Chắc là Coralie đã ngồi khóc nức nở trên một băng ghế ở sân bay.
- Mẹ ơi, con vẫn sống sờ sờ ra đây!
- Mẹ đã vô cùng hoảng sợ... giờ thấy nhẹ nhõm rồi... rất vui được gặp con... Con không thể biết mẹ nghĩ gì trong đầu đâu.
Sam cảm động. Mọi người cùng ra nhận va li của Coralie.
- Sao mẹ mang va li to thế? Mẹ định ở lại đến tận cuối năm à?
- Ở đến khi nào tìm thấy con trai mẹ. Với lại mẹ có mang cho con vài thứ, để đề phòng.
- Vài thứ gì?
- Máy tính này, điện thoại này. Con nói đúng Sam ạ, bố mẹ đã không làm gương cho con. Con phải tự học cách kiềm chế. Đó chính là cuộc sống của con!
- Thế này thì nó về nhà với con được rồi đấy, Martha nói, mẹ chẳng còn việc gì nữa để làm.
- Thế còn cái đàn piano mẹ mua?
- Nó là của con đấy, con gái. Quà mẹ tặng cho Sam.
- Không được, cháu có quyền lên tiếng chứ! Sam phản đối. Cháu học xong năm nay ở đây đã. Ở nhà bà quá thích ạ!
- Thế còn việc bà là thủ phạm lừa dối cháu?
- Nó chứng tỏ bà vẫn còn trẻ. Bà không thể cưỡng lại trước những điều mới mẻ. Cháu giả vờ giận bà, nhưng thực ra cháu tự hào về bà. Đúng ra là cháu cũng gây được ảnh hưởng tốt lên bà. Và cháu vui vì điều này.
- Thôi ta về đi. Mona đang ở nhà có mỗi một mình.
- Mà đúng rồi! Coralie thốt lên. Con nhóc ngủ trong phòng của khách rồi. Con sẽ ngủ đâu đây mẹ?
- Ngủ cùng bà mẹ già nua này.
- Nhưng mẹ ngáy to lắm.
- Hoặc là thế hoặc là ngủ trên cái xô pha vàng bạc màu.
Sam đắm đuối vồ lấy điện thoại di động của mình để gọi cho Mona.
- Ô, đây là điện thoại cũ của cậu mà! cô bé ngạc nhiên khi nhìn thấy số máy hiện lên.
- Đúng rồi, tớ lấy lại nó cùng lúc gặp lại mẹ. Ở yên đấy nhé, cả nhà về đây.
Về đến nhà, bàn ăn đã sẵn sàng và Mona đã trộn xong một món xa lát tuyệt hảo.
- Con nghĩ con sẽ ở lại đây một thời gian, Coralie tuyên bố.