Sam đã hỏi xem liệu nó có được thêm bạn diễn trong buổi hòa nhạc không. Thằng bé sẽ cùng với Mona mặc pyjama biểu diễn hai tiết mục. Cô bé đến nhà bà ngoại Sam để luyện tập. Hai đứa sẽ cùng đánh đàn và hát bài Somwhere trong bộ phim ca nhạc West Side story. Thế rồi, thằng bé nhờ hai diễn viên múa cùng lớp dựng một màn múa lấy cảm hứng từ hip hop nhưng trên nền nhạc một tác phẩm của Bach.
Martha giúp Sam viết lời bình mà nó sẽ trình bày, sẽ là nửa ngẫu hứng, nửa thuộc lòng. Nó dốc sức tập luyện, lồng vào đó một chút ngẫu hứng. Nhưng ngẫu hứng cũng có cái giá của ngẫu hứng, đó chính là nó thấy sợ hãi hơn.
Sam chưa bao giờ thấy hồi hộp đến vậy. Hồi hộp từ trong bụng lên đến tận đỉnh đầu. Nó thấy như có hàng đàn bươm bướm, ếch nhái, bọ ngựa chui trong cổ, hàng đàn ong rúc trong đầu và hàng đàn kiến bò trên tay. Nó cởi đồ và mặc bộ pyjama, nó là nhạc công duy nhất trên thế gian này trút bỏ bộ cánh xinh đẹp trước khi bước lên sân khấu biểu diễn. Nó thấy mình yếu đuối và như thể khỏa thân. Quy tắc trang phục cũng có cái lý của nó. Nhiều thế hệ người chơi hòa nhạc đã hiểu rằng bộ lễ phục hẳn là một tấm áo giáp.
Mona ngắm nhìn nó, nó nhìn ngắm cô bé, cả hai cười phá lên. Vào đúng lúc lũ kiến, bướm và ong đang tấn công tứ phía thì Sam bước lên sân khấu, trút bỏ được mớ lúc nhúc ấy. Nó không cúi chào, chỉ nói duy nhất Xin chào và bắt đầu chơi bản Fascinating Rhythm, dừng lại, giải thích về hoàn cảnh Gershwin viết bản nhạc này. Rồi nó chơi tiếp một bản của Chopin.
- Cả hai nhà soạn nhạc đều mất sớm, gần như ở cùng độ tuổi, ba mươi tám và ba mươi chín tuổi. Họ có bị giày vò tâm can bởi nghệ thuật của họ không? Niềm đam mê nghệ thuật là một phép lành hay một tai họa? Thế còn các bạn, các bạn có niềm đam mê nào không? nó hỏi các thính giả.
Chương trình có bố cục tốt, xen giữa là tiết mục của các diễn viên múa. Mona lên sân khấu cùng nó, chúng chơi hai bản cuối cùng bằng bốn tay, kết thúc bằng các khúc biến tấu Ah, vous dirai-je maman của Mozart, giống như Gershwin và Chopin, nhà soạn nhạc này cũng qua đời khi còn trẻ: ba mươi lăm tuổi.
- Điều này buộc chúng ta phải suy nghĩ rằng, Sam nói tiếp, cần phải sống gấp và sống tốt, bởi không ai biết mình còn bao nhiêu thời gian. Hãy tận hưởng cuộc đời và tạo nên thời gian bằng âm nhạc.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Sam hiểu được làm sao người ta có thể trở nên nghiện thành công.
Các thầy giáo dạy toán và lịch sử hiếm khi thể hiện với các bạn niềm hào hứng đến thế - phải thừa nhận rằng người ta không hề vỗ tay mỗi khi tiết học đó kết thúc. Tuy nhiên, Sam nghĩ, khi nào cần người ta vẫn nên vỗ tay.
Tan buổi hòa nhạc, một cô bé hỏi Sam xem nó chơi nhạc từ khi nào.
- Mình bắt đầu chơi khi lên năm. Mình không có tài như Mozart, ở tuổi đó ông ấy đã viết nhạc rồi, với lại không phải lúc nào mình cũng chơi nhạc nghiêm túc. Học piano là lựa chọn của bố mẹ mình, nhưng mình đã thích. Ngày càng thích.
- Thế cậu làm thế nào để tiến hành song song hai việc: học nhạc và học trên lớp?
Mất một lúc Sam mới trả lời được. Cuối cùng thì nó nói:
- Phải làm thôi.
Dù trong lòng vẫn còn hoài nghi...