Thường thì Martha không mấy khi đi mua sắm, nhưng hôm nay, ngày báo hiệu mùa xuân đã đưa bà đến các cửa hiệu trong thành phố. Bà bước vào cửa hàng Những Giấc Mơ Đẹp và mua một bộ pyjama cho chàng nghệ sĩ dương cầm. Thêm một bộ giống hệt như thế cho Mona. Cô bé này sung sướng khi ở nhà bà, cùng lúc với việc xương cốt nó đang được nối liền và chắc khỏe trở lại. Mỗi ngày trôi qua cô bé lại tỏ ra chăm chỉ và tử tế hơn. "Không hiểu nó có chuyện gì nhỉ, bà giáo về hưu tự hỏi. Chắc là nó thấy hạnh phúc ở đây, đơn giản vậy thôi."
Mona chuẩn bị bữa trưa, bày biện bàn ăn, luôn ý thức làm bài tập qua mạng và tập đàn. Cô bé tự nỗ lực để trở nên mẫu mực. Nó muốn ở lại với Martha đến tận cuối năm học! Nó không muốn trở về căn hộ trống trải ở Paris. Nó biết người ta không được lựa chọn bố mẹ, nhưng nó cho rằng những thế lực vũ trụ đã trao cho nó một số phận ít ai muốn.
Martha có cảm giác đọc thấu được suy nghĩ của cô gái nhỏ đang tự mò mẫm tìm cách cứu mình.
- Cháu có ông bà không? bà hỏi.
- Ồ, gia đình cháu không thân thiết lắm đâu, ngay cả dịp Giáng sinh. Cháu không biết đã có chuyện gì xảy ra. Có lẽ cháu chỉ loáng thoáng gặp bà cháu một hoặc hai lần gì đó hồi còn bé thôi.
- Bà không thể tin được. Cháu không biết bà nội bà ngoại là ai ư? Họ còn sống không?
- Còn ạ. Thậm chí một bà của cháu hình như là sống gần đây, ở Cannes, cháu nghe nói vậy. Nhưng cháu coi bà như bà ngoại rồi, cháu không thể ước ao điều gì tuyệt hơn.
- Thế bà cháu ở Cannes tên là gì?
- Nicole Polanek.
- Nghệ sĩ dương cầm à?
- Vâng. Bà thấy không, piano ngấm vào gien của cháu rồi.
- Cháu chưa bao giờ tìm cách gặp lại bà sao?
- Chắc là có vấn đề gì đó. Cháu có nói chuyện này với mẹ, cháu vẫn đang đợi mẹ trả lời.
- Bà đã đi nghe nhiều buổi hòa nhạc của bà cháu. Bà ấy là nghệ sĩ piano xuất sắc.
- Vâng, cháu vẫn lén nghe đĩa CD của bà cháu. Dù sao thì bố mẹ cháu cũng chẳng bao giờ ở nhà.
- Cháu gặp bà ấy lần cuối cùng là khi nào?
- Đã mười hay mười một năm rồi. Hình như hồi ấy bà đến biểu diễn ở Paris.
- Thế còn người bà còn lại?
- Bà hỏi cháu nhiều quá rồi đấy. Cháu thậm chí không biết bà ấy còn sống không.
- Thế còn ông nội ông ngoại?
- Nicole Polanek đã ly dị, bà đã bỏ rơi ông cháu ở đâu không ai biết. Cháu không có kỷ niệm nào về ông cả. Người ông còn lại vẫn hay gửi cho cháu một tờ một trăm euro vào mỗi dịp sinh nhật.
- Kèm một từ gì chứ?
- Bốn từ ạ: "Chúc mừng sinh nhật."
Về đến nhà, Sam nếm món mì của Mona và khen cô bé:
- Mình sẽ cưới cậu.
- Ý hay đấy. Như thế, bà ngoại cậu cũng sẽ là bà mình.
- Sam của bà ơi, Martha nhận xét, cháu đã hỏi cưới bà rồi mà, cháu không thể cưới tất cả mọi người được.
- Bà từ hôn cháu rồi đấy thôi, nên cháu phải tìm người thay thế bà chứ.
- Bà có quà cho tuần trăng mật của hai đứa này.
Martha đưa cho mỗi đứa một gói quà. Chúng thử ngay bộ pyjama không chần chừ.
- Bà sẽ quay phim các cháu, trông các cháu xinh lắm.
- Khoan đã bà, bọn cháu sẽ đánh đàn khai trương tiết mục song tấu "Những nghệ sĩ dương cầm mặc pyjama".
Ngay cả Mozart cũng chưa từng được ăn mặc thoải mái như thế bao giờ.