Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Lăm
Chương Mười Lăm

❊ ❊ ❊

Suy nghĩ đầu tiên của nàng khi bước chân vào phòng thiết triều là giá mà nàng mang theo một con dao. Suy nghĩ thứ hai là giá mà Po biết trước số lượng người có mặt trong căn phòng này, để chàng có thể cảnh báo về những gì đang đợi nàng phía trước, và nhờ đó nàng hiểu rằng mình không nên tới.

Một tấm thảm xanh trải dài từ cửa đến ngai của Randa. Ngai vàng được đặt tít trên cao, trên một bục đá hoa cương trắng. Randa ngồi ngất ngưởng trên ngai, mắt hắn màu xanh nhạt, áo bào hắn khoác trên người cũng màu xanh. Khuôn mặt hắn nghiêm nghị, nụ cười đóng băng. Hai cung thủ đứng hai bên ghế, đều đã cài sẵn mũi tên trên cánh cung, và ngay khi nàng bước chân vào, họ liền chĩa thẳng mũi tên vào trán nàng, ngay trên đôi mắt xanh lá cây và xanh da trời của nàng. Hai cung thủ khác, mỗi người đứng một góc xa, cung cũng đã lên tên.

Đám lính gác của nhà vua đứng xếp thành hàng dọc hai bên thảm, ba người đứng sâu bên trong, kiếm tuốt trần. Thông thường Randa chỉ cho gọi một phần mười số lính ở đây để canh gác căn phòng này. Randa quả tình đã bố trí trước một đội quân ấn tượng để đối phó với nàng.

Nhưng sau khi quan sát một hồi, Katsa nhận ra Birn hoặc Drowden, hay Thigpen còn có thể bố trí chu đáo hơn. Thật may phước vì hắn không phải kiểu người thích tham chiến, bởi trong lĩnh vực điều binh khiển tướng, Randa không khôn ngoan cho lắm. Toàn bộ quân lính do hắn tập hợp đều đứng sai vị trí. Có quá ít cung thủ, nhưng lại có quá nhiều lính mặc áo giáp chậm chạp, vụng về rồi sẽ giẫm đạp lên nhau khi định tấn công nàng. Lại thêm đám lính cao to có thể đỡ tên thay cho nàng nữa. Rồi thì tất cả đều được trang bị đao kiếm, mà nàng thì có thể dễ dàng tước đao kiếm khỏi tay đám lính. Trong khi đó, chính nhà vua thì lại ngồi ngất ngưởng trên ngai, tấm thảm màu xanh dẫn thẳng đến chỗ hắn chẳng khác nào vẽ đường cho lưỡi dao của nàng.

Nếu có ẩu đả trong căn phòng thì đó sẽ là một vụ thảm sát.

Katsa bước lên phía trước, mắt và tai nàng vẫn dõi theo nhất cử nhất động của đám cung thủ. Các cung thủ của Randa cũng giỏi, nhưng họ không được Thiên Phú. Nàng thấy thương hại cho đám lính sau lưng nếu cuộc giáp mặt này trở thành một buổi tập né tên.

Khi nàng đã đi được nửa đường dẫn đến ngai vàng, ông bác nàng liền gào lên. “Dừng lại đó! Ta không muốn ngươi đến gần thêm nữa đâu, Katsa.” Tên nàng được Randa xướng lên nghe như tiếng hơi nước xì xì lướt trên tấm thảm. “Hôm nay ngươi về cung mà không mang theo cô gái nào hết. Cả đống hồi môn cũng chẳng có. Phó tướng và thủ lĩnh do thám của ta thì bị ngươi đả thương.

Ngươi có gì muốn giải thích không?”

Cả một đội quân còn chẳng khiến nàng bận tâm, thế mà cớ sao nàng lại nổi giận chỉ vì một giọng nói? Nàng miễn cưỡng nhìn thẳng vào đôi mắt khinh khỉnh của hắn. “Tôi không đồng ý với mệnh lệnh của ngài, thưa bệ hạ.” “Ta có nghe nhầm không vậy? Ngươi không đồng ý với mệnh lệnh của ta ư?” “Phải, thưa bệ hạ.”

Randa ngả người ra sau, nụ cười méo xệch. “Thú vị đây,” hắn nói. “Thú vị thật! Nói cho ta nghe, Katsa. Hà cớ gì mà ngươi lại cho rằng mình có quyền cân nhắc việc thực thi mệnh lệnh của nhà vua? Suy nghĩ về mệnh lệnh của ta ư? Có ý kiến về mệnh lệnh của ta ư? Ta đã bao giờ hỏi ý kiến của ngươi về bất kỳ vấn đề gì chưa?”

“Chưa, thưa bệ hạ.”

“Ta đã bao giờ cần ngươi hiến cao kiến chưa hả?” “Chưa, thưa bệ hạ.”

“Ngươi tưởng ngươi có được vị trí trong cung này là nhờ sự khôn ngoan và trí tuệ của mình sao?”

Sự khôn ngoan của Randa nằm ở đây. Đó là cách hắn giam hãm nàng như con thú trong lồng bao lâu nay. Hắn biết phải nói gì để khiến nàng cảm thấy mình ngu ngốc, hung bạo và biến nàng thành con chó săn.

Nhưng dù có phải làm chó săn thì ít nhất nàng cũng sẽ không ngồi trong cũi của con người này nữa. Nàng sẽ được là chính mình, bản năng độc ác của nàng sẽ thuộc về nàng, và với bản năng này, nàng sẽ làm mọi điều nàng muốn. Ngay lúc này đây, nàng đã cảm thấy chân tay mình run rẩy như chỉ chực ra tay. Nàng nheo mắt nhìn nhà vua, giọng thách thức.

“Vậy tất cả những người này có mặt ở đây để làm gì, thưa bệ hạ?”

Randa mỉm cười thản nhiên. “Những người này sẽ tấn công ngay, chỉ cần ngươi nhúc nhích một ngón tay. Và sau khi cuộc chất vấn này kết thúc, họ sẽ tống ngươi vào ngục.”

“Ngài nghĩ là tôi sẽ tự nguyện vào ngục sao?”

“Ta không quan tâm ngươi tự nguyện hay không.” “Đó là vì ngài tưởng rằng những người này có thể ép tôi làm điều tôi không muốn.”

“Katsa. Hiển nhiên là tất cả chúng ta đều đánh giá rất cao năng lực của ngươi. Nhưng ngay cả ngươi cũng không có cơ may thắng được hai trăm quân lính và các cung thủ thiện xạ nhất của ta đâu. Kết thúc cuộc trò chuyện này, ngươi không ở tù thì cũng chết thôi.”

Katsa đã nhìn và nghe thấy mọi thứ trong căn phòng. Nhà vua và cung thủ; những mũi tên đã được cài sẵn nhắm thẳng mục tiêu; đám lính sẵn sàng vung kiếm; đôi cánh tay nàng dưới ống tay áo, đôi chân nàng dưới chiếc váy đỏ. Căn phòng giờ đây lặng như tờ, chỉ nghe thấy tiếng thở của những người đàn ông xung quanh và cảm giác nhức nhối trong nàng. Nàng buông thõng hai tay sang hai bên để tất cả mọi người đều trông thấy chúng. Trong nàng bắt đầu trào dâng nỗi căm giận. Nàng căm ghét vị vua này. Nỗi căm ghét cuồn cuộn trong lòng nàng.

“Thưa bệ hạ,” nàng cất tiếng. “Để tôi giải thích chuyện gì sẽ xảy ra khi một tên lính của ngài toan động thủ với tôi nhé. Xem nào, ví dụ như một trong các cung thủ của ngài bắn cung chẳng hạn. Ngài không đến xem đầy đủ những buổi tập của tôi rồi. Ngài thì chưa được chứng kiến tôi né tên nhưng lũ cung thủ của ngài thì đã có được vinh dự ấy rồi. Nếu có tên cung thủ nào bắn tôi thì tôi sẽ né ngay xuống sàn. Mũi tên đó chắc chắn sẽ găm vào một trong những tên lính của ngài. Kiếm và dao của tên lính đó sẽ rơi vào tay tôi trước khi mọi người trong phòng kịp nhận ra chuyện gì xảy ra. Sẽ có ẩu đả với đám lính; nhưng chỉ bảy hoặc tám người bọn họ có thể đồng loạt vây quanh tôi thôi, thưa bệ hạ, mà bảy tám người thì chẳng là gì với tôi cả. Trong lúc giết đám lính, tôi cũng sẽ cướp dao của họ và chuẩn bị phi dao thẳng vào ngực các cung thủ của ngài, nhưng dĩ nhiên họ không hề nhìn thấy tôi từ lúc cuộc ẩu đả nổ ra. Tôi sẽ sống và bước ra khỏi căn phòng này, thưa bệ hạ; còn phần lớn người của ngài sẽ bỏ mạng. Dĩ nhiên, chuyện này chỉ xảy ra nếu tôi chờ tới lúc một kẻ trong đám lính của ngài manh động thôi. Tôi có thể ra tay trước. Tôi có thể tấn công một tên lính gác, cướp dao từ tay hắn, rồi phóng vào thẳng ngực ngài ngay lúc này.”

Randa đã bắt đầu run rẩy, nhưng vẫn cố lấp liếm bằng cái cười khinh khỉnh. Màn đe dọa tính mạng này, người nói thì đã nói, kẻ nghe cũng đã nghe; Katsa cảm thấy mối họa ấy giờ nằm ngay trên đầu ngón tay mình. Nàng biết nàng có thể ra tay ngay lúc này, nàng có thể hạ sát hắn ngay lúc này. Sự khinh miệt trong mắt hắn rồi sẽ phải biến mất, nụ cười mỉa của hắn rồi sẽ phải biến mất. Những ngón tay nàng đang ngứa ngáy, bởi nàng đã có thể ra tay ngay lúc này, chỉ cần cướp lấy một con dao găm.

Rồi sau đó thì sao? Một giọng nói bỗng vang lên trong đầu nàng; Katsa nín thở, giật mình. Thế rồi sao? Một cuộc tàn sát đẫm máu mà nàng khó lòng thoát được. Raffin sẽ lên ngôi vua, và nhiệm vụ đầu tiên là chàng phải hạ sát kẻ đã lấy mạng cha mình. Một nhiệm vụ mà chàng không thể né tránh nếu muốn làm một vị vua công tâm của Middluns; một nhiệm vụ sẽ làm tan nát trái tim chàng, biến nàng thành kẻ thù, thành một người xa lạ.

Cả Po rồi cũng sẽ biết chuyện khi chàng ra đi. Chàng sẽ được nghe kể nàng đã mất tự chủ và giết chết ông bác của mình, rằng nàng đã tự đày ải mình và làm cho Raffin đau khổ. Chàng sẽ trở về Lienid, ngắm nhìn mặt trời lặn trên biển từ ban công phòng chàng, lắc đầu dưới ánh sáng màu cam ấy, tự hỏi vì sao nàng lại để chuyện này xảy ra, trong khi nàng nắm ngần ấy sức mạnh trong tay.

Lòng tin vào sức mạnh của ngươi ở đâu? Giọng nói thì thầm. Ngươi không cần gây đổ máu. Katsa biết mình đang làm gì trong căn phòng này. Nàng trông thấy Randa, mặt mũi tím tái, ghì chặt tay vịn của ngai vàng như sắp bẻ gãy chúng vậy. Chỉ lát nữa thôi hắn sẽ ra hiệu cho đám cung thủ của hắn tấn công, vì hắn sợ, vì hắn khiếp đảm khi phải chờ nàng hành động trước.

Nước mắt nàng trào lên. Dung thứ còn đáng sợ hơn sự sát hại, bởi điều đó khó khăn hơn nhiều, bởi Randa chẳng đáng được dung thứ. Và dẫu nàng có muốn làm theo giọng nói ấy, nàng nghĩ mình không đủ can đảm.

Po tin rằng ngươi có đủ can đảm, giọng nói gào lên. Hãy giả vờ như ngươi tin rằng anh ta nói đúng. Hãy tin anh ta, dù chỉ là trong khoảnh khắc.

Giả vờ đi. Những ngón tay nàng đang gào thét, nhưng biết đâu nàng có thể giả vờ đủ lâu để kịp rời khỏi căn phòng này.

Katsa ngước đôi mắt ngùn ngụt căm hờn lên nhìn nhà vua. Giọng nàng run run. “Tôi sẽ đi khỏi đây,” nàng nói. “Đừng cố ngăn tôi lại. Tôi hứa là ngài sẽ phải hối hận nếu muốn ngăn tôi lại. Hãy quên tôi đi khi tôi đã đi khỏi, vì tôi sẽ không chấp nhận sống như một con thú bị săn đuổi. Tôi không còn phụ thuộc vào quyền điều khiển của ngài nữa.”

Hắn trợn tròn mắt, há hốc miệng. Nàng quay bước vội vã lao đi trên tấm thảm dài, tập trung lắng nghe sự tĩnh lặng nơi đây, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ dấu hiệu đầu tiên nào từ một cánh cung hay một thanh kiếm. Khi bước qua cánh cửa khổng lồ, nàng cảm thấy gánh nặng của hàng trăm con mắt sửng sốt nhìn theo mình; nhưng không ai trong số những người trong kia hay biết rằng chỉ cần dấn thêm một khoảnh khắc tựa hồ như một hơi thở, như một thoáng rùng mình thôi là nàng đã thay đổi ý định rồi.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.