- A lô, mẹ à, là con đây.
Bị gọi bất thình lình và sợ rằng sẽ kể lể quá nhiều với Coralie, Martha chuyển ngay điện thoại cho Sam nghe.
- Con chào mẹ, thằng bé làu bàu.
- Con có vẻ buồn lắm thì phải.
- Giống thời tiết thôi. Ở Côte d'Azur mưa to lắm mẹ ạ.
- Thế nào, con có đọc sách không?
- Mẹ còn muốn con làm gì khác nữa đây?
- Con có tập đàn không?
- Rất chăm chỉ.
Im lặng.
- Thế còn mẹ, mẹ yêu quý, mẹ khỏe không? Coralie thốt lên một cách châm biếm.
- OK. Mẹ có khỏe không mẹ? Sam nhắc lại một cách ngoan ngoãn, tự hỏi lòng liệu một người mẹ đày con trai đi biệt xứ thế này có đáng được gọi như thế hay không.
- Thì... mẹ nhớ con lắm.
- Chính mẹ tự chuốc lấy mà.
- BỐ muốn nói chuyện với con này.
- Chào con trai! bố Sam nói sang sảng trong điện thoại.
- Bố.
- Thế nào con?
- Con đang đói.
- Bà ngoại không cho con ăn sao?
- Con vừa mới dậy mà.
- Vào lúc hơn 12 giờ trưa?
- Hôm nay là Chủ nhật bố ơi.
- Rồi sẽ có ngày con phải ý thức một điều: cuộc sống không vĩnh cửu đâu, con trai ạ.
- Thật may là cuộc sống cùng bố mẹ còn ngắn hơn ấy.
- Có vẻ hôm nay con không được ổn. Có chuyện gì thế con?
- Theo bố thì thế nào?
- Ta sẽ nói chuyện này lúc nào hợp lý hơn nhé. Hẹn con sau, mẹ hôn con nhé.
Sam thừa hiểu các bậc cha mẹ thường khổ sở thế nào khi đối diện với nỗi bất hạnh của con cái. Nó đã nhập vai một đứa con trai bị ruồng bỏ, nhưng sự thật là nó không hề buồn khổ tí nào, chỉ là thiếu thốn các phương tiện truyền thông mà hàng nghìn năm tiến bộ kỹ thuật mới mang đến được cho con người hiện đại.
- Ôi! Bà ơi, món trứng tráng tuyệt hảo!
Mona nghiến ngấu món trứng ngon lành
không khác gì Sam, nhưng Martha đã chìa ngay điện thoại cho cô bé.
- Cháu gọi điện cho bố mẹ luôn đi này.
Sam quá bận bịu với món trứng tráng nên không theo dõi cuộc trao đổi. Nó thốt lên sung sướng và thòm thèm:
- Bà ơi, cháu muốn cưới bà làm vợ.
- Còn bà thì muốn ly dị cháu.