Căn lán gỗ sạch sẽ, được sửa sang tươm tất hơn so với hồi họ mới phát hiện ra nó. Củi chất đống ngoài cửa; lửa cháy rực trong lò sưởi; cái tủ vẫn đứng cập kênh bằng ba chân, nhưng không còn thấy bụi đâu nữa; trên tường treo một cung tên làm thật khéo. Katsa chỉ liếc nhìn lại căn lán để xem nó đã đổi khác thế nào. Và thế là đủ rồi; vì Po mới là thứ nàng muốn ngắm nhìn thật lâu.
Chàng bước đi dễ dàng với cung cách thoải mái như trước. Trông chàng khỏe mạnh, có điều chàng gầy quá. Nhưng khi nàng nhận xét như vậy thì chàng nói, “Ăn cá thì không béo được, Katsa à, mà từ hồi em đi anh hầu như chẳng ăn gì ngoài cá. Em không thể tưởng tượng nổi anh chán ăn cá đến thế nào đâu.” Thế là họ liền mang bánh mì đến, cùng với táo, mơ khô và pho mát, rồi đặt tất tật lên bàn cho chàng. Chàng bèn ăn và cười lớn, nói rằng chàng vô cùng thích những đồ ăn đó.
“Mơ này là mơ ở Lienid đấy,” Katsa nói, “nó được đưa qua Sunliff, rồi lại về Lienid, kế đến là một chỗ nằm giữa biển Lienid, và cuối cùng là tới Monport.”
Chàng cười tươi với nàng, đôi mắt chàng sáng lên dưới ánh lửa từ lò sưởi, và Katsa thấy vô cùng hạnh phúc. “Em có chuyện để kể cho anh nghe,” chàng nói, “và anh biết câu chuyện đó kết thúc có hậu. Nhưng em có thể kể lại từ đầu được không?”
Thế là họ kể lại từ đầu, Katsa cung cấp những điểm chính yếu, còn Bitterblue thì kể các chi tiết. “Katsa làm cho em một cái mũ từ lông thú,” Bitterblue nói. “Katsa chiến đấu với một con sư tử.” Katsa làm giày đi trên tuyết. Katsa chôm một quả bí ngô. Bitterblue cứ thế liệt kê từng chiến công của Katsa, cứ như thể em đang khoe mẽ về người chị của mình vậy; và Katsa không lấy thế làm phiền. Những chi tiết vui vẻ trong câu chuyện giúp nàng dễ dàng kể lại đoạn không vui hơn.
Đến khi họ kể về những gì xảy ra tại lâu đài của Po thì Katsa nhận ra một chuyện khiến nàng thấy bứt rứt. Po không tập trung được nữa. Chàng nhìn xuống bàn thay vì những người đang nói; chàng có vẻ lơ đễnh, chàng không hề lắng nghe. Ngay khi nàng nhận thấy sự lơ đễnh của chàng, chàng liền đưa mắt nhìn nàng. Trong giây lát, có vẻ như chàng đang nhìn nàng và chú mục vào nàng, nhưng sau đó chàng lại nhìn trân trân một cách vô hồn xuống đôi tay. Nàng dám thề rằng khóe miệng chàng có vẻ gì đó như phiền muộn vậy.
Katsa đang kể chuyện bỗng chững lại, đột ngột - lạ lùng - hãi sợ. Nàng chăm chú nhìn khuôn mặt chàng, nhưng nàng không chắc mình đang tìm kiếm điều gì. “Tóm lại là Leck đã thôi miên mọi người,” nàng nói, “rồi em sực tỉnh lại và giết hắn.” Rồi em sẽ kể cho anh nghe chuyện gì đã thực sự xảy ra, nàng nghĩ với chàng.
Chàng rõ ràng đã nhăn mặt, khiến nàng thấy lo lắng; nhưng ngay sau đó, chàng lại mỉm cười như thể không có chuyện gì, và nàng tự hỏi phải chăng mình chỉ tự tưởng tượng ra. “Sau đó em quay trở lại,” chàng vui vẻ nói.
“Với tốc độ tối đa,” Katsa nói và cắn môi bối rối. “Giờ thì em phải trả lại cái nhẫn cho anh. Lâu đài của anh tuyệt đẹp, hệt như anh kể vậy.”
Nỗi đau hiển hiện trên gương mặt chàng, không, phải là nỗi khổ tâm mới đúng, nó giày vò chàng mà nàng thấy như chính mình bị giày vò, nó làm nàng thấy nghẹn thở. Rồi nó biến mất chóng vánh như khi nó xuất hiện, nhưng lần này quả thực nàng đã hiểu tại sao chàng khổ tâm, nàng biết là nàng đã hiểu, và nàng không thể nào che giấu nỗi lo lắng của mình được nữa. Nàng bật dậy khỏi ghế và đưa tay về phía chàng, không biết chắc mình định làm gì hay nói gì.
Po đứng lên theo - phải chăng chàng tìm cách giữ thăng bằng? Nàng không dám chắc, nhưng nàng nghĩ có thể là vậy. Chàng nắm lấy tay nàng và mỉm cười. “Ra ngoài săn bắn với anh đi, Katsa,” chàng nói. “Em có thể thử cánh cung mà anh làm.”
Giọng chàng nghe nhẹ bẫng, Skye và Bitterblue cùng nhoẻn cười. Katsa cảm thấy như mình là người duy nhất trên đời có ý niệm về một chuyện gì đó không ổn. Nàng gượng cười. “Tất nhiên rồi,” nàng nói. “Em muốn thử lắm.”
“Có chuyện gì vậy?” nàng hỏi ngay sau khi họ rời khỏi lán gỗ.
Chàng cười nhẹ. “Đâu có chuyện gì.”
Katsa giậm mạnh bước chân và cố kìm nén cảm xúc. Họ băng qua một lối đi trên tuyết mà nàng đoán Po đã tự tạo ra. Họ băng qua cái hồ. Thác nước giờ là một khối băng đá khổng lồ, chỉ có một ít nước chảy nhỏ giọt giữa khối đá.
“Cái bẫy cá của em dùng tốt chứ?”
“Dùng tốt lắm. Anh vẫn đang dùng đấy.”
“Quân lính có sục sạo căn nhà không?”
“Có.”
“Anh bị thương mà vẫn ra được chỗ cái hang sao?”
“Lúc đó anh thấy khỏe hơn rồi. Anh ra đó dễ không ấy mà.”
“Nhưng anh chắc phải bị lạnh và ướt chứ.”
“Chúng không nán lại lâu, Katsa à. Anh quay lại cái lán không lâu sau đó rồi nhóm lửa luôn.”
Katsa trèo lên một đoạn đá dốc. Nàng túm lấy một cành cây khẳng khiu để leo lên một mô đất. Một tảng đá dài, bằng phẳng nhô lên từ một đám tuyết chưa có dấu chân người. Nàng phủi tuyết trên tảng đá và ngồi xuống. Chàng làm theo và ngồi xuống bên nàng. Nàng nhìn chàng dò xét nhưng chàng tránh ánh mắt của nàng.
“Em muốn biết có chuyện gì không ổn,” nàng nói.
Chàng mím môi, vẫn không nhìn nàng. Chàng thành thật một cách cẩn trọng. “Anh đâu có ép em phải chia sẻ cảm xúc của em, nếu như em không muốn chia sẻ.”
Nàng trân trân nhìn chàng, mắt mở to. “Đúng. Nhưng em không nói dối anh, còn anh thì đang nói dối là không có chuyện gì cả.”
Mặt chàng có biểu hiện thật lạ lùng. Thành thật, mong manh, như thể chàng chỉ là một đứa trẻ lên mười đang cố nén khóc. Họng nàng đau nhói khi trông thấy vẻ mặt ấy. Po...
Chàng nhăn nhó, vẻ mặt kia liền biến mất. “Đừng, xin em,” chàng nói. “Mỗi lần em nói vào tâm trí anh, anh đều thấy chóng mặt. Nó làm anh nhức đầu.”
Nàng nuốt khan, gắng tìm ra điều gì để nói. “Từ lúc bị ngã, đầu anh vẫn đau sao?”
“Thi thoảng.”
“Có phải đó là vấn đề không?”
“Anh nói rồi, không có vấn đề nào hết.”
Nàng chạm vào cánh tay chàng. “Po, làm ơn...”
“Không có gì đáng để em phải lo cả,” chàng nói và gạt tay nàng ra.
Giờ thì nàng thấy sửng sốt và tổn thương, lệ trào buốt nhói trên mắt. Po mà nàng biết không đời nào xua đuổi sự quan tâm của nàng, không đời nào né tránh khi nàng chạm vào chàng. Đây không phải Po; đây là một người xa lạ; một điều gì từng tồn tại lúc trước nhưng giờ đã mất rồi. Nàng đưa tay lên cổ áo khoác và kéo sợi dây qua đầu. Nàng giơ chiếc nhẫn trước mặt chàng.
“Của anh đây,” nàng bèn nói.
Chàng thậm chí không buồn nhìn vào chiếc nhẫn; chàng chỉ biết dán mắt vào đôi tay mình. “Anh không muốn nó.”
“Thế ở Middluns anh đã nói gì nào? Đây là nhẫn của anh mà.”
“Em giữ nó thì hơn.”
Nàng trân trối nhìn chàng, vẻ ngờ vực. “Po à, làm thế nào mà anh lại cho rằng em sẽ giữ nhẫn của anh vậy? Ngay từ đầu em đã không hiểu vì sao anh lại đưa nó cho em. Giá mà anh đừng làm thế.”
Miệng chàng ngậm chặt vẻ khổ sở, nhưng chàng vẫn nhìn trân trân xuống đôi tay. “Anh đưa nó cho em vì lúc đó anh biết mình có thể sẽ chết. Anh biết quân của Leck có thể giết chết anh, mà em thì không có nhà để về. Nếu anh có chết, thì anh muốn em sở hữu nhà của anh. Nhà anh cũng hợp với em mà,” chàng nói, có gì đó nghe chua chát khiến nàng thấy đau nhói, nhưng không sao hiểu nổi.
Nàng không biết mình đã khóc từ lúc nào. Nàng giận dữ quệt nước mắt trên mặt, rồi ngoảnh mặt lại không nhìn chàng nữa, vì nàng không sao chịu nổi khi nhìn chàng dán mắt một cách vô hồn xuống đôi tay. “Po, em xin anh nói cho em biết đã có chuyện gì.”
“Em giữ cái nhẫn của anh thì có gì không tốt chứ? Lâu đài của anh biệt lập ở một góc nhỏ hoang sơ của thế giới. Em sẽ được vui vẻ ở đó. Gia đình anh sẽ tôn trọng sự riêng tư của em.”
“Anh mất trí rồi sao? Thế anh sẽ làm gì khi em lấy đi nhà cửa, tài sản của anh? Rồi anh sẽ sống ở đâu?”
Chàng cất giọng khẽ khàng. “Anh không muốn về nhà. Anh đang nghĩ đến chuyện ở lại đây, chỗ này bình lặng, xa cách tất cả mọi người. Anh... anh muốn được ở một mình.”
Nàng há hốc miệng nhìn chàng.
“Em nên tiếp tục cuộc sống của em, Katsa ạ. Hãy giữ cái nhẫn. Anh đã nói là anh không muốn có nó rồi mà.”
Nàng không nói được câu nào. Nàng lắc đầu quầy quậy, rồi thả chiếc nhẫn vào tay chàng.
Chàng dán mắt vào đó, rồi thở dài. “Anh sẽ đưa nó cho Skye,” chàng bèn nói, “để anh ấy trả lại cho cha anh. Ông sẽ quyết định phải làm gì với nó.”
Chàng đứng lên, và lần này nàng dám chắc là chàng đã cố giữ thăng bằng. Chàng lê bước rời khỏi nàng, tay vẫn cầm cánh cung. Chàng túm lấy rễ một bụi cây để leo lên một vỉa đá. Nàng nhìn chàng leo vào trong núi, và rời xa nàng.
Suốt đêm, nằm giữa những tiếng thở đều đều của mọi người, Katsa ra sức suy nghĩ. Nàng ngồi dựa vào tường, ngắm Po nằm trong tấm chăn trên sàn nhà, kế bên người anh trai và đám cận vệ người Monsea. Chàng đang ngủ, gương mặt chàng trông thật bình yên. Gương mặt tuyệt đẹp.
Sau cuộc trò chuyện giữa họ, chàng quay trở lại căn lán gỗ, một tay cầm cung tên, tay kia cắp mấy con thỏ. Chàng đưa cho anh trai đám mồi săn với vẻ hài lòng và cởi phăng áo khoác. Rồi chàng tới bên nàng, nàng đang ngồi tư lự bên tường. Chàng cúi xuống đối diện nàng, nắm lấy tay nàng và hôn vào đó, cạ khuôn mặt lạnh toát của chàng lên đôi tay. “Anh xin lỗi,” chàng nói; và thế là nàng cảm thấy mọi sự lại trở về bình thường, Po đã lại là chính mình, họ sẽ bắt đầu lại từ đầu, một khởi đầu tươi mới. Nhưng chỉ được đến bữa tối, lúc mọi người cười đùa và Bitterblue trêu chọc đám cận vệ của em, Katsa lại thấy Po khép mình. Chàng ăn rất ít. Chàng chìm đắm trong câm lặng, từng đường nét trên gương mặt chàng trĩu nặng ưu phiền. Và tim nàng lại nhức nhối khi nhìn chàng, nàng phải ra khỏi nhà, một mình cất bước nặng nề trong bóng tối hàng giờ liền.
Có đôi lúc trông chàng vui vẻ. Nhưng rõ ràng có điều gì không ổn. Nếu như chàng... nếu như chàng chỉ đơn giản nhìn vào nàng thôi. Nếu như chàng nhìn nàng.
Và dĩ nhiên, nếu quả thực chàng cần được ở một mình, nàng có thể để chàng được một mình. Thế nhưng - nàng nghĩ thế này có lẽ không công bằng, nhưng nàng vẫn quyết định - nàng cần phải có lý do thuyết phục. Chàng sẽ phải thuyết phục nàng, hoàn toàn thuyết phục nàng, rằng quả thực chàng cần được ở một mình. Chỉ tới lúc đó nàng mới chịu để mặc chàng với nỗi khổ sở kỳ quái của chàng.
Sáng ra, Po tỏ ra khá vui vẻ; nhưng Katsa thì bắt đầu giống như một bà mẹ hay soi xét, nàng nhận thấy chàng không hề hứng thú gì với thức ăn bày khắp trên bàn, ngay cả thức ăn của Lienid. Chàng thực sự không ăn gì, sau đó nói bâng quơ về việc đi xem con ngựa bị què chân. Thế là chàng đi ra ngoài.
“Anh ấy sao thế nhỉ?” Bitterblue liền hỏi.
Katsa đưa mắt về phía cô nhóc, nhìn trân trân vào đôi mắt màu xám cũng đang nhìn mình trân trân. Vờ như không hiểu ý của Bitterblue cũng vô ích. Bitterblue chưa bao giờ ngốc nghếch.
“Chị không biết,” Katsa đáp. “Anh ấy không chịu nói với chị.”
“Đôi lúc cậu ấy vẫn bình thường,” Skye nói, “nhưng thỉnh thoảng lại đầy tâm trạng.” Chàng hắng giọng. “Nhưng anh nghĩ có lẽ là do chuyện yêu đương hờn giận ấy mà.”
Katsa thản nhiên nhìn chàng. Nàng cắn một miếng bánh mì. “Có thể, nhưng em không nghĩ vậy.”
Skye nhướng mày, nhe răng cười. “Anh nghĩ nếu thế thì em hẳn phải biết rõ nhỉ.”
“Giá mà mọi chuyện đơn giản như vậy,” Katsa lạnh nhạt nói.
“Mắt anh ấy là lạ thế nào ấy,” Bitterblue nói.
“Ừ,” Katsa đáp, “có lẽ anh ấy là người có đôi mắt lạ nhất trên khắp bảy vương quốc này. Nhưng chị tưởng em phải để ý chuyện đó lâu rồi chứ.”
“Không,” Bitterblue nói. “Ý em là mắt anh ấy có gì khang khác.”
Mắt chàng có gì đó khang khác.
Phải, có gì đó khác thật. Cái khác đó là chàng không chịu nhìn nàng, hay nhìn vào bất kỳ ai trong bọn họ. Gần như thể chàng đau khổ khi phải đưa mắt nhìn chăm chú vào người khác. Gần như thể....
Đúng lúc ấy, một hình ảnh chợt lóe lên trong óc nàng. Po rơi từ chỗ sáng xuống đáy biển, thân hình đồ sộ của con ngựa cũng rơi theo chàng. Po bị đập mặt xuống nước, con ngựa ngã sầm xuống sau chàng.
Và cả những hình ảnh khác nữa. Po, ốm yếu và xám ngoét trước ánh lửa, khuôn mặt thâm tím. Po nheo mắt nhìn nàng và dụi mắt.
Miếng bánh mì tắc nghẹn trong cổ họng Katsa. Nàng bật dậy và làm đổ cái ghế.
Skye liền đập vào vai nàng. “Hải thần ơi, Katsa. Em ổn đấy chứ?”
Katsa húng hắng ho, hổn hển nói gì đó về việc đi xem con ngựa bị què. Nàng chạy ra khỏi căn nhà gỗ.
Không thấy Po ở chỗ lũ ngựa, nhưng khi Katsa hỏi về chàng, một cận vệ chỉ theo hướng cái hồ con. Katsa chạy ra đằng sau căn lán gỗ và leo lên đồi.
Chàng đứng đó, xây lưng về phía nàng, nhìn trân trân xuống mặt hồ đóng băng. Vai chàng buông thõng, hai tay đút trong túi quần.
“Anh biết em bất khả chiến bại mà Katsa,” chàng cất tiếng mà không ngoảnh lại. “Nhưng em cũng nên mặc áo khoác khi ra ngoài chứ.”
“Po,” nàng gọi. “Quay lại nhìn em đi.”
Chàng cúi đầu. Vai chàng nhấp nhô theo một hơi thở sâu. Chàng không quay lại.
“Po ơi,” nàng gọi. “Nhìn em đi.”
Chàng bèn quay lại, thật chậm. Chàng nhìn nàng. Đôi mắt chàng tưởng như đang chú mục vào nàng, nhưng chỉ trong giây lát; và rồi chàng cụp mắt xuống. Chúng vô hồn. Nàng nhận thấy điều đó; nàng thấy đôi mắt chàng vô hồn.
Nàng lạc giọng. “Po à. Anh mù rồi sao?”
Đến lúc này, một thứ gì đó trong chàng tựa hồ vỡ vụn. Chàng ngã khuỵu trên gối. Một giọt nước mắt chảy xuống lạnh toát trên mặt chàng. Khi Katsa đến với chàng và cúi xuống đối diện chàng, chàng để mặc nàng; chàng không còn hơi sức để kháng cự, và chàng đón nhận nàng. Katsa quàng hai tay quanh người chàng. Chàng kéo nàng sát vào người mình, ghì chặt tới mức làm nàng ngạt thở, và úp mặt trên cổ nàng mà khóc. Nàng ôm chàng, chỉ biết có ôm chàng, và hôn lên gương mặt chàng lạnh toát.
“Ôi, Katsa,” chàng khóc. “Katsa.”
Họ quỳ như thế mãi một lúc lâu.