Martha chỉ lấy lại thứ gần giống như hơi thở của mình khi cuối cùng thì bà cũng có thể ngồi trước màn hình cái máy yêu quý. Bà tìm trang Facebook của Nicole Polanek, người bà bóng ma của Mona. Trong phần thông tin hiện tại của nghệ sĩ dương cầm, Martha thấy Nicole Polanek sắp có một buổi hòa nhạc với Dàn nhạc giao hưởng Cannes-Provence-Côte d'Azur. Bà đặt ba vé qua mạng, đúng nếp sống mới của bà.
Giờ thì Mona đã gần như hồi phục hoàn toàn. Hai nghệ sĩ dương cầm mặc pyjama ngồi lên ghế đủ chỗ cho cả hai và biểu diễn bốn tay, còn Martha thì quay phim. Lễ Phục sinh đang đến gần, chỉ còn hơn hai tuần nữa là kết thúc kỳ nghỉ của Mona. Martha biết rõ con bé muốn ở lại vùng đất ngập tràn ánh nắng này và bà rất muốn làm cho nó hạnh phúc. Nhưng bà muốn tìm lại sự riêng tư bên Sam và biết mình không thể thay thế gia đình của cô bé. Sam sẽ đưa cô bé lên Paris vào dịp nghỉ lễ, trong lúc đó Martha sẽ ở lại đây đợi Arthur đến thăm.
Lúc này, Martha chưa tiết lộ cho hai khách trọ về chương trình hòa nhạc cũng như tên của nghệ sĩ solo. Bà chở hai đứa trên ô tô và giờ đang đỗ xe trước Palais des Festivals[1], ở Cannes, sau đó bà để hai đứa ngồi vào ghế, sát sân khấu.
Khi người nghệ sĩ dương cầm tiến về phía chiếc đàn, Mona khẽ thốt lên:
- À, cháu hiểu ra rồi!...
Buổi hòa nhạc kết thúc, hai bạn trẻ tỏ vẻ am hiểu đưa ra những lời phân tích và bình luận với nhau, nhưng đặc biệt dành lời ca ngợi người nghệ sĩ. Theo kế hoạch, Martha đưa hai đứa đến phòng thay đồ.
- Cháu không muốn gặp bà ấy đâu, Mona làu bàu. Cháu biết nói gì với bà ấy chứ? Bà ấy sẽ không nhận ra cháu đâu. Lần cuối cùng gặp mặt, cháu mới năm tuổi. Cháu không biết gì về mối bất hòa của gia đình, nhưng cháu muốn đứng ngoài tất cả những chuyện đó.
- Cháu chỉ cần tự giới thiệu mình, và chúc mừng bà ấy thôi. Sau đó tính tiếp.
Đúng lúc Martha gõ cửa phòng thay đồ, Mona nấp rồi bỏ chạy. Sam chạy theo con bé nốt. Martha trơ lại một mình. Nicole Polanek mở cửa.
- Gì vậy?
- Chào bà. Tôi đến để cho bà gặp Mona, cháu ngoại bà, nhưng nó vừa chạy đi mất rồi. Nên tôi chỉ còn biết chúc mừng bà đã biểu diễn vô cùng ấn tượng.
- Cảm ơn bà. Nhưng... cháu gái tôi làm gì với bà ở đây?
- Ồ... Mona bị tai nạn xe máy. Vì nó rất thân với cháu trai tôi và trước đó đã đến nhà tôi vài ngày nên bố mẹ con bé xin tôi cho nó được phục hồi chức năng vận động ở nhà tôi.
- Việc này không khiến tôi ngạc nhiên về chúng. Chúng luôn tìm mọi cách để không phải chăm sóc Mona. Tôi đã cãi nhau với con gái. Không thể chịu được khi thấy nó lặp lại những sai lầm mà tôi từng mắc phải.
- Ngay cả bà cũng không gặp Mona từ mười năm nay rồi đúng không? Có thể bà muốn chấm dứt tình trạng này.
Nicole Polanek nhìn Martha với ánh mắt lạnh băng.
- Đó không phải chuyện của bà.
Martha bối rối cúi đầu. Đoạn, bà ngẩng lên nở một nụ cười thật tươi.
- Bà nói đúng, việc này chẳng liên quan gì đến tôi, trừ mỗi việc là cháu gái bà là người bất hạnh, và nó khiến tôi động lòng. Xin bà thứ lỗi vì tôi đã đường đột. Cảm ơn bà về buổi tối. Bà là một nhạc công tuyệt vời.
Sau một hồi im lặng, đến lượt người nghệ sĩ dương cầm mỉm cười.
- Xin lỗi bà, tôi vẫn còn đang căng thẳng. Bà cho tôi xin số điện thoại được không? Mai tôi sẽ gọi cho bà. Và nếu bà cho phép, tôi sẽ đến nhà bà gặp cháu gái tôi.
❀ ❀ ❀
[1] Cung điện lễ hội.