Martha mù tịt khoản gửi ảnh. Bà loay hoay một lúc rồi chợt nhớ ra không có tấm ảnh nào mới chụp cả. Cái mới nhất cũng là cách đây mười năm rồi.
Bà gõ cửa phòng Sam, nó đang nằm trên giường với Mona. Thằng bé đang gõ trên máy tính của Mona; còn Mona thì đang dùng trộm điện thoại. Một cảnh tượng vui mắt của truyền thông hoàn hảo!
- Một trong hai đứa chụp cho bà bức được không?
Mona đáp ứng nguyện vọng này không chút đắn đo. Bức ảnh không tồi chút nào.
- Cháu gửi đến địa chỉ này được không?
Mona làm theo.
Martha lại chui vào chăn và ngay lập tức bà nhận được một tin nhắn: "Nếu người cũng tròn như mặt thì khỏi cần tiến xa hơn nữa làm gì."
Martha đáp trả không chút chần chừ: "Tôi thấy mình quá nữ tính so với ông, còn ông không đủ nam tính so với tôi."
Chuyện tình thứ hai kết thúc.
Nhưng rồi một khuôn mặt khác lại nhấp nháy trên màn hình.
Bà nhắn cho người ấy một tin, và ông ta trả lời ngay. Bằng thơ.
"Anh tìm một người bạn
Một phụ nữ vẹn toàn không quá âu lo
Nội tâm đẹp và gương mặt còn xuân sắc
Luôn chấp nhận sống cuộc đời vui
Cùng anh đến hạnh phúc vô bờ
Với niềm tin vững vàng và tâm hồn rộng mở
Nhưng em hãy nhớ
Phải gửi anh những vần thơ
Để ta trở thành đôi tri kỷ."
Martha phấn chấn trước sự độc đáo này.
Bà viết lại:
"Anh đã miêu tả em đến là hoàn hảo
Nên em muốn được là người thương mến của anh
Nếu anh không chút ngại ngần
Em xin nguyện đến gần bên anh.
Nhưng anh là ai hỡi chàng thi sĩ?
Đến khi nào ta mới hoan hỉ bên nhau?"
Năm phút sau, bà nhận được câu trả lời trong mưa:
"Hãy tạm quên việc xưng hô xa cách
Em có thuận lòng cho anh gọi tên em?"
Martha biết đã đến lúc phải bắt đầu chuẩn bị nấu nướng cho những vị khách ở trọ, nhưng bà cố nấn ná để trả lời:
"Xin sẵn lòng cho anh gọi tên em
Thỏa thuận đã ghi em không hề phản đối
Nhưng đã đến giờ khách vào bàn ăn tối
Tạm biệt anh, chàng trai kỳ lạ ơi."
- Bà ơi, bà ngủ à?
- Bà xuống đây.
- Chúng ta ăn gì thế?