Martha đồng ý để Sam dẫn đến quầy máy tính, lấy cớ đi nghe bản nhạc Sam đang tập do các nghệ sĩ lớn biểu diễn. Thằng bé nhấp chuột vào trang YouTube, và thế là tất cả các nghệ sĩ dương cầm trên thế giới chơi nhạc của Debussy lần lượt hiện ra.
- Cháu có tìm được bài Cuộc đời màu hồng không?
- Tất cả những gì bà muốn.
Và thế là Edith Piaf cất tiếng hát, trên mạng, đúng lúc người bán hàng đến bên hai bà cháu.
- Tôi giúp gì được hai bà cháu không?
- Cháu đang cố bán chiếc máy tính này cho bà cháu đây, Sam nói.
- Ý tưởng tuyệt vời. Ở đây chúng tôi có tổ chức các khóa học cho người mới sử dụng, nhưng với mẫu máy này ta có thể tự học không chút khó khăn.
- Không đời nào, chàng trai ạ, Martha khẽ thì thầm vào tai Sam.
Rồi bà giải thích rõ to:
- Cháu tôi đang ở nhờ nhà tôi vì tôi không có máy tính. Bố mẹ nó đang tìm cách cai nghiện Internet cho nó.
Người bán hàng lập luận:
- Mọi tiến bộ đều là con dao hai lưỡi, nhưng dù có thế nào thì chúng ta cũng không thể vì sự yếu đuối trong tính cách của người sử dụng mà quay sang trách cứ máy tính...
- Hãy công nhận cháu là kẻ nghiện Internet đi! Martha nói với Sam.
- Không hơn mà cũng chẳng kém hơn cả thế giới này đâu bà, thằng bé phản ứng.
- Cháu còn thích chơi đá bóng trên màn hình hơn cả đá thật đấy thôi. Cháu không chơi bất cứ môn thể thao nào nữa. Cháu cũng không đến thư viện nữa.
- Để làm gì hả bà? Cháu có mọi thứ trên Wikipédia rồi mà.
- Sự lệ thuộc đầy nguy hại!
- Bà ơi, còn ối thứ khác kia mà: xe hơi, dầu lửa, điện, bút chì, bút máy, cái nạo rau củ quả, máy xay đa năng...
- Dù sao thì cũng phải động não chứ.
- Chính xác! Đây là một công cụ được con người tạo ra để phục vụ chính con người. Cháu xin lỗi bà, nhưng bà không biết mình đang nói về điều gì đâu...
- Thôi tôi đi đã, người bán hàng nói xen vào. Tôi tên là Marc. Nếu hai bà cháu cần thông tin gì, tôi sẵn sàng phục vụ.