏ để tìm một người đàn ông lý tưởng, có lẽ bà chỉ cần lấy cảm hứng từ chính hình mẫu trước mặt: "Tìm một người đàn ông, từ sáu lăm đến tám mươi tuổi, khỏe khoắn, nhiệt huyết, thích nói chuyện, biết làm vườn, yêu thích những đứa cháu của tôi, yêu cuộc sống không quá nhiều nuối tiếc, cay đắng, thù hận, bí mật và không từ chối sống hết mình cũng như cùng chia sẻ niềm vui từng giây từng phút."
Lúc này Arthur đã quay sang lau sạch bàn bóng bàn, căng tấm lưới mà ông mang theo rồi lôi vợt và bóng ra. Có những người như thế đấy, biết cách làm cho mình có ích và không nề hà bất cứ việc gì. Việc phân chia nhiệm vụ diễn ra một cách tự nhiên: Martha hâm nóng bữa trưa mà bà đã nấu xong từ trước.
Họ kê bàn ra vườn. Nice thường trao tặng những dịp như thế, với ánh mặt trời chan chứa rọi thẳng xuống hiên nhà. Martha hơi chạnh lòng khi thấy Arthur không phải là người phàm ăn. Khi đã cất công nhặt rau, xắt lát, chiên vàng, nướng chín, nấu nhừ, ninh kỹ suốt nhiều giờ, thì người ta sẽ phấn khởi khi sản phẩm làm ra khiến các thực khách thèm muốn. Arthur dùng miệng mình vào một việc khác: ông nói về những kẻ bất tài đang lãnh đạo thế giới.
- Là luật sư kiêm trưởng khoa Luật, sao ông không làm chính trị?
- Tôi là người lý thuyết chứ không phải người thực hành. Có lúc tôi đã thử, nhưng rồi tôi quá bận bịu ở văn phòng luật sư, ở trường đại học và gia đình nữa. Phải sắp xếp ngần ấy việc mà.
- Và phải sống nữa.
- Với tôi, công việc và cuộc sống luôn gắn với nhau. Công việc là cuộc sống, cuộc sống là công việc. Thế còn bà thì sao?
- Tôi đã rất tận tụy với đám học trò nhỏ, nhưng tôi luôn tách biệt cuộc sống gia đình và công việc. Tôi tận hưởng cuộc sống từ khi nghỉ hưu đến giờ. Tôi đã có quá nhiều việc phiền toái, bài vở phải chữa, công việc hành chính, cả những đồng nghiệp khó tính nữa.
- Thế còn năm nay với cháu ngoại thì sao?
Martha kể cho ông nghe về sự phản bội bà gây ra, việc bà khám phá máy tính, nỗi thất vọng của Sam, sự xuất hiện từ trên trời rơi xuống của Mona; trong đầu bà gợi ra nhiều vấn đề mới mẻ nhờ có sự xuất hiện của bọn trẻ ở đây - và của cả những công nghệ mới nữa.
- Tôi chưa có cháu, Arthur nói, và chẳng biết liệu mình sẽ có không nữa. Dù sao thì đó cũng là một trải nghiệm đẹp.
- Năm vừa rồi thật tuyệt diệu, nhưng những năm trước cũng thế. Tôi cũng hiểu ra mình có thể sống với người khác cũng ổn như khi sống một mình.
Arthur có vài cuộc hẹn sau bữa trưa. Năng lượng ở ông là không giới hạn. Năng lượng ở Martha thì đáng để bàn cãi hơn. Arthur đi khỏi tạo cơ hội cho bà đánh một giấc trưa ngon lành, kiểm tra những bức email yêu quý và gọi điện cho Sam, bà nhớ thằng bé.
Sam là trên hết.
- Cháu khỏe không cưng?
- Ôi bà, cháu đang định gọi cho bà thì bà lại gọi trước.
- Già hơn ra tay trước.
- Đó là một câu tục ngữ hả bà?
- Bà vừa nghĩ ra đấy.
- Bà khỏe không? Bà biết tận hưởng khi không có bọn cháu ở nhà chứ?
- Ở nhà đang có người bạn qua Internet mà bà kể cho cháu rồi đấy. Một mối tình đầu.
- Một người đàn ông ở nhà với bà ư??
Martha biết bọn trẻ không muốn tưởng tượng ra đời sống tình dục của bố mẹ, càng không muốn nghĩ về việc này của ông bà chúng. Nhưng mà, nào bà đã có quan hệ gì đâu cơ chứ?
- Phải rồi, người đàn ông lý tưởng, Sam của bà ạ, giống như cháu ấy. Nhưng người này lại còn thích đọc sách nữa.
- Người đàn ông lý tưởng là thế nào hả bà?
- Đúng ra là không có đâu. Phải nói là "người đàn ông hoàn hảo của bà". Không phải người hoàn hảo tuyệt đối.
- Thế với bà, người đó có phải là ông không?
- Bà yêu ông nhưng ông cũng có nhiều khiếm khuyết. Ông có lẽ là người trầm tư, buồn rầu, khép kín và lặng lẽ...
- Nhưng bà đã ở lại với ông mà.
- Ông là người xuất sắc, hài hước, biết gây cười... luôn khiến người khác choáng ngợp!
- Giống Bác sĩ Jekyll và Ông Hyde[1] phải không?
- Đúng rồi. Ai cũng có nhiều mặt. Cháu cũng thế, không phải lúc nào cháu cũng vui vẻ, cả bà nữa. Ông cháu đã có một tuổi thơ bi kịch, nó để lại di chứng. Nhưng khi ông bước vào căn phòng, ánh nắng bừng lên quanh bà.
❀ ❀ ❀
[1] Tác phẩm văn học của nhà văn Anh Robert Louis Stevenson phác họa rất thành công tính hai mặt ở một con người.