Sam nhận lời biểu diễn buổi hòa nhạc "tuổi trẻ". Nó được toàn quyền chọn lựa các bản nhạc. Nhà tài trợ muốn nó nói vài lời giữa các tiết mục để giới thiệu về bản nhạc và kể về chúng nhằm lôi cuốn được thính giả. Sam rất thích ý tưởng này, nhưng nó đâu phải nhà phê bình âm nhạc, với lại nó cũng chẳng có thời gian để mà tìm hiểu nữa. Người đàn ông trả nó một nghìn euro tiền cát xê. Ông ấy muốn một điều gì đó độc đáo và kích thích trí tò mò cũng như niềm mong muốn được nghe một thứ gì đó khác ở khán giả trẻ.
Sam tìm tòi, tập luyện. Martha giúp thằng bé tìm kiếm bằng hết khả năng của mình. Bà là người đầu tiên quên mất rằng Sam đang học trung học, và kỳ thi tú tài tiếng Pháp đang đến gần.
Ngày nào Sam cũng đàng hoàng ra khỏi nhà, nhưng thay vì đi theo hướng Nam, nó ngoặt sang hướng Bắc và đến nơi có một chiếc Steinway khác, và một chiếc máy tính để bàn. Thực ra là nó đến thư viện của nhạc viện, đến với chiếc máy tính của nó và chiếc đàn piano dành cho học sinh. Đúng là không thể nói rằng nó bỏ học, bởi nó học hẳn hoi đấy thôi.
Ngày lại ngày, quyết tâm theo đuổi con đường của riêng nó càng được củng cố. Nó không muốn tuân theo những áp đặt: trường học, giáo viên, kỳ thi tú tài và một kiểu tương lai phụ thuộc vào bằng cấp.
Làm cách nào để thổ lộ điều này với bà đây? Nó không biết. Thế nên nó không hé nửa lời.