Mặt trời đã lên cao khi lũ ngựa lóc cóc chạy vào sân điện lát đá cẩm thạch của Randa. Bao quanh họ là bốn bức tường trắng sừng sững bừng sáng trên nền sân màu xanh cẩm thạch. Trên các bức tường, những dãy ban công chạy dài thông suốt để người trong cung có thể nhìn xuống khoảnh sân khi đi từ khu này sang khu khác và chiêm ngưỡng mảnh vườn rộng mênh mông của Randa với những giàn dây leo và cây hoa màu hồng. Tọa lạc chính giữa khu vườn là bức tượng Randa, một tay dang rộng làm vòi phun nước và một tay cầm đuốc. Mảnh vườn quả rất bắt mắt nếu người ta không để ý tới bức tượng, còn sân điện cũng khá hấp dẫn - nhưng không phải chốn yên bình hoặc riêng tư, vì trên các hành lang luôn có người trong triều đi qua đi lại.
Trong lâu đài không chỉ có một khoảnh sân như vậy, có điều đây là khoảnh sân rộng nhất và là lối vào của khách khứa cũng như những nhân vật quan trọng sống ở đây. Mặt sân màu xanh bóng loáng đến mức Katsa có thể nhìn thấy bóng mình lẫn bóng ngựa phản chiếu lên đó. Bốn bức tường được xây bằng loại đá lấp lánh, cao tới mức nàng phải nghển cổ lên mới trông thấy đỉnh các tháp canh phía trên. Tòa lâu đài rất đồ sộ và ấn tượng. Theo đúng ý Randa.
Tiếng ngựa và tiếng í ới của họ kéo mọi người đổ ra ban công xem ai vừa tới. Một người hầu bước ra sân chào họ. Một lát sau thì Raffin chạy ào ra sân.
“Em về rồi!”
Katsa nhoẻn cười với chàng. Đoạn, nàng kiễng chân lên để nhìn cho rõ hơn, vì chàng rất cao. Nàng túm lấy một nhúm tóc trên đầu chàng.
“Raff, anh làm gì thế hả? Tóc anh chuyển sang màu xanh thật này.”
“Anh đang thử nghiệm một phương thuốc mới trị đau đầu,” chàng nói, “được dùng để mát xa trên da đầu. Hôm qua anh cảm thấy sắp bị đau đầu nên dùng thử. Rõ ràng nó đã nhuộm tóc anh sang màu xanh.”
Nàng mỉm cười. “Thế có hết đau đầu không?”
“Nếu anh bị đau đầu thật thì chắc nó công hiệu đấy, nhưng anh nghĩ ngay từ đầu anh đã không đau đầu rồi. Em có bị đau đầu không?” chàng háo hức hỏi. “Tóc em sẫm màu quá nên nó sẽ không xanh đến thế này đâu.”
“Em không bị đau đầu. Em chẳng bao giờ thấy đau đầu cả. Thế bệ hạ nghĩ sao về cái đầu của anh?”
Raffin cười vênh váo. “Người không thèm nói chuyện với anh. Người cho rằng hoàng tử mà lại có hành vi như vậy thì thật kinh khủng. Nếu tóc anh còn chưa trở lại bình thường thì đừng hòng được coi là con trai người.” Oll và Giddon chào Raffin rồi trao dây cương cho một cậu bé. Họ nối gót người hầu của nhà vua vào trong lâu đài, bỏ Katsa cùng Raffin lại ngoài sân, cạnh khu vườn và làn nước bắn ra từ đài phun nước của Randa. Katsa liền hạ giọng, vờ như đang chú mục vào đống dây đai buộc những chiếc túi của nàng nơi yên ngựa. “Có tin tức gì không?”
“Ông ấy vẫn chưa tỉnh,” Raffin nói. “Chưa tỉnh một lần nào.”
Katsa thất vọng. Nàng tiếp tục hạ giọng. “Anh có nghe nhắc đến một gã quý tộc Lienid có Thiên Năng giao đấu không?”
“Em gặp hắn rồi phải không?” Raffin nói, khiến nàng phải ném ánh mắt ngạc nhiên về phía chàng. “Lúc em vừa vào sân ấy? Hắn cứ rình rập quanh đây suốt. Khó mà nhìn vào mắt hắn, nhỉ. Hắn là con vua Lienid đấy.”
Hắn có mặt ở đây ư? Nàng không thể ngờ tới chuyện này. Nàng lại chú mục vào đám túi. “Người kế tục vua Ror ư?”
“Rừng rú ơi, không! Hắn có tới sáu ông anh trai cơ. Người thừa kế thứ bảy của một ngai vàng lại có cái tên ngu ngốc nhất anh từng được nghe. Hoàng tử Greening Grandemalion,” Raffin nhoẻn cười. “Em đã bao giờ nghe thấy cái tên nào như vậy chưa?”
“Sao hắn lại ở đây?”
“À,” Raffin nói. “Cũng khá thú vị đấy! Hắn nói là đang tìm người ông nội bị bắt cóc.”
Katsa rời mắt khỏi những chiếc túi, nhìn đôi mắt biết cười xanh biếc của chàng. “Anh không...”
“Dĩ nhiên là không rồi. Anh còn đợi em mà.”
Một cậu bé ra dắt ngựa cho nàng, và Raffin bắt đầu màn độc thoại về các vị khách nàng bỏ lỡ trong lúc đi vắng. Rồi một người hầu tiến đến từ một cánh cổng.
“Chắc là tìm em đấy”, Raffin nói, “vì bây giờ anh không phải con trai của cha anh, nên người chẳng sai người đến tìm anh đâu.” Chàng cười lớn, rồi bỏ đi. “Anh rất mừng vì em đã trở về,” chàng gào lên rồi biến mất qua một cổng vòm.
Gã đàn ông này là một tên trong đám người hầu nhỏ thó, lạnh lùng và khinh khỉnh của Randa. “Thưa tiểu thư Katsa,” gã nói. “Chào mừng tiểu thư đã trở về. Nhà vua muốn biết liệu công chuyện của tiểu thư ở miền Đông có thành công không ạ.”
“Ngươi hãy nói lại với ngài là mọi việc đã thành công,” Katsa đáp.
“Tốt quá thưa tiểu thư. Bệ hạ muốn tiểu thư mặc lễ phục để dùng bữa tối ạ.”
Katsa nheo mắt nhìn gã hầu. “Nhà vua còn yêu cầu gì nữa không?”
“Không, thưa tiểu thư. Cảm ơn tiểu thư.” Gã cúi chào rồi vội vã đi ngay để thoát khỏi ánh nhìn của nàng càng nhanh càng tốt.
Katsa thở dài khoác túi lên vai. Khi nhà vua yêu cầu nàng mặc lễ phục để dùng bữa tối, nghĩa là nàng sẽ phải mặc váy, làm tóc và đeo hoa tai dây chuyền. Nghĩa là nhà vua định xếp nàng ngồi cạnh một vị phó tướng nào đó muốn xây dựng gia đình, dù nàng không phải mẫu người mà vị tướng đó muốn cưới về làm vợ. Nàng sẽ phải nhanh chóng xoa dịu nỗi sợ hãi của người đàn ông tội nghiệp đó, rồi có lẽ nàng sẽ nói mình bị mệt nên không thể ở lại đến cuối bữa tiệc. Nàng có thể lấy cớ đau đầu. Nàng ước gì mình có thể dùng thuốc trị đau đầu của Raffin và nhuộm tóc sang màu xanh. Như vậy nàng sẽ được miễn đến dự bữa tối của Randa.
Raffin lại xuất hiện ở tầng trên, ngoài hành lang ban công chạy qua phòng làm việc của chàng. Chàng tựa trên lan can, gọi với xuống chỗ nàng. “Kat!”
“Gì thế?”
“Em cứ như người mất hồn ấy. Em quên mất lối về phòng rồi à?”
“Em đang bị kẹt rồi.”
“Kẹt lâu không? Anh muốn cho em xem mấy phát minh mới của anh.”
“Em được lệnh phải làm đẹp để dự bữa tối.”
Chàng nhoẻn miệng cười. “Thế thì trông em sẽ ra dáng lắm đây.”
Chàng nhăn mặt cười, và nàng liền bứt một chiếc khuy trên túi liệng về phía chàng. Chàng ré lên núp xuống sàn, chiếc khuy đập trúng mảng tường nơi chàng vừa đứng. Khi chàng hé mắt nhìn xuống qua lan can, nàng đang đứng chống nạnh trong sân trong, nhoẻn cười. “Em cố tình ném trượt đấy,” nàng nói.
“Khoác lác quá đấy! Có thời gian thì qua đây nhé.” Chàng vẫy tay rồi lui về phòng.
Đúng lúc đó, Katsa thấy một bóng người.
Hắn đứng ở tầng trên, bên trái nàng. Hắn tựa khuỷu tay trên lan can, cổ áo phanh ra, và quan sát nàng. Tai hắn đeo khuyên vàng còn mấy ngón tay thì đeo nhẫn. Mái tóc sẫm màu. Một vết sưng nhỏ hiện rõ trên trán hắn, ngay cạnh mắt.
Đôi mắt của hắn. Katsa chưa bao giờ trông thấy đôi mắt nào như thế. Một mắt màu bạc, còn mắt kia, màu vàng. Chúng rực sáng trên gương mặt rám nắng của hắn, hai con mắt kỳ lạ, khác màu. Nàng lấy làm ngạc nhiên rằng đôi mắt hắn không lóe sáng trong bóng tối lần đầu họ chạm mặt. Trông chúng không giống mắt người thường. Nàng không thể rời mắt khỏi đôi mắt ấy.
Một người hầu tiến đến nói chuyện với hắn. Hắn đứng thẳng người lại, quay sang phía người hầu đáp gì đó. Khi người hầu kia bỏ đi, đôi mắt tên Lienid tiếp tục dõi theo Katsa. Hắn tì khuỷu tay lên lan can.
Katsa biết mình đang đứng chính giữa khoảnh sân điện, nhìn trân trân vào gã Lienid. Nàng biết rõ mình nên đi, nhưng nàng nhận ra mình không thể.
Đúng lúc đó hắn nhướng mày, như chực nhếch môi cười. Hắn gật đầu với nàng, rất khẽ, khiến nàng bừng tỉnh khỏi trạng khái mê muội.
Đúng là kẻ tự mãn, nàng nghĩ. Gã này thật tự mãn ngạo mạn, và không gì khác. Dù hắn đang giở trò gì đi nữa thì cũng vậy, nếu hắn tưởng nàng sẽ cùng tham gia thì hắn sẽ chỉ thất vọng mà thôi. Đúng là Greening Grandemalion!
Nàng rời mắt khỏi hắn, xốc lại những chiếc túi trên vai, rồi chạy vào trong lâu đài, cảm nhận rõ ràng đôi mắt kỳ lạ kia vẫn đang thiêu đốt lưng mình.