Vừa nghe thấy Nicole Polanek bấm chuông, ý nghĩ đầu tiên của Mona là chạy ra nấp sau cánh cửa. Nhưng Martha túm được vai cô bé và giữ không cho nó chạy thoát.
- Cháu gái bà đây. Chắc bà cũng thấy nó đang sợ.
Nicole tiến đến ôm ghì lấy Mona.
- Bà cũng thế mà Mona, trên đường đến đây bà cũng sợ: sợ cháu trách bà vì bà đã im lặng. Bà tin là trong gia đình ta, nó được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Mona mỉm cười, mắt ngấn lệ.
- Gần giống kiểu mắt nhà ta xanh màu hạnh nhân và ngón tay thì thon như nhau phải không?
- Đúng thế, một kiểu nhút nhát gia truyền xuất phát từ sự kiêu ngạo. Nhưng hai bà cháu mình sẽ cùng tìm cách vượt qua chuyện này nhé. Được không cháu?
- Ồ, được ạ... Nicole?
- Đúng rồi, đúng rồi, cứ gọi bà là Nicole thôi. "Bà yêu quý", có lẽ ta sẽ mất một hoặc hai năm!
Nicole ôm hôn Martha và Sam.
- Bà đã xem các tiết mục của hai cháu trên YouTube rồi, "Những nghệ sĩ dương cầm mặc pyjama". Martha gửi cho bà xem. Có thể thấy rõ là hai cháu thích piano và các cháu đang tập luyện nghiêm túc. Đúng là khi đang yêu thì mọi việc đều dễ dàng hơn.
- Cảm ơn bà... ờ... Nicole, Mona nói. (Cô bé nhìn ra cửa sổ.) Thế vì sao bà và mẹ lại giận nhau?
- Bà quá say mê sự nghiệp và điều đó đã hủy hoại tất cả. Con gái bà tưởng là bà không yêu thương gì nó, ít ra là không yêu thương như nó mong đợi. Mà có lẽ nó nói đúng. Bà sẽ cố gắng chuộc lỗi với cháu gái bà.
Nicole quay sang nhìn Martha.
- Mấy bà cháu có muốn đến nhà tôi ăn tối không? Tôi không biết nấu ăn, nhưng lại có một nhà cung cấp thực phẩm tuyệt vời.
Dường như Nicole muốn bù đắp quãng thời gian đã mất, bởi lẽ trong hai hoặc ba tuần ngày nào bà cũng đến thăm cháu gái. Martha có thêm một khách trọ: Nicole không bao giờ từ chối khi người ta bày thêm một bộ đồ ăn cho bà. Bà cũng bắt đầu thích các món Martha nấu.
Thậm chí bà còn hăng hái luyện đàn cho hai nghệ sĩ dương cầm nhỏ tuổi. Thỉnh thoảng bà cũng tự kể về một vài trong số những người chồng của bà, trong đó có cả ông ngoại Mona. Hiện giờ bà chưa có người chồng mới nào, bà tỏ ra khá hài lòng về tình trạng độc thân của mình.
Mona đề nghị bà lên Paris cùng cô bé vào kỳ nghỉ.
- Bằng cách này hai bà cháu mình sẽ làm lành với mẹ!
- Mona, khổ thân cháu tôi, đáng tiếc là bà không thể đi được. Lịch của bà kín đến tận tháng Giêng cơ. Bà không thể hủy các sô diễn được. Trừ trường hợp bất khả kháng.
- Nhưng đây là... bất khả kháng mà... Nicole...
- Để xem đã... Số điện thoại di động của bà đây. Gọi cho bà nếu cháu muốn nhé, cứ để lại lời nhắn, bà sẽ gọi lại cho cháu.