Họ giữ lại hai con ngựa để dùng. Bitterblue cưỡi chung ngựa với Katsa. Họ vòng lại suối để gột sạch máu trên người. Sau đó ba người đi về phía Tây. Họ dắt ngựa lội qua suối, đi về phía những ngọn núi, đi mãi đến khi mặt đất lổn nhổn đá, đến khi ngựa không để lại dấu chân nữa. Từ đó trở đi, họ đi về phía Nam men theo chân núi và bắt đầu tìm kiếm một nơi thích hợp để ẩn nấp khi màn đêm buông xuống. Một chỗ họ có thể tự vệ; một nơi đủ xa Leck để đảm bảo an toàn, nhưng không quá xa để họ vẫn có thể tìm giết hắn.
Vì rõ ràng Bitterblue nói đúng. Leck phải chết. Katsa biết vậy, nhưng nàng không thích nghĩ về chuyện đó. Vì nàng là một sát thủ, nên đúng ra chính nàng mới nên là người giết hắn; nhưng rõ ràng Po phải thực hiện nhiệm vụ này. Po phải giết tên vua được cả một đội quân bảo vệ. Chỉ một mình chàng, không có nàng hỗ trợ.
Anh không nên đến gần lâu đài của hắn, nàng nghĩ với Po trong lúc họ đi ngựa. Anh sẽ không bao giờ tiến tới gần hắn được. Anh rất dễ gây chú ý. Chúng sẽ phục kích anh.
Hai con ngựa lựa lối đi qua con đường sỏi đá. Po không tỏ dấu hiệu nào cho thấy chàng đã tiếp nhận dòng suy nghĩ của nàng, thậm chí chàng còn chẳng chịu nhìn nàng, nhưng nàng biết chàng vẫn nghe rõ.
Tốt hơn hết anh hãy rình hắn ở trong rừng lúc hắn đi tìm con gái, và bắn hắn. Cự li bắn càng xa càng tốt.
Po ngồi thẳng người trên lưng ngựa và đi đằng trước hai cô gái. Chàng vẫn vững tay, dù đã thấm mệt, lạnh, và không khoác áo choàng.
Sau đó hãy tháo chạy thật lực.
Chàng bèn ghì cương ngựa lại để đi cạnh họ. Chàng nhìn gương mặt nàng, vẻ mạnh mẽ trong đôi mắt vàng và bạc của chàng yên ủi và trấn an nàng. Po không hề yếu ớt hay vô phương tự vệ. Chàng còn có Thiên Năng và sức mạnh. Chàng với lấy tay nàng. Khi nàng đưa tay cho chàng, chàng bèn hôn tay nàng. Chàng lại vượt lên phía trước, và họ tiếp tục đi.
Bitterblue ngồi lặng lẽ phía trước nàng. Cô bé không nhúc nhích khi Po tiến lại gần; và nếu có thấy cuộc trao đổi lặng lẽ giữa họ là kỳ lạ, cô bé cũng không nói gì.
Họ đến một nơi mặt đất dốc về bên trái làm thành một cái rãnh sâu có hồ nước lấp lánh. Con đường dâng cao thành một vách đá về phía tay phải, soi mình bên hồ.
“Nếu chúng ta băng sang bên kia nấp trên vách đá,” Katsa nói, “thì kẻ nào truy tìm ta cũng sẽ phải đi qua vách đá như thế hoặc leo từ vực lên. Ta sẽ dễ dàng trông thấy chúng.”
“Anh cũng nghĩ vậy,” Po nói. “Xem chỗ đó có gì nào.”
Và thế là họ trèo qua đó. Đường lên đỉnh vách đá khá dốc nhưng được cái rộng rãi, và lũ ngựa cố bám vào mép đá. Đá lở ra dưới chân lũ ngựa, lăn lông lốc xuống dốc, va vào sườn vách lộc cộc rồi rơi tõm xuống hồ, nhưng cũng may người đi trên đó vẫn an toàn.
Phía bên kia vách đá, họ hầu như không tìm thấy gì ngoài đá, bụi cây và dăm ba cây lách ra từ những kẽ đá. Một cái hang nông quay lưng lại vực và vách đá có vẻ như là chỗ cắm trại tốt nhất. “Ở đây thì ngủ nghê không được êm ái lắm,” Po nói, “nhưng sẽ không kẻ nào phát hiện ra đống lửa chúng ta nhóm. Em có đói không, em gái?”
Cô bé lặng lẽ ngồi trên một tảng đá, nắm chặt dao trong tay. Em không kêu đói, cũng không than phiền điều gì. Nhưng đôi mắt to tròn dõi theo Po khi chàng mở bọc thức ăn ít ỏi họ mang theo, một ít thịt từ đêm hôm trước, và một quả táo nhỏ mang từ tận quán trọ nằm dưới chân núi Sunder. Bitterblue dán mắt vào chỗ thức ăn, và cô bé gần như không thở. Ai cũng có thể thấy rõ em đang đói ngấu.
“Lần cuối em ăn uống là khi nào?” Po bèn hỏi khi chàng bày thức ăn trước mặt cô bé.
“Một ít dâu, sáng nay.”
“Thế còn trước đó?”
“Hôm qua. Sáng hôm qua.”
“Từ từ thôi,” Po nói khi thấy Bitter cầm miếng thịt lên cắn một miếng to. “Từ từ kẻo nghẹn.”
“Em sẽ trèo xuống vực kiếm thức ăn,” Katsa nói. “Mặt trời sắp lặn rồi. Em sẽ cầm theo một con dao, còn anh đứng canh cho em nhé.”
Po lôi từ giày ống ra một con dao quăng sang cho nàng. “Nếu em nghe thấy tiếng cú kêu thì chạy ngay nhé. Hai lần thì chạy về phía Nam. Ba lần thì chạy về trại này.”
Nàng gật đầu. “Nhất trí.”
“Ra vùng nước chảy xiết về phía Nam cái hồ ấy,” chàng nói. “Với lại khi xuống nhớ nhặt vài hòn sỏi nhé. Hình như anh vừa trông thấy một con chim cút.”
Katsa khịt mũi nhưng không nói gì. Nàng liếc nhìn cô nhóc lúc này đang chăm chăm nhìn đống thức ăn trên tay. Đoạn nàng quay đi, luồn lách qua những hòn đá tảng, và bắt đầu xuống vực.
Lúc Katsa trở về trại với một xâu chim cút đã được vặt lông và moi ruột cũng là lúc mặt trời đang xuống núi. Po đang chất củi gần cuối hang. Bitterblue nằm đắp chăn gần đó.
“Anh nghĩ mấy ngày nay cô bé không được ngủ mấy,” Po nói.
“Nó sẽ ổn thôi, vì quần áo đã khô rồi. Mình sẽ giữ ấm và cho nó ăn.”
“Cô bé điềm tĩnh thật, đúng không? Còn quá nhỏ so với tuổi lên mười. Cô bé đã giúp anh gom củi tới lúc sắp ngất đi vì kiệt sức. Anh đã bảo nó đi ngủ, lúc nào mình có thêm thức ăn thì dậy. Nó cứ nắm chặt lấy con dao kia. Mà nó vẫn sợ anh đấy - anh đoán là nó không quen được đàn ông đối xử tốt.
“Po à, em bắt đầu cảm thấy không muốn tìm hiểu tường tận chuyện này. Em không hiểu nổi. Em không tài nào nghĩ ra ông nội anh thì có liên quan gì trong chuyện này.”
Po lắc đầu nhìn cô bé đang nằm dưới đất, co ro trong mớ chăn và áo choàng. “Anh không chắc chuyện này có chút gì bình thường hay hợp lý không. Nhưng ta phải giữ an toàn cho cô bé, và ta sẽ giết Leck. Sau đó ta sẽ biết sự thật.”
“Cô bé sẽ trở thành một nữ hoàng quá trẻ.”
“Phải, anh cũng đã nghĩ đến chuyện đó. Nhưng không thể khác được.”
Họ im lặng ngồi đợi cho bóng tối che giấu khói bay lên từ ngọn lửa. Po khoác thêm một chiếc áo nữa. Nàng quan sát khuôn mặt chàng, những đường nét thân thuộc của chàng, đôi mắt nhuộm hồng sắc chiều tà của chàng. Nàng cắn môi xua đi lo âu, vì nàng biết có lo cũng chẳng giúp được gì cho chàng.
“Anh sẽ xoay xở ra sao?” nàng nói.
“Chắc cũng giống như em nói thôi. Ta sẽ nói chuyện này khi Bitterblue tỉnh dậy. Anh nghĩ cô bé có thể giúp.”
Giúp lên kế hoạch sát hại chính cha mình. Đúng vậy, cô bé có lẽ sẽ giúp nếu cô có thể. Vì khi họ ngồi trong khu trại lổn nhổn đá nơi mép núi Monsea, cả vương quốc này vẫn đang bị đầu độc bởi sự điên rồ.
Ánh sáng của ngọn lửa, tiếng củi cháy lép bép hoặc mùi thịt cháy xèo xèo trên lửa đã đánh thức Bitterblue. Cô bé đến ngồi bên họ bên ánh lửa, quấn chăn quanh người, tay vẫn cầm dao.
“Chị sẽ dạy em cách sử dụng con dao đó,” Katsa bảo cô bé, “khi em cảm thấy khỏe hơn. Cách tự vệ này, cách làm một người đàn ông bị trọng thương này. Mình có thể lấy Po làm mẫu.”
Bitterblue rụt rè liếc sang Katsa, rồi nhìn xuống vạt váy.
“Tuyệt vời,” Po nói. “Lúc nào em cũng nện anh nhừ tử chỉ bằng tay không thì cũng chán, Katsa ạ. Em mà tấn công anh bằng dao thì mới thú.”
Bitterblue lại liếc sang nhìn Katsa. “Chị giỏi hơn anh ấy ạ?”
“Phải,” Katsa nói.
“Giỏi hơn hẳn,” Po nói. “Anh còn lâu mới địch nổi.”
“Nhưng Po cũng có những điểm mạnh khác,” Katsa nói. “Anh ấy khỏe hơn. Anh ấy nhìn rõ hơn trong bóng tối.”
“Nhưng trong một cuộc đấu,” Po nói, “hãy luôn đặt cược vào tiểu thư đây, Bitterblue ạ. Ngay cả trong bóng tối.”
Họ lặng lẽ ngồi đó, đợi chim cút chín. Bitterblue rùng mình kéo chặt chăn quanh người.
“Em cũng muốn có một Thiên Năng,” cô bé nói, “để giúp em tự vệ.”
Katsa nín thở, kiên nhẫn chờ đợi và không hỏi gì.
Sau một lát, Bitterblue nói, “Nhà vua muốn lợi dụng em.”
“Để làm gì,” Katsa bèn hỏi, vì nàng không kiềm chế nổi nữa.
Bitterblue không trả lời câu hỏi. Cô bé gục đầu xuống ngực và khoanh hai tay lại, khiến em trông càng nhỏ bé. “Ông ấy có Thiên Năng,” cô bé nói. “Mẹ em bảo thế. Mẹ bảo ông ấy có thể điều khiển trí óc người khác bằng lời nói, khiến họ tin vào những gì ông ấy nói. Ngay cả khi họ nghe từ miệng người khác; ngay cả khi đó chỉ là một tin đồn do ông ấy khởi xướng lan truyền đi rất xa. Quyền năng của ông ấy yếu dần đi khi nó được lan truyền, nhưng không hề biến mất.” Cô bé buồn rầu dán mắt vào con dao trong tay. “Mẹ bảo đáng ra ông ấy không nên có Thiên Năng đó. Trẻ con và những người yếu ớt chỉ là đồ chơi trong tay ông ấy. Ông ấy thích làm người ta đau đớn.”
Po đặt tay lên đùi Katsa, cách duy nhất để ngăn nàng đứng bật dậy vì nộ khí.
“Mẹ em đã nghi ngờ tất cả chuyện này,” Bitterblue nói, “hết lần này đến lần khác, ngay từ khi mẹ mới quen ông ấy. Nhưng lúc nào ông ấy cũng có thể làm mẹ lú lẫn và quên đi tất cả. Cho đến vài tháng gần đây, khi ông ấy bắt đầu tỏ ra quan tâm đặc biệt đến em.”
Cô bé ngừng lời để lấy hơi. Em nhìn sâu vào mắt Katsa, mắt em chan chứa muộn phiền. “Em không chắc ông ấy cần gì ở em. Ông ấy lúc nào cũng... thích có lũ con gái bên cạnh. Ông ấy còn có những thói quen kỳ quái mà mãi sau này mẹ con em mới hiểu. Ông ấy dùng dao rạch lên mình các con thú. Ông ấy hành hạ chúng đồng thời giữ cho chúng sống trong một thời gian dài, rồi ông ấy giết chúng.” Cô bé đằng hắng. “Em nghĩ ông ấy không chỉ làm thế với loài vật.”
Nhân từ với con trẻ và những sinh linh yếu ớt ư? Katsa nghĩ thầm, cố ngăn những giọt nước mắt giận dữ. Cả đời nàng đã luôn tin vào lòng nhân từ của Leck. Không biết hắn có thuyết phục cả những nạn nhân của mình rằng hắn đang đối xử tốt với họ, ngay cả lúc hắn dùng dao rạch vào người họ không?
“Ông ta bảo mẹ rằng ông ta bắt đầu muốn dành thời gian riêng với em,” Bitterblue nói. “Ông ta nói đã đến lúc ông ta tìm hiểu con gái. Ông ta nổi giận khi mẹ không chịu. Ông ta đánh mẹ. Ông ta cố gắng dùng Thiên Năng tác động lên em, ráng dụ em vào trong ngục cùng ông ta, nhưng cứ khi nào trông thấy những vết thâm tím trên mặt mẹ, em lại sực nhớ ra sự thật. Em đủ tỉnh táo, chỉ vừa đủ - để biết từ chối.”
Vậy là Po đoán đúng. Katsa bắt đầu hiểu ra những cái chết trong cung của Leck. Leck hẳn đã dàn xếp cho nhiều người chết - những người dù hắn có sử dụng cũng sẽ gây phiền hà, bởi lẽ hắn đã làm tổn thương họ quá nhiều, khiến họ ngộ ra sự thật.
“Thế nên ông ta bắt cóc ông ngoại,” Bitterblue nói, “vì ông ta biết mẹ em yêu ông ngoại hơn bất cứ ai trên đời này. Ông ta bảo mẹ rằng ông ta sẽ tra tấn ông ngoại, trừ phi mẹ đồng ý giao nộp em. Ông ta bảo sẽ mang ông tới Monsea và giết ông trước mặt hai mẹ con. Mẹ con em cứ hy vọng là ông ta chỉ nói dối như mọi khi. Nhưng sau đó hai mẹ con nhận được thư từ Lienid và biết đúng là ông ngoại đã mất tích.”
“Ông không hề bị tra tấn hay bị giết hại,” Po nói. “Giờ thì ông an toàn rồi.”
“Ông ta đã có thể tóm được em,” Bitterblue nói, giọng lanh lảnh. “Ông ta có cả một đội quân không bao giờ trái lệnh ông ta. Nhưng ông ta không làm thế. Ông ta có một sự kiên nhẫn đến... bệnh hoạn. Ông ta không thấy vui thú khi ép buộc mẹ con em. Ông ta muốn hai mẹ con ngoan ngoãn vâng lời.”
Bởi vì như thế làm hắn thấy hả hê hơn, Katsa thầm nghĩ.
“Mẹ em tự nhốt cả hai mẹ con trong dãy phòng của mẹ,” Bitteblue nói. “Nhà vua mặc kệ hai mẹ con một thời gian. Ông ta cho người đưa đồ ăn thức uống đến cho mẹ con em, cả nước và khăn nữa. Nhưng đôi khi ông ta cũng nói chuyện với mẹ con em qua cánh cửa. Ông ta cố gắng thuyết phục mẹ cho em ra ngoài. Khi thì ông ta làm em lú lẫn. Khi thì ông ta làm mẹ lú lẫn. Ông ta nghĩ ra lý do thuyết phục nhất để em ra ngoài, và mẹ con em phải luôn luôn tự nhớ lại sự thật. Thực sự rất đáng sợ.”
Một giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt cô bé, và em vẫn tiếp tục kể, giọng gấp gáp như không thể che giấu sự thật thêm một giây một phút nào nữa. “Ông ta bắt đầu quăng thú vật vào cho mẹ con em nhìn, những con chuột bị rạch khắp mình, chó mèo còn sống, gào thét và chảy máu ròng ròng. Khủng khiếp lắm. Thế rồi một hôm cô bạn vẫn mang thức ăn đến cho hai mẹ con em bị rạch trên mặt, mỗi bên má bị rạch ba nhát, máu vẫn không ngừng chảy. Còn có những vết thương khác nữa mà hai mẹ con không thấy được. Bạn ấy đi khập khiễng. Khi mẹ con em hỏi chuyện gì đã xảy ra, bạn ấy nói không nhớ gì cả. Bạn ấy trạc tuổi em.”
Kể đến đây thì cô bé phải ngừng lời vì em đang khóc nấc lên. Em lau mặt vào vai. “Tới đó thì mẹ em quyết định phải chạy trốn. Mẹ con em nối khăn trải giường và chăn mền lại, rồi thả xuống lối cửa sổ. Em nghĩ em không thể nào làm được, vì sợ. Nhưng lúc leo xuống mẹ em thuyết phục em.” Cô bé trân trối nhìn ngọn lửa. “Mẹ em đã dùng dao đâm chết một lính gác. Hai mẹ con chạy lên núi. Hy vọng nhà vua sẽ nghĩ hai mẹ con đã men theo đường Cảng ra biển. Nhưng sáng ngày thứ hai thì thấy chúng đuổi theo qua cánh đồng. Mẹ em bị trẹo mắt cá chân khi giẫm phải một hang cáo. Mẹ không chạy được nữa. Mẹ đuổi em chạy tiếp, vào trong rừng nấp.”
Đứa bé thở ra giận dữ, lau mặt một lần nữa, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Cô bé cố dùng lý trí ngăn nước mắt tuôn rơi. Em nắm chặt con dao trong vạt váy và nói đầy chua xót. “Giá như em được luyện bắn cung. Giá như em có thể dùng dao. Có lẽ em đã có thể giết chết cha em khi chuyện này vừa bắt đầu.”
“Gì thì cũng đã quá muộn rồi,” Po nói. “Nhưng mai anh sẽ đi giết hắn, trước khi hắn gây thêm chuyện gì nữa.”
Bitterblue nhìn vào mắt chàng. “Sao lại là anh? Sao lại không phải chị ấy, vì chị ấy đánh nhau giỏi hơn mà?”
“Thiên Năng của Leck không tác động đến anh,” Po nói. “Nhưng nó tác động đến Katsa. Hôm nay gặp hắn trên cánh đồng bọn anh mới biết. Anh phải là người giết hắn, vì hắn không thể điều khiển anh hoặc làm anh lú lẫn như với Katsa.”
Chàng đưa cho Bitterblue một xiên thịt chim cút. Cô bé đón lấy và dò xét chàng. “Đúng là Thiên Năng của ông ta mất đi phần nào tác dụng với em,” cô nói, “khi ông ta làm mẹ em đau. Và nó cũng giảm tác dụng với mẹ em khi ông ta dọa dẫm em. Nhưng tại sao nó lại không tác động đến anh?”
“Anh cũng chịu,” Po nói. “Hắn đã làm tổn thương đến nhiều người. Thiên Năng của hắn có thể yếu đi với nhiều người - nhưng chẳng ai lại đi nói ra, vì sợ hắn trả thù.”
Bitterblue nheo mắt. “Ông ta đã làm tổn thương anh ra sao?”
“Hắn bắt cóc ông nội anh,” Po đáp. “Hắn giết chết cô anh ngay trước mắt anh. Hắn đe dọa em họ anh.”
Bitterblue có vẻ đã hài lòng với câu trả lời; hoặc ít nhất cô bé cũng lại tiếp tục ăn và ăn lấy ăn để như người sắp chết đói. Thi thoảng cô bé liếc nhìn chàng, nhìn đôi bàn tay chàng đang cời lửa.
“Mẹ em cũng đeo rất nhiều nhẫn, hệt như anh,” cô bé nói. “Trông anh giống mẹ em, trừ đôi mắt. Lúc nói chuyện anh cũng có vẻ giống mẹ.” Cô bé hít vào một hơi sâu và dán mắt vào thức ăn trên tay. “Tối nay ông ta sẽ cắm trại trong rừng, và ngày mai ông ta sẽ lại đi kiếm em. Em không biết anh sẽ làm thế nào để tìm ra ông ta.”
“Chẳng phải bọn anh đã tìm ra em sao?” Po bèn nói.
Cô bé nhìn vào mắt chàng, rồi tiếp tục ăn. “Ông ta có vệ sĩ riêng đi cùng. Tất cả bọn họ đều được Thiên Phú. Em sẽ nói cho anh biết anh sẽ phải đối đầu với những gì.”
Đó là một kế hoạch khá đơn giản. Trước khi trời sáng, Po sẽ lên đường mang theo lương thực, một con ngựa, cánh cung, ống tên, một dao găm và hai con dao. Chàng sẽ trở vào rừng và giấu ngựa. Chàng sẽ tìm ra nhà vua - dù có mất thời gian đến mấy. Chàng sẽ giữ khoảng cách vừa đủ đường tên bay. Chàng sẽ nhắm bắn, và chàng sẽ phóng tên. Chàng sẽ kiểm tra cho chắc là nhà vua đã chết. Rồi sau đó chàng sẽ tháo chạy thật lực, trở về chỗ ngựa rồi về trại.
Một kế hoạch đơn giản, và Katsa càng lúc càng thấy không yên khi họ bàn chuyện đó, vì cả nàng lẫn Po đều biết mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ diễn ra đơn giản đến vậy. Nhà vua có một đội cận vệ, gồm năm kiếm sĩ được Thiên Phú. Năm người này không phải mối đe dọa lớn với Po; họ luôn luôn đứng sát cạnh nhà vua, mà Po thì không hề có ý định bước vào phạm vi của họ. Po chỉ phải chuẩn bị đối đầu với đội bảo vệ phía ngoài. Mười tên lính được bố trí thành một vòng tròn lớn bao quanh Leck, đứng cách nhau và cách tên vua một quãng, nhưng luôn vây quanh hắn khi hắn di chuyển trong rừng. Tất cả bọn chúng đều được Thiên Phú, một vài tên là đấu sĩ, hai tên là cung thủ cừ khôi. Một tên có Thiên Năng chạy nhanh; một tên khỏe như vâm; một tên khác thì trèo cây và chuyền cành như sóc. Một tên nữa có thị lực và thính giác siêu phàm.
“Anh sẽ nhận ra ông ta nhờ bộ râu đỏ,” Bitterblue nói. “Nhưng nếu anh lại gần đủ để trông thấy ông ta thì ông ta chắc chắn đã trông thấy anh rồi. Một khi anh bị phát hiện, chúng sẽ báo động.”
“Po này,” Katsa nói. “Để em đi cùng anh đến vòng bảo vệ bên ngoài. Chúng quá đông, anh có thể cần trợ giúp đấy.”
“Không,” Po nói.
“Em sẽ chỉ đánh nhau với chúng, rồi sau đó đi liền.”
“Không được, Katsa à.”
“Anh sẽ không bao giờ...”
“Katsa.” Chàng gắt giọng. Nàng khoanh tay lại nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. Nàng hít vào một hơi và nuốt nghẹn.
“Tốt thôi,” nàng nói. “Vậy thì bây giờ anh ngủ đi, em sẽ canh gác.”
Po gật đầu. “Hai tiếng nữa thì đánh thức anh dậy thay phiên cho em nhé!”
“Không,” nàng nói. “Trước khi thực hiện nhiệm vụ này thì anh cần được ngủ. Đêm nay em canh gác. Em không buồn ngủ đâu Po,” nàng nói khi chàng toan phản đối. “Anh biết em không buồn ngủ mà. Cứ để em canh gác cho.”
Thế là Po chìm vào giấc ngủ, thu người trong một chiếc chăn bên cạnh Bitterblue. Katsa ngồi trong bóng tối, thầm suy đi tính lại kế hoạch.
Nếu lúc mặt trời lặn mà Po chưa quay về trại, Katsa và Bitterblue buộc phải chạy trốn mà không có chàng. Vì nếu chàng không trở lại, có thể là nhà vua chưa chết. Nếu nhà vua chưa chết, sẽ không gì bảo vệ được Bitterblue khỏi hắn, trừ khoảng cách.
Bỏ lại Po một mình, giữa cả rừng lính. Katsa không thể nào tưởng tượng nổi chuyện ấy, và khi ngồi trên một tảng đá trong giá lạnh và bóng tối, nàng cố gắng không nghĩ đến chuyện đó. Nàng quan sát dù chỉ là một cử động nhẹ nhất, lắng tai nghe dù chỉ một âm thanh nhỏ nhất. Và cố không nghĩ tới những chuyện có thể xảy ra trong rừng vào ngày mai.