Thằng bé nằm thẳng đuột trên chiếc xô pha ố vàng được xếp chồng lên một chiếc khác, trên người còn nguyên quần áo và đôi giày cỡ 47.
Với tất cả trách nhiệm mà Martha đã thực hiện, chưa một giây phút nào bà nghĩ rằng thằng cháu ngoại lại có thể bị thương, bị ốm hay bỏ mạng. Bà hoảng hồn, cho rằng phải thông báo tin này cho bố mẹ thằng bé.
Nhanh như cắt, bà chạy đi kiếm một chiếc ghế đẩu trong bếp giúp bà đứng đủ cao và đánh giá, dưới ánh hăng rằm, mức độ nghiêm trọng của trường hợp này.
Bà sợ hãi, mất thăng bằng và túm lấy chân của bức tượng đang nằm như cố bám vào một cành cây, khiến cho sự cân bằng vốn dĩ đã không lấy gì làm chắc chắn hoàn toàn biến mất. Hai thân hình đổ đánh rầm lên chiếc piano. Cú va chạm khiến Martha hét lên vì đau đớn.
- Ơ bà... sao bà đánh thức cháu?
Hơi thở của Sam sặc một mùi đáng sợ của hỗn hợp bia và rượu whisky. Một biến cố khác mà Martha chưa bao giờ nghĩ tới.
- Tròi ơi! Cháu say như chết ấy!
- Vâng thì... việc này có thể xảy ra mà...
- NÓ SẼ KHÔNG XẢY RA Ở NHÀ BÀ, cháu nghe rõ chứ? Và việc này sẽ không xảy ra nữa, nếu không bà trả cháu về cho nhà sản xuất đấy!
Ngoài việc bà lên cơn tức giận lần đầu tiên từ hơn ba mươi năm nay, Martha còn bị đau khắp mình mẩy. Ngày mai khi thức dậy bà sẽ bị bầm tím từ đầu đến chân cho mà xem.
- Cháu phải bế bà vào tận giường, bà bị dập toàn thân rồi đây.
- Bà ơi, vấn đề là... cháu còn không thể cất mình được đây này... Thế nên cháu mới ở dưới này đấy.
- Cố mà làm. Nó sẽ giúp cháu tỉnh rượu.
Sam hì hục bế bà ngoại lên hệt như vác một bao khoai rồi đưa bà vào tận giường.
- Tháo giày ra rồi đánh răng đi. 8 giờ sáng mai chúng ta sẽ nói về việc này.
- Mười hai giờ đi bà.
- Chúng ta còn phải đi Pigna kia mà.
- Ngày mai bà không lái xe được đâu. Bà cần nghỉ ngơi. Cháu sẽ mang bữa sáng đến tận giường cho bà.
- Bà ăn sáng lúc 7 giờ.
- Còn phải đàm phán đã.