Bà Ngoại Thời @

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio 📕 Epub
Lượt đọc: 1124 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Số Phận

❊ ❊ ❊

Chỉ sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa thì Martha mới bắt đầu thấy sợ hãi. Bà leo bốn bậc một lao lên phòng Sam, vớ lấy chiếc quần jean ném dưới đất, chiếc áo phông vắt trên ghế, chạy ù xuống, băng qua đường và lao về phía trạm xe buýt số 4, chẳng kịp chải đầu và chân vẫn đi giày vải trong nhà. Vậy là một kẻ mặc pyjama, một bà già xỏ giày vải. Nhưng ít ra thì bà không phải đi thi tốt nghiệp.

Bà chạy hết cả hơi rồi cũng đến được cổng trường. Không thấy Sam đâu. Bà đi vào không khác gì giáo viên hoặc giám thị rồi hỏi một cậu học sinh mà bà gặp:

- Phòng thi tốt nghiệp môn tiếng Pháp ở đâu nhỉ?

- Tầng bốn.

Bà leo lên. Đây sẽ là nhiệm vụ cuối cùng, bà chỉ muốn không chết trước khi hoàn thành nhiệm vụ ấy. Bà đã quên không kiểm tra xem nó có mang theo giấy báo thi, thẻ căn cước, bút viết, đồng hồ đeo tay. Nó không mang đồng hồ bao giờ, vì nó tin vào điện thoại, mà điện thoại thì đương nhiên bị cấm trong khi làm bài thi rồi. Bà quên không nhắc nó để ý cách trình bày, dặn nó không viết như gà bới, mách nó vài mẹo hay ho cuối cùng. Cứ leo được một bước bà lại nhắc lại một câu như đọc thần chú: "Ôi giời ơi, ái ái ái!" Đây rồi: Phòng thi môn tiếng Pháp.

Sam đứng đó, giấy báo thi và thẻ căn cước trên tay, đang xếp hàng để vào phòng, trên người mặc áo khoác, chiếc quần pyjama lộ hẳn ra.

Martha quan sát thằng bé từ xa. Khi nó đã vào trong mà không gặp vấn đề gì, bà thở phào nhẹ nhõm. Bà thậm chí còn nhìn thấy thằng bé ngồi vào bàn mà không cởi chiếc áo khoác xông hơi của mình, lấy bút mực, vài cái bút chì, tẩy và bánh mì kẹp ra khỏi cặp. Kể từ lúc này thằng bé đã sẵn sàng đương đầu với số phận. Cửa đóng lại.

Tóc tai bù xù, người mệt lử, chân xỏ giày vải, bà quay lại bến xe buýt số 4 và nghe thấy tiếng gọi to "Martha".

Xe buýt chỉ còn cách vài bước chân. Một giọng quen thuộc gọi bà:

- Martha?

- Sylvain?

- Bà bị đau chân à?

- Ồ không, chuyện hơi dài. Lucette khỏe không?

- Bà không biết gì sao?

- Chuyện gì cơ?

- Bà ấy mất hai năm nay rồi.

- Tôi xin lỗi, Sylvain. Chúng ta đã mất liên lạc một cách ngớ ngẩn. Từ khi chồng mất, tôi đã sống như ẩn sĩ.

- Bà có thời gian đi uống cà phê chứ?

- Với đôi giày vải trong nhà này ư?

- Chân đất, đi ủng hay đi cà kheo, bà muốn gì cũng được.

- Rất sẵn lòng. Nhưng không ngồi lâu được đâu, tôi phải về chuẩn bị bữa trưa cho thằng cháu hôm nay đi thi tốt nghiệp tú tài tiếng Pháp.

- Bà đưa nó đi thi đấy à?

- Gần như thế.

- Tôi cũng vậy, tôi đưa cháu gái đi thi.

- Nó không mặc pyjama đấy chứ?

Người dịch: Trần Thị Khánh Vân —★— Soát lỗi: Nguyễn Ngân Hạnh, Son Anh Lo, Nguyên Phạm, Nguyen Huyen, Quach Hoa, Võ Hoàng Nhật An Soát lỗi & Ebook: Nguyễn Ngọc Thủy 13-7-2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.