Mona không hề kêu ca, cho dù chẳng lấy gì làm hay ho khi chỉ sử dụng được một chân và một tay.
Chỉ một động tác nhỏ nhất cũng khiến cô bé phải vặn vẹo cả người, phải tính toán và tìm đủ cách xoay xở. Với Mona, đi toa lét đã trở thành một cuộc viễn du. Ngay cả những hoạt động đơn giản nhất như bấm số điện thoại cũng đòi hỏi phải biết môn nhào lộn.
Sam thường chạy thật nhanh từ trường về nhà để chăm chút cô bé từng li từng tí trong quá trình dưỡng bệnh. Điều này là bình thường, nhưng Martha không thấy thiện cảm. Thằng bé kể cho nó nghe một ngày trôi qua như thế nào trước khi nói về các bài tập phải làm. Nó chế tạo cho cô bé một công cụ để giữ sách trên giường. Nó đã bớt buồn chán nên đọc ít đi.