Sam hớn hở ra khỏi nhà, nhung không thể hớn hở hơn Martha khi bà gặp lại con quái vật của mình. Bà đặt nó trên bàn bếp. Sẽ hay hơn nếu bà ngồi ở bàn ngoài vườn (theo lời người bán hàng thì không hề hấn gì cả) nhưng bà không muốn chường mặt ra trước những ánh mắt soi mói. Căn bếp là nơi bất khả xâm phạm trong ngôi nhà của bà. Lúc này là 7 giờ tối.
Bà mở lại những trang mạng hẹn hò, lần này bà mạnh dạn cung cấp tên thật. Bà không đăng ảnh, vì sợ con cháu hay học sinh cũ sẽ nhận ra, nhưng bà trả lời đầy đủ bảng câu hỏi.
Sơ lược về cuộc đời tôi:
Là mẹ, là bà, góa chồng, giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu, tôi đã đọc về nhiều cuộc đời khác và tôi yêu mọi quãng đời đã qua của mình.
Cuộc sống và các dự định của tôi:
Tôi vừa mua chiếc máy tính này, nó sẽ mở mang thêm cuộc sống có phần khép kín của tôi. Tôi phải học cách sử dụng chiếc máy mà tôi chưa rành lắm này.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng ta. Hãy nhắc tôi kể với bạn câu chuyện này về chủ đề...
Tôi muốn xem cuộc nói chuyện của chúng ta sẽ đi về đâu chứ sẽ không chuẩn bị trước. Chúng ta đều ở tuổi đã từng tích lũy khá nhiều câu chuyện và sự kiện để kể ra. Trước tiên phải cảm nhận được điều mà đối phương sẵn sàng lắng nghe.
Những điều không thể thiếu đối với tôi:
Tôi hài lòng có được một số tiện nghi nhất định, nhưng tôi nghĩ không có nó cũng vẫn được. Tôi đặc biệt thích chiếc máy pha cà phê và chiếc gối tựa nhồi đầy hạt sơ ri.
Những bộ phim, bản nhạc, phim truyền hình, sách, món ăn mà tôi thích nhất:
Nhạc cổ điển, nhất là khi cháu ngoại tôi chơi piano, phim đen trắng, ẩm thực của cả thế giới, không xem ti vi, còn nói về sách, phải cần đến ba ngày mới liệt kê hết danh sách đầu tiên, nhưng năm nay tôi đọc sách phục vụ cho kỳ thi tú tài.
Những nơi yêu thích của tôi:
Bất cứ nơi nào có biển, rồi các thành phố và rồi nông thôn, nhưng tôi thích nhà mình hơn cả. Tôi không thích đi du lịch. Tôi thích ở nơi tôi sống.
Về sở thích, tôi thích...
Đọc sách! Ăn, ngủ, làm tình (nếu trí nhớ tôi còn tốt), yêu, nấu ăn, nói chuyện với bạn bè, hít thở, SỐNG.
Thông thường, vào tối thứ Sáu và thứ Bảy, tôi:
Đọc sách, đi xem phim cùng bạn hoặc đến nhà bạn bè.
Tôi đang tìm...
Thêm một món quà mà cuộc sống ban tặng cho tôi, một nguời đàn ông nắm lấy tay tôi, hôn lên môi tôi, vân vân. Không hút thuốc, hóm hỉnh và thích đọc sách.
Đừng ngại gửi thư cho tôi nếu bạn...
Không thấy tôi quá khác người, kỳ cục và cổ lỗ sĩ...
Bà kích chuột vào nút TIẾP TỤC và người ta đưa ra bảy người đàn ông tầm sáu, bảy mươi tuổi xếp thành một hàng ảnh chân dung vẻ khá thống thiết, bi thương. Dù là người có tầm vóc trung bình, nhưng bà lại chọn người duy nhất cao một mét tám mươi hai. Để cảm thấy yên tâm, bà luôn cần một người đàn ông cao hơn mình.
Ông ta trả lời bà ngay lập tức, cứ như thể tất cả những con người văn minh đều dán mắt vào máy tính hoặc điện thoại thông minh vậy. Ông ta đã ly dị (không hay bằng góa vợ, bởi thường có chút cay đắng trong chuyện này), không có con (liệu ông ta có hiểu được bà gắn bó với các con đối mức nào?) và là một nhà sưu tầm đồ cổ (nghề này không phải dạng vừa đâu).
Họ gửi tin nhắn cho nhau đến tận nửa đêm như những người bạn cũ, nhung bất thình lình Martha nghe thấy tiếng bước chân của Sam. Nhanh như cắt, bà giấu vội hung khí và chạy biến vào giường. Nhưng bước chân không leo lên tầng. Bà đợi, đợi mãi. Có lẽ thằng bé đói bụng. Bà không muốn thằng bé nghĩ rằng bà đã đợi nó. Vả lại, bà có đợi nó đâu, bà quên tiệt sự tồn tại của nó và thậm thí còn chưa viết xong tin nhắn. Thể nào người đàn ông trao đổi thư với bà cũng lại nghĩ bà là một mụ nhà quê điên khùng.
Nhưng vì Sam mãi không lên tầng, bà bèn nhón chân đi xuống. Và cảnh tượng bà nhìn thấy không làm bà hài lòng, không một chút nào hết.