Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Năm
Chương Năm

❊ ❊ ❊

Đoàn người đi khá nhanh, tuy nhiên Katsa vẫn nổi cáu vì tốc độ của họ.

“Với Katsa thì cứ phải chạy như ma đuổi, không thì phí cả công ngựa,” Giddon nói.

“Tôi chỉ muốn biết Raffin đã tìm hiểu được những gì từ ông cụ Lienid thôi.”

“Đừng lo, thưa tiểu thư,” Oll nói. “Chiều tối ngày mai là ta về đến hoàng cung rồi, miễn là thời tiết vẫn như thế này.”

Thời tiết vẫn như thế cả ngày và đêm hôm đó, nhưng trước bình minh ngày hôm sau, mây bay che khuất những vì sao trên khu trại của họ. Đến sáng, họ nhanh chóng dỡ trại lên đường, lòng vương chút âu lo. Chẳng bao lâu sau, khi ba người đi vào sân của quán trọ đang giữ ngựa cho họ, những giọt mưa đã rơi xuống tay và mặt. Vừa ra đến tàu ngựa, trời bắt đầu mưa xối xả. Nước mưa chảy thành dòng giữa những ngọn đồi bao quanh họ.

Đoàn người bắt đầu tranh cãi gay gắt.

“Ta có thể cưỡi ngựa trong mưa,” Katsa nói. Họ đứng trong tàu ngựa, nhà trọ chỉ cách đấy có mười bước nhưng chẳng ai nhìn thấy gì dưới làn mưa như trút.

“Để đem lũ ngựa ra mạo hiểm à?” Giddon vặn lại. “Có mà chết chắc! Đừng ngốc chứ, Katsa.”

“Chỉ là nước thôi mà,” nàng nói.

“Đi mà nói với người sắp chết đuối ấy,” Giddon nói. Chàng trừng mắt nhìn nàng, nàng liền trừng mắt nhìn lại. Một giọt mưa rơi xuống từ khe dột trên mái nhà bắn tóe trên mũi nàng, nàng giận dữ gạt đi.

“Tiểu thư,” Oll nói, “tướng quân Giddon.”

Katsa hít một hơi thật sâu, nhìn gương mặt nhẫn nại của ông, và sẵn sàng đón nhận cảm giác thất vọng.

“Ta không biết cơn mưa sẽ kéo dài bao lâu,” Oll nói. “Nếu nó kéo dài một ngày, tốt nhất ta không nên đi trong mưa. Chẳng có lý nào lại đi ngựa trong thời tiết thế này...” Katsa toan nói nhưng ông đã giơ tay lên. “Có đưa ra lý do gì với nhà vua thì ông ấy cũng vẫn nghĩ chúng ta bị điên cho xem. Nhưng có lẽ trời chỉ mưa mất một tiếng thôi. Nếu vậy, ta sẽ chỉ mất một tiếng đồng hồ.”

Katsa khoanh tay lại, cố hít thở. “Trông không có vẻ gì là cơn mưa chỉ kéo dài một tiếng đồng hồ.”

“Thế thì tôi sẽ báo với chủ quán rằng chúng ta cần thức ăn,” Oll nói, “và phòng nghỉ qua đêm.”

Quán trọ cách khá xa bất kỳ thị trấn trên đồi nào ở Middluns, nhưng vào mùa hè, quán vẫn đón kha khá lái buôn và du khách. Quán trọ chỉ là một khối kiến trúc vuông vức đơn giản, có nhà bếp với phòng ăn phía dưới, cùng hai tầng phòng nghỉ ở bên trên. Giản dị thật, nhưng gọn gàng và phục vụ chu đáo. Katsa không muốn sự có mặt của bọn họ gây nên bất kỳ lời bàn tán om sòm nào. Nhưng dĩ nhiên quán trọ vốn không quen tiếp các thành viên hoàng tộc, và thế là cả gia đình náo loạn hết cả lên, mong sao cô cháu gái, viên tướng và thủ lĩnh do thám của nhà vua được thoải mái. Mặc dù Katsa đã phản đối, nhưng người ta vẫn đổi phòng cho một vị khách lái buôn để nàng có thể nhìn được quang cảnh từ cửa sổ căn phòng, dù lúc này cảnh mù mịt chẳng nhìn thấy gì, nhưng nàng nghĩ nó cũng chỉ là những ngọn đồi mà họ đã nhìn thấy suốt mấy ngày qua thôi.

Katsa muốn xin lỗi người lái buôn vì đã chiếm dụng phòng của ông. Nàng nhờ Oll chuyển lời giúp mình vào bữa trưa. Khi Oll chỉ cho người đàn ông chỗ ngồi của Katsa, nàng liền nâng cốc lên mời ông. Ông cũng nâng cốc đáp lại và gật đầu nồng nhiệt, ông có nước da trắng và đôi mắt to như hai đĩa thức ăn.

“Cô còn sai Oll chuyển lời hộ nữa, làm cao ghê đó, đại tiểu thư,” Giddon nói, vừa chén món hầm vừa nhoẻn cười.

Katsa không đáp. Chàng quá rõ vì sao nàng lại nhờ Oll. Nếu giống với phần đông mọi người, người đàn ông này sẽ hoảng sợ khi chính nàng đến tìm gặp.

Đứa nhỏ phục vụ họ tỏ ra rụt rè đến khổ sở. Cô bé giữ im lặng, chỉ biết gật hoặc lắc đầu trước yêu cầu của họ. Khác với phần đông mọi người, dường như cô bé không thể rời mắt khỏi gương mặt Katsa. Ngay cả khi chàng phó tướng Giddon hào hoa cất tiếng gọi, cô bé vẫn liếc nhìn đôi mắt nàng.

“Con bé nghĩ tôi sắp sửa ăn thịt nó,” Katsa nói.

“Tôi không nghĩ vậy,” Oll lên tiếng. “Cha cô bé là một người bạn của Hội đồng. Có thể trong gia đình họ bàn tán về cô không giống với những điều người khác vẫn nói, thưa tiểu thư.”

“Nhưng cô bé vẫn nghe được những câu chuyện kia,” Katsa nói.

“Có thể,” Oll đáp. “Nhưng tôi nghĩ cô đã bỏ bùa cô bé đó mất rồi.”

Giddon cười phá lên. “Cô có sức mê hoặc mà, Katsa.” Khi cô bé quay lại, chàng bèn hỏi tên cô bé.

“Lanie ạ,” cô bé thỏ thẻ, rồi lại đưa mắt nhìn Katsa. “Em có biết tiểu thư Katsa của bọn ta không,

Lanie?” Giddon hỏi. Cô bé gật đầu. “Em có sợ không?” Giddon hỏi. Cô bé cắn môi không đáp.

“Katsa không làm hại em đâu,” Giddon nói. “Em hiểu chứ? Nhưng nếu có kẻ muốn hại em, tiểu thư Katsa chắc chắn sẽ cho kẻ đó biết tay ngay.”

Katsa đặt dĩa xuống bàn nhìn sang Giddon. Nàng không ngờ chàng lại tỏ ra tử tế đến vậy.

“Em hiểu chứ?” Giddon hỏi cô bé.

Cô bé gật đầu. Rồi nhìn trộm sang Katsa.

“Có lẽ hai người nên bắt tay nhau,” Giddon nói.

Cô bé ngập ngừng. Sau đó em rướn người đưa tay cho Katsa. Trong lòng nàng chợt trào dâng một thứ cảm xúc nào đó nàng không thể gọi tên. Nàng vừa mừng vừa tủi trước sinh linh bé bỏng đang muốn chạm vào nàng. Katsa đưa tay nắm lấy những ngón tay gầy guộc của cô bé. “Rất vui được gặp em, Lanie.”

Lanie mở to mắt, rồi cô bé buông tay Katsa và chạy ù vào trong bếp. Oll và Giddon cùng cười ồ lên.

Katsa quay sang Giddon. “Cảm ơn anh nhiều.”

“Cô chẳng chịu làm gì để dẹp bớt tiếng tăm dễ sợ của cô cả,” Giddon nói. “Cô biết mà, Katsa. Chẳng trách cô không có thêm bạn mới.”

Thật đúng là chàng! Chàng luôn như thế, dùng một hành động tốt đẹp để từ đó chỉ trích tính cách của nàng. Không gì làm chàng hứng thú bằng việc chỉ ra những khiếm khuyết của nàng. Và nếu cho rằng nàng muốn kết thêm bè bạn thì rõ là chàng chẳng hiểu chút xíu gì về nàng hết.

Katsa cắm cúi ăn, phớt lờ cuộc trò chuyện của mọi người.

Mưa vẫn rả rích không ngừng. Giddon và Oll thoải mái ngồi trong phòng chính nói chuyện với đám lái buôn và chủ quán, nhưng trạng thái ì trệ này khiến Katsa muốn hét toáng lên. Nàng ra tàu ngựa, nhưng rốt cuộc lại chỉ gây sợ hãi cho một cậu bé lớn hơn Lanie chút xíu đang đứng trên ghế đẩu trong chuồng để chải lông cho ngựa. Khi mắt quen dần với thứ ánh sáng lờ mờ, nàng nhận ra đó là con ngựa của nàng.

“Ta không cố ý làm cậu giật mình đâu,” Katsa nói. “Ta chỉ muốn tìm chỗ để luyện tập thôi.”

Cậu bé liền trèo từ trên ghế xuống và chuồn mất. Katsa vung hai tay lên trời. Thôi thì, chí ít bây giờ nàng đã có chuồng ngựa cho riêng mình. Nàng đẩy những thùng đựng cỏ khô, yên ngựa và cào cỏ sang phía đối diện dãy chuồng ngựa để lấy chỗ, rồi bắt đầu luyện tập. Nàng xoay người, thân thủ mau lẹ, ý thức rõ khí trời, sàn nhà, bức tường bao quanh nàng, và cả lũ ngựa. Nàng tấn công những đối thủ tưởng tượng, và tâm trí nàng trấn tĩnh lại.

Trong bữa tối, Oll và Giddon thông báo những tin tức thú vị.

“Vua Murgon vừa loan tin bị mất trộm,” Oll nói. “Cách đây ba ngày.”

“Vậy sao?” Katsa nhìn sang Oll, rồi Giddon. Cả hai đều mang vẻ mặt của một con mèo đang dồn con chuột vào chân tường. “Thế ông ta có nói bị mất trộm cái gì không?”

“Ông ta chỉ nói một báu vật vô cùng quý giá của hoàng cung đã bị mất trộm,” Oll nói.

“Trời cao đất dày ơi!” Katsa nói. “Thế có biết kẻ lấy trộm báu vật là ai không?”

“Có người bảo đó là một chàng trai Thiên Nhân,” Oll nói. “Có người lại bảo đó là một nhà thôi miên đã đánh thuốc mê đám lính gác của nhà vua.”

“Những người khác thì cho rằng đó là một người đàn ông có Thiên Năng lực lưỡng như con quái vật,” Giddon nói, “một đấu sĩ hạ gục từng lính gác một.”

Giddon cười ầm lên, Oll thì mỉm cười. “Tin tức thú vị đấy,” Katsa nói. Thế rồi, nàng cố làm bộ thản nhiên. “Còn gì nữa không?”

“Cuộc tìm kiếm của họ bị trì hoãn nhiều giờ,” Giddon nói, “vì ban đầu họ cho rằng người trong cung làm chuyện này. Một vị khách hóa ra lại là đấu sĩ có Thiên Năng.” Chàng chợt hạ giọng. “Cô tin nổi không? Chúng ta may mắn thật!” Katsa cố giữ giọng bình thản. “Gã Thiên Nhân đó nói sao?”

“Hiển nhiên là chẳng có gì hữu ích cả,” Giddon nói. “Hắn khăng khăng không biết gì về vụ đó.”

“Họ đã làm gì gã đó?”

“Tôi chịu thôi,” Giddon nói. “Gã đó là một đấu sĩ có Thiên Năng. Tôi không nghĩ họ có thể làm được gì.” “Hắn là ai vậy? Hắn từ đâu tới?”

“Không ai đả động chuyện đó,” Giddon huých nàng một cái. “Katsa à, thôi nào, cô lạc đề rồi. Hắn là ai thì có quan trọng gì. Họ đã mất hàng giờ để tra khảo người đó. Lúc họ bắt đầu đi tìm bọn trộm thì đã quá trễ rồi.”

Katsa nghĩ nàng hiểu rõ hơn Giddon hay Oll về lý do Murgon dành quá nhiều thời gian để tra hỏi gã Thiên Nhân này. Cũng như lý do hắn ra sức tránh công bố chuyện gã Thiên Nhân từ đâu tới. Murgon không muốn ai nghi ngờ báu vật bị ăn trộm chính là Tealiff, rằng hắn từng giam Tealiff trong khu ngục thất của mình.

Vậy tại sao gã Thiên Nhân người Lienid lại không tiết lộ điều gì cho Murgon? Liệu có phải hắn đã bảo vệ nàng?

Cơn mưa đáng nguyền rủa này phải chấm dứt, như vậy họ mới có thể trở về cung, trở về gặp Raffin.

Katsa uống nước, sau đó đặt chiếc cốc xuống bàn. “Lũ trộm đúng là may mắn thật!”

Giddon nhăn nhở cười. “Đúng thế.” “Còn tin nào khác không?”

“Em gái của ông chủ trọ có đứa con ba tháng tuổi,” Oll nói. “Sáng hôm trước họ bị một phen khiếp vía. Họ nghĩ một bên mắt của đứa bé bị sậm lại, nhưng hóa ra chỉ là do ánh sáng.”

“Hết sảy!” Katsa rưới nước xốt lên thịt.

“Hoàng hậu Monsea hết sức đau buồn về chuyện ông cụ Tealiff,” Giddon nói. “Một lái buôn ở Monsea nói vậy.”

“Nghe nói bà ấy bỏ ăn bỏ uống,” Katsa nói. Nàng thấy đau buồn kiểu đấy thật ngu ngốc.

“Chưa hết đâu,” Giddon nói. “Bà ấy tự nhốt mình và con gái trong phòng. Bà ấy không cho bất kỳ ai vào phòng trừ người hầu gái, kể cả vua Leck cũng không.”

Chuyện này không chỉ ngu ngốc mà còn kỳ lạ nữa. “Bà ấy có cho con gái ăn uống gì không?”

“Cô hầu gái mang thức ăn đến cho họ,” Giddon nói. “Nhưng họ không chịu ra khỏi phòng. Nhà vua đúng là chịu đựng quá giỏi trong chuyện này.”

“Rồi sẽ qua thôi,” Oll nói. “Chẳng ai nói được trong lúc đau khổ con người ta sẽ thành ra thế nào. Khi tìm thấy ông bố, mọi chuyện sẽ chấm dứt thôi.”

Để đảm bảo an toàn cho ông cụ, Hội đồng sẽ che giấu tung tích ông cho đến khi họ biết lý do ông bị bắt cóc. Nhưng liệu họ có thể gửi thư cho hoàng hậu xứ Monsea để xoa dịu nỗi đau khổ kỳ quặc của bà không nhỉ? Katsa quyết định sẽ cân nhắc chuyện đó. Lúc nào có thể trò chuyện an toàn, nàng sẽ đề cập chuyện này với Giddon và Oll.

“Bà ấy là người Lienid mà,” Giddon nói. “Dân tộc đó nổi tiếng kỳ quặc.”

“Tôi thấy đúng là rất kỳ quặc,” Katsa nói. Nàng chưa bao giờ biết đến đau thương tang tóc, hoặc nếu có, nàng cũng không còn nhớ. Mẹ nàng, em gái của Randa, đã chết vì một cơn sốt trước khi mắt Katsa lên màu, cũng một cơn sốt đã cướp đi mạng sống của mẹ Raffin, hoàng hậu của Randa. Cha nàng, một biên tướng Middluns miền Bắc, đã thiệt mạng trong một vụ cướp vượt lãnh thổ. Người Wester đã vượt qua biên giới để cướp bóc một ngôi làng ở Nander. Dù không phải phận sự của mình, ông vẫn ra tay bảo vệ những người hàng xóm, rồi cuối cùng vì thế mà mất mạng. Lúc ấy nàng thậm chí còn chưa biết nói. Nàng không nhớ gì về ông.

Nếu ông bác nàng có mất, nàng cũng không nghĩ mình sẽ đau khổ. Nàng liếc sang Giddon. Nàng không muốn mất chàng, nhưng nàng cũng không nghĩ nàng sẽ đau khổ nếu chàng chết. Oll thì khác. Nàng sẽ đau khổ vì Oll. Cả người hầu gái của nàng, Helda nữa. Và Raffin. Mất Raffin, nàng sẽ đau đớn hơn cả khi bị chặt đứt một ngón tay, bị gãy một cánh tay hoặc bị dao găm vào sườn.

Nhưng nàng sẽ không tự giam mình trong phòng.

Nàng sẽ đi tìm thủ phạm, và nàng sẽ khiến cho kẻ ấy phải chịu nỗi đau đớn vượt lên mọi nỗi đau trong cõi đời này.

Giddon đang nói gì đó với nàng, nhưng nàng không để tâm lắng nghe. Nàng giật mình. “Anh vừa nói gì vậy?” “Thưa tiểu thư mơ mộng, tôi vừa nói là trời bắt đầu quang mây rồi. Chúng ta có thể lên đường lúc bình minh, nếu cô muốn.”

Họ sẽ về đến hoàng cung trước khi trời tối. Katsa ăn qua loa cho xong bữa rồi chạy về phòng sửa soạn đồ đạc.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.