Martha nhìn thấy tin nhắn của Arthur trên máy tính. Bà đã tự hứa sẽ không mở máy trước khi cho khách trọ của bà ăn xong, nhưng bà không cưỡng lại được. Giờ đây nó mạnh hơn cả bà rồi.
Martha phải mua sắm nhiều gấp ba lần. Xe đẩy chẳng mấy chốc đã đầy, còn đĩa ăn nhanh chóng hết nhẵn. Ban ngày trôi đi như một cuộc diễu hành. Dịch vụ giúp việc khá hiệu quả. Hai người đàn ông chỉ thở dài và thốt lên một lời nhận xét ngay khi bước vào: "Ở đây nhiều việc quá!"
Bác sĩ vật lý trị liệu nhẹ nhàng vận động từng bộ phận không quá bầm giập trên người Mona. Thời gian còn lại, cô bé đọc sách và tập ăn bằng tay trái.
- Cháu có biết làm cách nào đưa đoạn phim bà quay Sam lên YouTube không?
- Tất nhiên rồi ạ.
- Đây là một bản dạ khúc của Chopin. Sam sinh ra để chơi Chopin đấy.
- Bạn ấy có năng khiếu với tất cả các nhà soạn nhạc đấy. Được rồi, cháu sẽ post nó lên YouTube. Bà giúp cháu với, một tay thì khó làm lắm; với lại như thế bà sẽ biết cách làm.
Martha ghi lại cách làm, từng bước một. Bà không chép lại là quên ngay cho mà xem.
Mona di chuyển bằng cách nhảy lò cò trên chiếc chân lành lặn còn lại. Chống nạng làm nó đau ở vai và cánh tay. Con bé rút vào phòng cho đến tận lúc Sam về nhà.
Vừa về đến nhà là thằng bé vào gặp bạn.
- Bà ơi, cháu mang khay đồ ăn cho Mona được không? Bạn ấy mệt lắm không xuống được.
- Cháu nghĩ gì thế? Đây là khách sạn ba sao có dịch vụ tận phòng kia mà.
- Cháu cảm ơn bà. Nếu bà muốn thì lên với bọn cháu nhé.
- Thôi, bà cảm ơn, bà quá gắn bó với bàn ghế nhà mình rồi. Bà không thích đi ăn picnic, cũng không thích tiệc buffet. Đừng quên mang khay xuống nhé. Ăn xong là bà đi ngủ luôn đấy.
Martha thất vọng nhưng nhẹ nhõm. Một mặt, bà thích trò chuyện ở bàn ăn. Mặt khác, ngồi ăn tối một mình giúp bà nghiền ngẫm các suy nghĩ của mình. Bà xếp đồ ăn lên khay cho hai thực khách. Kệ chúng tự xoay xở với hai bát xúp rau. Bà không căng thẳng về việc dây bẩn và rơi vãi thức ăn ra sàn vì đã có hai người quét dọn do bố mẹ Mona thuê phụ trách rồi.
Martha thảo trong đầu một bức thư cho Arthur. Trước khi có máy tính, bà có thực sự sống không nhỉ? Bà chịu không nhớ được điều gì.