Sam nửa tỉnh nửa mê nhúc nhích một cách khó nhọc trên giường. Tất cả các búa đàn đã chui vào đầu thằng bé và đập liên hồi chát chát chát bùm. Chính vào những lúc này người ta mới tự dặn lòng không nên uống ngang một cái phễu như thế!
Điều đầu tiên trở về trong tâm trí Sam chính là Mona người nó đã bỏ lại Paris khi bị đày đi khỏi nhà. Cô bé không hề viết thư tay cho nó, nó cũng vậy. Ngoài hàng trăm email và tin nhắn hai đứa gửi nhau trước đó, chúng không biết phải liên lạc thế nào. Chúng không hề có khái niệm phải viết cho nhau một bức thư tay.
Ý nghĩ thứ hai của Sam dành cho bố mẹ. Bố mẹ nó thật can đảm khi không có một giây phút nào sống mà không cần đến sự trợ giúp từ những tiến bộ điện tử mang đến cho trí não này. Đáng ra họ phải làm gương thay vì đày nó đi xa như thế.
Sau đó, nó nghĩ đến bà ngoại. Suýt nữa thì nó giết chết bà rồi còn gì. Thật may là nó chỉ làm bà bầm dập thôi.
Cuối cùng, khi bước được xuống nhà, nó nhìn thấy một cảnh tượng siêu thực: bà ngoại đang lau khô tóc cho ai đó bằng khăn tắm, và ai đó, chính là Mona. Cô bé giải thích:
- Mẹ cậu cho mình địa chỉ của cậu. Mình không nhận được tin tức gì của cậu cả.
- Cậu cũng không cho mình biết tin.
- Nhưng cậu có còn điện thoại di động nữa đâu.
- Còn có bưu điện mà. Hình như ngày xưa người ta còn viết thư cho nhau đấy.
- Ừ thì cậu cũng vậy, cậu có địa chỉ nhà mình kia mà.
- Đúng vậy, nhưng ở đây mình có khá nhiều việc phải thu xếp. Mình giới thiệu với cậu đây là bà ngoại mình. Bà ơi, đây là Mona.
- Bà và bạn ấy làm quen với nhau rồi, nhờ mái tóc bù xù ướt sũng này đấy.
- Ơ thế cậu làm gì ở đây hả Mona?
- Trốn nhà.
- Cậu không mang theo vali ư?
- Mình để ở ngoài kia.
Martha thất thanh:
- Để ngoài trời mưa á?
- Tại cháu không muốn làm bà hoảng sợ. Mà... ơ... con gái bà nói nhà bà rộng lắm?...
- Ít nhất thì bố mẹ cháu biết cháu đang ở đâu chứ?
- Nếu vậy thì cháu đã không nói là cháu trốn nhà.
Sam đã bĩnh tĩnh trở lại.
- Bà ơi cháu đói, cháu phải ăn gì đó. Mona, cậu có đói không?
- Đói đến chết đây.
- Nào các cháu, hãy ăn tất cả những gì các cháu thấy.
- Bà ơi, bà không muốn làm món trứng tráng tuyệt hảo cho bọn cháu sao?
- Tại sao không, nếu còn trứng.
Mona đi ra lôi chiếc va li ướt nhẹp vào, mở nó ra và lấy quần áo để thay, tiếp theo là... điện thoại di động của cô bé.
- Ôi Mona! Giấu nó ngay đi! Cậu cứu sống hai đứa bọn mình rồi, Sam thốt lên. Martha đập trứng đúng lúc điện thoại trong nhà đổ chuông.