Sam có mọi thứ để sung sướng: ánh nắng, điện thoại di động, những món ăn ngon, máy tính, một căn phòng cho riêng mình, một chiếc đàn piano ba chân, một bộ pyjama để chơi nhạc, vài người bạn đáng tin cậy, bà ngoại kín đáo, bố mẹ thì ở xa hơn một nghìn ki lô mét, không quên thằng em trai đáng yêu chừng nào còn ở tít xa và... Mona ở cách Nice chưa đến ba mươi cây số! Mẹ và bà ngoại cô bé đã thống nhất về điểm này: cô bé sẽ ở lại nhà bà ngoại mới tìm thấy để học nốt năm học này qua mạng trong thời gian mẹ cô bé đi Trung Quốc.
Bà ngoại và Sam ngồi đối diện nhau ở hai đầu bàn trong phòng ăn, mỗi người một màn hình.
- Bà chưa kể với cháu về người đàn ông đã đến đây trong kỳ nghỉ.
- Arthur Colombo. Cao lớn, mảnh mai, đẹp trai, thông minh, ăn uống nhỏ nhẹ, trưởng khoa Luật và một người bạn đồng hành tuyệt vời.
- Bà sẽ kết hôn với ông ấy chứ?
- Ở tuổi bà không ai kết hôn nữa.
- Thì là một dịp ăn mừng cũng được.
- Chúng ta sẽ ăn mừng cho bằng tú tài của cháu. Bà cháu mình tắt máy và xem bài tập ngày mai đi.
Sam thích làm bài tập cùng bà ngoại. Việc này làm cho thằng bé nhớ lại hồi học tiểu học, lúc mẹ nó vẫn còn dư được một phút mỗi tối để giúp nó tập đọc và lúc nó đang bập bẹ đánh vần từng từ.
Bài tập! Nó những muốn được sống trên mây, nơi không có bài tập để làm. Nhưng ở trên mây, người ta có được ăn không nhỉ? Sam đã bắt đầu thích đọc, bởi nó khám phá ra rằng những quyển sách đưa nó đi xa khỏi thực tế, hoặc ngay gần kề với thực tế, nhưng qua những trang sách chồng lên nhau. Dù sao thì khi đọc sách, nó cảm thấy như đang ở một nơi khác, giống như khi nó chơi đàn. Giá mà người ta có thể đưa vào môn toán, vật lý, lịch sử khả năng siêu thoát như vậy, bơm vào đó khí hê li, lấp đầy bằng hài hước, nụ cười, bằng tất cả những gì có thể giúp quên đi nỗi sợ hãi tiềm tàng về một tương lai không chắc chắn...