Arthur là người có học và kín đáo. Ngay lập tức ông biết chỗ lấy đĩa và dao dĩa để chuẩn bị bàn ăn. Ăn xong, ông lau chùi dọn dẹp, ông khen bữa ăn một cách đúng mực. Câu chuyện của ông phong phú và sống động. Ông chăm sóc vườn tược, thay bóng điện, làm việc lặt vặt trong nhà, cất gọn những gì vương vãi, dọn dẹp tủ dụng cụ, dạy Martha vài thủ thuật để khai thác máy tính tốt hơn, hào hứng nhận lời gợi ý đi chơi, mua cây và hoa, các loại quả hữu cơ và luôn mang về một bất ngờ mỗi khi ra khỏi nhà. Ông đúng là vị khách hoàn hảo.
Thật không may, ông không phải là người đàn ông hoàn hảo cho bà. Trong một tuần bên nhau thực sự, thì có đến sáu ngày thừa thãi đối với Martha, bà nóng lòng tìm lại người bạn đồng hành trên thế giới ảo. Người đàn ông trong trí tưởng tượng vui vẻ hơn nhiều so với con người bằng da bằng thịt. Tại sao lại thế? Martha tự hỏi. Ông ấy thông minh, hài hước và đẹp trai kia mà.
Nhưng ông không mảy may có ý định nắm lấy tay bà, trên phố, ở rạp chiếu phim hay trong nhà hàng. Đành rằng, ở nhà hàng ông ấy còn phải cầm dao và dĩa. Nhưng khi đi trên phố, ông ấy thả bộ, đôi tay vung vẩy rảnh rang kia mà. Về phần mình, đáng ra bà đã liều nắm lấy tay ông, nhưng thực lòng thì bà không muốn. Ông ấy cũng không thử ôm hôn bà hay chạm vào người bà. Còn bà, vốn âu yếm với tất cả mọi người là thế, bà cũng không hề có chút ý định động chạm vào người ông. Sức hấp dẫn khôn cưỡng ấy đâu cả rồi?
Bà vui vẻ tiễn ông ra sân bay. Bà sẽ rũ bỏ được gánh nặng mẫu mực không chê vào đâu được này. Thêm vài ngày thảnh thơi một mình nữa là bà được gặp lại cái tàu há mồm mà bà hết mực yêu quý, mối bận tâm đáng yêu, kẻ quấy rầy thân thương, thằng cháu láu cá khó nhằn, thằng Sam tình cảm và thích được âu yếm của bà.