Lần đầu tiên Katsa trông thấy Lienid là lúc nàng đang lơ lửng trên cột buồm cùng với Red. Nó giống hệt như Po đã miêu tả; quang cảnh trông như không có thật, như thể đây là hình ảnh trong một tấm thảm thêu, hoặc trong một bài hát. Từ biển nhô lên những vách đá tối màu dựng đứng, trên vách đá là cánh đồng ngập tuyết. Từ cánh đồng nhô lên một khối đá, và trên khối đá này là một thành phố. Thành phố sáng rực rỡ tới mức ban đầu Katsa đoan chắc nó được xây bằng vàng.
Khi con thuyền tiến lại gần bờ, nàng nhận ra mình cũng không hoàn toàn sai. Những tòa nhà trong thành phố được làm từ sa thạch nâu, hoa cương vàng, rồi cả thạch anh trắng, tất cả cùng lấp lánh dưới ánh sáng của bầu trời và biển nước. Còn mái vòm cùng tháp canh vươn mãi lên trời xanh của khối kiến trúc ấy thì đúng là vàng thực: lâu đài của Ror và tổ ấm thời thơ ấu của Po là đây. Nguy nga và rực rỡ tới mức Katsa chỉ biết há hốc miệng khi chiêm ngưỡng từ trên cột buồm. Red cũng phải phá lên cười vì nàng và hét xuống với Patch rằng ít ra vẫn còn một thứ khiến công chúa quên cả leo trèo.
“Đất liền kìa!” gã nói lớn, và đám người cả trên boong lẫn dưới boong đều reo hò. Red trượt xuống, nhưng Katsa vẫn ở lì trên cột buồm mà ngắm thành phố Ror mỗi lúc một gần trước mắt nàng. Nàng trông thấy con đường xoay theo đường trôn ốc từ dưới chân khối đá lên trên thành phố, rồi cả những cái bục được kéo từ dưới những cánh đồng lên trên thành phố bằng những sợi dây thừng mỏng mảnh mà lúc này nàng không sao trông rõ. Khi thuyền chạy men theo bờ biển phía Đông Nam của Lienid và hướng về phương Bắc, nàng liền quay người lại, nhìn mãi, nhìn mãi quang cảnh thành phố cho đến khi nó khuất khỏi tầm mắt. Thành phố Ror, nó đã làm nàng gần như lóa mắt; và nàng không lấy làm lạ khi biết Po đến từ một nơi rực rỡ như vậy.
Nếu không thì đó cũng là một xứ sở đẹp tuyệt trần. Con thuyền uốn lượn quanh đảo quốc, về hướng Nam, sang phía Tây, và Katsa cứ thế nhìn ngắm, gần như không chớp mắt. Nàng trông thấy những bãi biển trắng xóa một màu cát, đôi chỗ lại trắng xóa tuyết phủ. Núi non ẩn mình sau làn mây trắng chùng chình. Những thị trấn dựng lên từ đá lại ẩn mình vào đá. Trên một vách đá, cây cối vào độ đông về vẽ lên nền trời những nét vẽ màu đen ngoằn ngoèo, khẳng khiu, trơ trụi.
“Cây Po đấy,” Patch bảo khi nàng chỉ vào đám cây. “Hoàng tử có kể với công chúa không ạ? Lá cây chuyển sang màu bạc và vàng khi vào thu. Hai tháng trước chúng đẹp lắm.”
“Bây giờ chúng cũng đẹp.”
“Vâng. Nhưng vào mùa đông thì Lienid chỉ có một màu xám. Trong khi các mùa khác thì muôn hồng ngàn tía màu nào cũng có. Rồi công chúa sẽ thấy.”
Katsa liếc nhìn ông ta với vẻ ngạc nhiên, và rồi tự hỏi vì sao nàng lại ngạc nhiên như vậy. Rồi nàng sẽ thấy, nếu nàng ở đây lâu lâu, và dễ nàng sẽ còn ở đây một thời gian. Nàng vẫn chưa có kế hoạch rõ ràng sau khi tới được lâu đài của Po. Nàng sẽ khám phá công trình ấy, tìm hiểu những nơi bí mật trong đó, và biến nơi đây thành một thành trì kiên cố. Nàng sẽ tập hợp bất kỳ người làm công nào ở đó và lập thành một đội gác. Nàng sẽ suy tính, lên kế hoạch, rồi nghe ngóng xem có tin tức gì của Po hay Leck không. Đồng thời nàng sẽ rèn luyện ý chí để đối phó với mọi tin tức có thể mang theo chất độc dối trá của Leck mà nàng được nghe.
“Tôi biết công chúa đã yêu cầu chúng tôi làm gì rồi,” Patch nói với nàng.
Lần này thì nàng nhìn ông ta với vẻ ngạc nhiên thực sự. Ông dõi mắt nhìn theo những hàng cây đang lùi lại phía sau, vẻ mặt nghiêm trang.
“Thuyền trưởng Faun đã bảo với tôi,” gã nói. “Bà ấy có nói với vài người trong chúng tôi - ít thôi. Bà ấy muốn một số người ủng hộ bà khi phải nói với những người còn lại.”
“Thế anh có ủng hộ bà không?” Katsa hỏi.
“Rốt cuộc thì bà ấy cũng thuyết phục được tôi ủng hộ bà.”
“Tôi mừng là thế,” Katsa nói. “Và tôi cũng rất tiếc.”
“Chuyện này không phải lỗi tại công chúa. Đó là lỗi của con quái vật đang làm vua xứ Monsea.”
Tuyết bắt đầu lất phất rơi. Katsa với tay ra hứng tuyết.
“Theo công chúa thì hắn bị gì vậy?” Patch hỏi.
Katsa hứng một bông tuyết trong lòng bàn tay. “Hắn bị gì là sao?”
“À, tại sao hắn lại thấy sung sướng khi làm đau người khác?”
Katsa nhún vai. “Thiên Năng của hắn giúp hắn dễ dàng làm việc đó.”
“Nhưng tất cả mọi người đều có khả năng làm đau người khác,” Patch nói. “Thế đâu có nghĩa là họ sẽ làm vậy.”
“Có giời mới hiểu,” Katsa nói, và thầm nghĩ đến Randa, Murgon và những vị vua khác, cùng những hành vi khó hiểu của họ. “Tôi thì thấy có không ít người lấy làm vui thích khi xử sự tàn ác hết mức trong phạm vi quyền năng của mình, song không ai có quyền năng vượt Leck cả. Tôi không biết vì sao hắn làm thế, tôi chỉ biết mình cần chặn đứng hắn.”
“Cô có nghĩ Leck biết cô đang ở đâu không, thưa công chúa?”
Katsa ngắm nhìn những bông tuyết tan trong biển cả. Nàng thở dài.
“Khi rời khỏi Monsea, chúng tôi chạm trán rất ít người,” nàng nói. “Thêm nữa chúng tôi cũng không nói với ai về điểm đến của mình, cho đến khi lên con tàu này. Nhưng mà hắn đã trông thấy cả hai chúng tôi, Patch ạ, cả tôi lẫn Po, và dĩ nhiên hắn nhận ra chúng tôi. Chúng tôi không có nhiều chỗ để che giấu đứa bé. Rồi thế nào hắn cũng sẽ truy tìm cô bé. Tôi phải tìm ra một nơi để ẩn nấp, ở trong lâu đài hoặc dưới đất. Thậm chí là một chốn hoang vu nào đó ở Lienid.”
“Thời tiết sẽ còn khắc nghiệt cho đến mùa xuân, công chúa ạ.”
“Phải. Có lẽ tôi sẽ không thể cho cô bé một chỗ ẩn nấp thoải mái. Nhưng tôi sẽ đảm bảo an toàn cho nó.”
Po từng nói lâu đài của chàng chỉ nhỏ như một tòa nhà lớn chứ không giống với một lâu đài. Nhưng sau khi đã thấy lâu đài của Ror choán lấy bầu trời ra sao, Katsa tự hỏi phải chăng cách đo lường của Po có khác với mọi người. Lâu đài của Randa cũng chỉ được coi là to. Nhưng lâu đài của Ror thì phải nói là khổng lồ. Nàng vẫn chưa thấy nơi ở của Po đâu cả.
Cuối cùng khi trông thấy tòa lâu đài của Po, nàng lấy làm hài lòng. Tòa nhà cũng nhỏ, hoặc chí ít có vẻ như thế khi trông từ mãi dưới biển lên. Tòa nhà chỉ được xây đơn giản bằng đá, quét vôi trắng, các ban công và khung cửa sổ sơn xanh như màu trời, và chỉ có một cái tháp vuông vức nhô lên từ phía sau là cho thấy đây không chỉ là một tòa nhà.
Dĩ nhiên, địa thế của tòa lâu đài thì chẳng đơn giản chút nào, và địa thế của tòa nhà khiến Katsa thấy hài lòng hơn cả sự giản dị của nó. Một vách đá nhô lên khỏi biển nước, còn tòa lâu đài đứng chênh vênh trên rìa vách đá. Trông nó như chỉ chực đổ nhào xuống bất kỳ lúc nào, như thể ngọn gió có thể lọt được vào một cái khe nào đó dưới móng tòa lâu đài, rồi thổi tung một cái là nó sẽ rơi khỏi vách đá lao xuống biển. Nàng cũng hiểu vì sao các ban công lại nguy hiểm vào mùa đông. Bởi một vài ban công còn vươn ra khỏi rìa vách đá, lơ lửng trên mặt biển.
Phía dưới lâu đài, sóng biển ầm ào xô vào chân vách đá. Thế nhưng ở vách núi có một góc lõm sâu vào, nước biển xô tới đó thì vỡ ra thành bọt nước nằm lại trên bờ cát. Đó là một bãi biển, một bãi biển nhỏ xíu. Và từ dưới bãi có một cầu thang xoắn trôn ốc đi lên quanh sườn vách đá, cuối cùng dẫn lên một trong những cái ban công khiến người ta chóng mặt ở một bên tòa lâu đài.
“Chúng ta đáp thuyền ở đâu?” nàng hỏi vị thuyền trưởng khi bà leo xuống boong tàu.
“Có một cái vịnh ở bên kia dốc đá, cách bãi biển một quãng. Chúng tôi sẽ neo đậu ở đó. Có một con đường dẫn từ dưới vịnh lên trên, cách xa tòa lâu đài - công chúa sẽ tưởng mình đã đi sai đường - nhưng sau đó nó sẽ vòng lại, đưa người lên trên một ngọn đồi lớn, đến trước cổng lâu đài. Tuyết có thể rơi, nhưng con đường đó được giữ sạch để đón hoàng tử trở về.”
“Bà nói như thể bà tỏ tường nó vậy.”
“Vài năm trước tôi đã từng chỉ huy một con tàu nhỏ hơn, công chúa ạ. Một con tàu cung ứng hàng hóa. Các lâu đài ở Lienid đều có địa thế đẹp, nhưng xin hãy tin tôi, không có chỗ nào dễ cung ứng hàng hóa cả. Bao giờ cũng phải đi qua một đoạn đường dốc đứng rồi mới lên đến cổng.”
“Chàng có bao nhiêu người làm?”
“Tôi nghĩ cũng ít thôi, thưa công chúa. Tôi cũng xin nhắc cho công chúa nhớ lúc này nó là lâu đài của người, và cả người hầu của người nữa, dù người cứ nói về chúng như là của hoàng tử vậy.”
Phải, nàng biết vậy; đó là một trong những lý do khiến nàng không mong ngóng gì cuộc gặp gỡ đầu tiên với người trong lâu đài. Sự xuất hiện của tiểu thư Katsa xứ Middluns, một ác nữ nổi tiếng có Thiên Năng, lại đang giữ chiếc nhẫn của Po; câu chuyện đầy bi kịch, ngớ ngẩn mà nàng phải kể về Leck và Ashen; và rồi sau đó là dự định biến tòa lâu đài thành một pháo đài, cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Katsa có cảm tưởng chuyện này sẽ không diễn ra suôn sẻ.
Con đường đúng như thuyền trưởng Faun đã miêu tả, ngọn đồi dốc và ngập tuyết. Nhưng vấn đề lớn hơn là đôi chân giờ đã quen với tàu thuyền của Bitterblue. Cô nhóc bước đi trên đất liền cũng vụng về như khi lần đầu đi trên biển, và Katsa phải dắt em đi khi hai chị em leo đến cổng tòa lâu đài của Po. Gió thốc từng cơn từ phía sau, khiến họ cảm thấy như đang được thổi bay lên đồi vậy.
Nhìn từ góc này, tòa lâu đài vẫn chẳng giống một lâu đài là mấy. Nó trông như một tòa nhà cao màu trắng, trên đỉnh một con dốc, với những cây lớn rủ bóng xuống một khoảnh sân hẳn sẽ rất đẹp trong điều kiện thời tiết tốt hơn; một cái tháp lớn nhô ra sau những hàng cây; những cửa sổ dài, những mái nhà cao cao, và ít nhất có một gác vọng; những tàu ngựa ở một bên và một khu vườn đóng băng ở bên kia; và nếu không thể nghe thấy tiếng sóng vỗ ì oạp thì chẳng thể biết phía sau tòa lâu đài là một con dốc dẫn xuống biển.
Hai chị em đặt chân lên đỉnh đồi. Một cơn gió đẩy đưa bước chân họ vào khoảng sân lát gạch sáng màu. Bitterblue khẽ thở phào nhẹ nhõm khi được đi trên mặt đất bằng phẳng. Hai chị em đi về phía tòa nhà, và Katsa đưa tay định gõ lên cánh cửa gỗ đồ sộ của Po. Nhưng nàng chưa kịp gõ thì cánh cửa đã mở ra, và một luồng hơi ấm phả vào mặt họ. Một người đàn ông Lienid đứng tuổi hiện ra trước mặt nàng, vận áo choàng dài màu nâu như một người làm.
“Chào hai vị,” ông nói. “Xin mời vào phòng khách. Nhanh chân lên ạ,” người đàn ông nói khi Katsa vẫn đứng chôn chân ở đó, giật mình trước sự đón tiếp gấp gáp của ông.
“Chúng ta sẽ làm hơi ấm thoát ra mất.”
Người đàn ông dẫn họ vào một đại sảnh tối tăm. Thoạt liếc qua, Katsa trông thấy những cái trần cao, một cầu thang dẫn lên những hành lang có lan can bên trên, và ít nhất ba lò sưởi đang cháy. Bitterblue thẳng người lại dưới vòng tay của Katsa.
“Tôi là tiểu thư Katsa từ Middluns đến,” Katsa mào đầu, nhưng người đàn ông đã vẫy họ tiến đến một cái cửa hai lớp.
“Lối này,” ông nói. “Ông chủ đang đợi cô đấy ạ.”
Katsa nghệt mặt vì kinh ngạc. Nàng trân trân nhìn người đàn ông, vẻ ngờ vực. “Ông chủ của ông! Ý ông là ông chủ có ở đây sao? Sao có thể như vậy chứ? Ông chủ đang ở đâu?”
“Làm ơn, thưa tiểu thư,” người phục vụ nói. “Xin đi lối này. Cả nhà đang ở trong phòng khách ạ.”
“Cả nhà ư!”
Người đàn ông đưa tay chỉ cánh cửa ở ngay trước mặt. Katsa nhìn sang Bitterblue và hiểu rằng nét sửng sốt trên gương mặt cô bé chính là hình ảnh phản chiếu nét sửng sốt của chính nàng. Hẳn là Po đã có thời gian để trở về nhà; Katsa và Bitterblue đã mất rất nhiều thời gian ở trên núi. Nhưng sao chàng có thể làm được điều đó, trong tình trạng sức khỏe như thế? Và làm sao chàng có thể rời khỏi nơi ẩn náu mà không bị phát hiện? Tại sao, làm sao mà...
Người đàn ông dẫn họ đi về phía cánh cửa, và Katsa cố nghĩ ra một câu hỏi, bất kỳ câu hỏi nào.
“Hoàng tử đã ở đây được bao lâu rồi,” nàng hỏi.
“Các hoàng tử chỉ vừa mới tới,” người đàn ông nói, và nàng chưa kịp hỏi xem ông có ý gì thì ông đã kịp mở cửa.
“Tuyệt vời,” một tiếng nói từ bên trong vang lên. “Chào mừng những người bạn! Hãy vào đây chung vui với lũ người hạnh phúc chúng tôi!”
Đó là một tiếng nói quen thuộc, nàng túm lấy Bitterblue và kéo cô bé nép sát vào người mình khi em nghẹn thở khuỵu xuống. Katsa ngước thấy đám người xa lạ ngồi quanh bốn bức tường trong một căn phòng dài; phía cuối phòng, có một người đang mỉm cười và nhìn họ dò xét bằng một con mắt, vua Leck xứ Monsea.