Bà Ngoại Thời @

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio 📕 Epub
Lượt đọc: 1055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sống Thọ

❊ ❊ ❊

Giá như người chồng bà yêu thương hết thảy không có cái ý tưởng tồi tệ là chết sớm, thì giờ đây họ đã kỷ niệm bốn mươi tám năm ngày cưới rồi. Mỗi khi gần đến cái ngày được báo trước ấy, Martha lại trở nên buồn bã. Bà điểm lại tất cả những niềm vui mà ông đã bỏ lỡ: ngày các cháu ra đời, sự thành đạt của con cái, những ngày lễ, những niềm hân hoan. Chắc ông ấy cũng sẽ thích máy tính lắm.

Bà đang sống ở ngôi nhà họ đã cùng nhau chọn mua và sang sửa, nơi ông bà đã hạnh phúc viên mãn, với ông là hai mươi năm và với bà là bốn mươi. Bà tiếc đã không đếm xem ở nơi này có bao nhiêu cuốn sách bà đã đọc, bao nhiêu bài tập bà đã chữa, bao nhiêu món ăn bà đã nấu, bao nhiêu bữa tối cùng bạn cùng bè đã diễn ra. Có khi việc thống kê này lại khiến cuộc sống của bà trôi chậm lại ấy chứ? Có khi, người ta có thể trang trí bia mộ bằng những danh sách dài dằng dặc tổng kết một đời người cũng nên.

Bà không muốn rời xa ngôi nhà này, dù chỉ là vài ngày lên Paris. Nhưng va li của bà vẫn mở ngoác ra như mõm một con cá sấu, sẵn sàng ngoạm lấy kẻ ruồng bỏ con tàu. Bà có mang máy tính đi không nhỉ? Không, nguy hiểm quá. Nhưng thiếu nó làm sao được?...

Martha mừng rỡ khi gặp lại con gái. Hai mẹ con thường đồng cảm với nhau bằng cách im lặng, Martha không bao giờ đặt những câu hỏi hợp lý, còn Coralie khó mà nghĩ về mẹ như một người bình thường, mà chỉ là... một bà mẹ mà thôi.

Về phần Sam, nó không tìm lại được dấu vết nào của mình cả. Nó ở trong căn phòng đã bị gỡ máy tính rồi hở ra là lao đến bệnh viện ngay.

Martha sửa soạn cho cuộc hẹn bí mật.

- Mẹ đi đâu thế?

- Đi gặp một bà bạn già, bà trả lời, thận trọng chuyển đổi giới tính của nhân vật liên quan.

- Ai cơ?

- Con không biết cô ấy đâu.

- Mẹ mời cô ấy đến nhà ăn tối đi.

- Sao lại không nhỉ?

Arthur Colombo vẫn cao và gầy hệt ngày xưa. Mái tóc bạc không ngăn được Martha nhận ra ông ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mỗi người hai tách trà, nói chuyện trôi chảy. Ông ấy vẫn nói chuyện thật dễ hiểu. Ông kể cho bà nghe về bệnh tình của vợ, chặng đường sự nghiệp, những đứa con trai, những dự định của mình. Còn bà kể cho ông về những ngày tháng ở cùng Sam và chuyện bà khám phá ra tin học.

- Lâu lắm rồi tôi mới cười đấy, ông tâm sự như vậy. Và giờ thì tôi càng lúc càng nhớ được nhiều điều về bà. Tôi thậm chí còn nhớ có lần bà nhường tôi thắng ván bóng bàn, như người ta vẫn thường yêu cầu các cô gái làm hồi ấy.

- Trời ạ, không phải tôi nhường ông thắng đâu. Là tôi chơi quá kém. Nhưng hôm nay tôi muốn đòi nợ.

- Bà có bàn bóng ở Nice không?

- Có, nhưng hơi gỉ. Với lại tôi cũng phải tìm lại vợt nữa.

- Tôi sẽ đến chừng nào bà tìm thấy chúng. Còn nếu không tôi sẽ mang theo.

- Thế còn bóng?

- Cả bóng nữa.

- Thế còn lưới?

- Kèm một chai sâm banh.

- Xin chào đón ông.

- Tôi vẫn giữ lại căn hộ của bố ở Nice, nhưng đang có người thuê rồi.

- Tôi còn một phòng dành cho khách.

- Tôi có giống một người bạn không?

- Trên Facebook thì có.

- Thế còn đối với bà?

- Tôi hy vọng thế.

- Bà ăn tối với tôi nhé?

- Con gái tôi sẽ càu nhàu cho mà xem, nhưng mà được, rất vui nhận lời ông.

Martha cảm thấy bà không bao giờ muốn rời xa ông nữa.

Người dịch: Trần Thị Khánh Vân —★— Soát lỗi: Nguyễn Ngân Hạnh, Son Anh Lo, Nguyên Phạm, Nguyen Huyen, Quach Hoa, Võ Hoàng Nhật An Soát lỗi & Ebook: Nguyễn Ngọc Thủy 13-7-2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.