Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Sáu
Chương Hai Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

Po tỉnh giấc từ sáng sớm, khi trời còn đang lạnh và lặng lẽ thu gom đồ đạc. Chàng kéo Katsa lại gần và ôm nàng. “Anh sẽ quay lại,” chàng nói; rồi bỏ đi. Nàng ngồi canh gác, như vẫn làm thế suốt đêm qua, nhìn theo con đường chàng đi. Nàng cố gắng không nghĩ ngợi nhiều.

Nàng lồng một chiếc nhẫn vào sợi dây quấn quanh cổ, chiếc nhẫn Po đã đưa nàng trước khi chàng leo lên ngựa lọc cọc đi qua lối vách đá. Chiếc nhẫn mát lạnh trên làn da dưới ngực nàng, và nàng mân mê nó trong lúc đợi mặt trời mọc. Đó là chiếc nhẫn có khắc họa tiết giống với họa tiết trên cánh tay chàng. Chiếc nhẫn tượng trưng cho lâu đài của Po và ngôi vị hoàng tử. Nếu hôm nay Po không quay về, Katsa sẽ phải mang Bitterblue đi về phía Nam để ra biển. Nàng phải tìm cách đi bằng tàu đến bờ biển miền Tây Lienid, đến lâu đài của Po. Sẽ không người Lienid nào ngăn giữ hay tra hỏi nàng khi nàng đeo chiếc nhẫn của Po. Họ sẽ biết rằng nàng hành động theo chỉ dẫn của Po; họ sẽ chào đón và giúp đỡ nàng. Bitterblue sẽ được an toàn trong lâu đài của Po trong khi Katsa suy nghĩ, lên kế hoạch và đợi tin tức từ Po.

Khi ánh ngày tỏa rạng và Bitterblue thức giấc, cô bé cùng Katsa dẫn ngựa xuống hồ uống nước, ăn cỏ. Họ kiếm củi để phòng trường hợp đêm nay vẫn phải lưu lại trong trại cũ. Hai chị em ăn dâu mùa đông hái ở lùm cây ngay bên dòng nước. Katsa bắt cá và mổ sẵn cho bữa tối. Khi họ leo về trại, mặt trời vẫn chưa lên đến đỉnh.

Katsa nghĩ đến chuyện luyện tập, hoặc dạy Bitterblue sử dụng dao. Nhưng nàng không muốn bị chú ý do tiếng ồn họ gây ra. Nàng cũng không muốn bỏ lỡ dù chỉ một hình ảnh thoáng qua, hay tiếng động của một kẻ thù đang tiến tới, hoặc của Po. Không có gì để làm ngoài việc ngồi yên đó chờ đợi. Mà không được khoa chân múa tay thì nàng thấy ngứa ngáy vô cùng.

Đến đầu giờ chiều, nàng đi tới đi lui quanh trại, người bức bối khó chịu. Nàng đi qua đi lại, nắm chặt hai tay; Bitterblue ngồi tựa vào những tảng đá dưới nắng, vẫn khư khư con dao trong tay và quan sát nàng.

“Chị không buồn ngủ sao?” Bitterblue hỏi. “Lần cuối chị ngủ là khi nào?”

“Chị không cần ngủ nhiều như những người khác,” Katsa đáp.

Bitterblue dõi mắt nhìn theo trong lúc nàng đi tới đi lui. “Em thì thấy buồn ngủ rồi,” Bitterblue nói.

Katsa không đi nữa và ngồi xuống trước mặt cô bé. Nàng sờ lên tay và trán Bitterblue. “Em có bị lạnh hay bị sốt không? Em có đói không?”

Bitterblue lắc đầu, “Em chỉ buồn ngủ thôi.”

Quả thật là cô bé buồn ngủ, đôi mắt em tròn xoe còn khuôn mặt thì đờ đẫn. Bất cứ ai trong hoàn cảnh này đều sẽ thấy buồn ngủ. “Ngủ đi,” Katsa nói. “Em cứ ngủ đi, không sao đâu, tốt nhất là em phải giữ sức.”

Nói thế thôi chứ chưa chắc cô bé cần phải giữ sức để tháo chạy đêm đó, vì chắc chắn bất cứ lúc nào Po cũng có thể cưỡi ngựa xuất hiện trên con đường vách.

Mặt trời trôi dần xuống sau những đỉnh núi phía Tây, phủ màu cam lên khắp khu trại lổn nhổn đá của họ, vậy mà Po vẫn chưa quay lại. Óc Katsa chừng như đã đông cứng lại. Chắc chắn chàng sẽ xuất hiện trong vài phút nữa; nhưng nàng vẫn đánh thức Bitterblue dậy phòng trường hợp chàng không trở lại. Nàng buộc đống hành lý lại với nhau và xóa mọi dấu vết lửa trại. Nàng rải củi ra tứ phía. Nàng xếp yên lên ngựa, cột túi vào cái yên ngựa kiểu Monsea.

Sau đó nàng ngồi dán mắt vào vách đá đang tỏa ánh vàng cam trong buổi hoàng hôn.

Mặt trời đang lặn, mà chàng vẫn chưa về.

Nàng không thể ngăn được ý nghĩ cứ xoáy mãi vào óc nàng - một ý nghĩ mà dù cố gắng đến đâu nàng vẫn không thể nào xua đi được. Không khéo Po đang bị thương và phải nằm lại trong rừng, còn nhà vua có thể đã bị giết và tất cả bọn họ đều đã an toàn rồi, vậy nhưng trong khi rất có thể Po đang ở đâu đó, cần được trợ giúp thì nàng lại không thể giúp chàng được vì không dám chắc liệu nhà vua còn sống hay không. Chàng thậm chí có thể đang ở gần đây, sau vách đá kia, lết đi khập khiễng, loạng choạng tiến về phía họ. Cần đến họ, cần đến nàng; mà nàng, trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng, lại trèo lên lưng ngựa mà phi ngược hướng chàng.

Họ phải đi, vì không có cách nào khác. Nhưng họ sẽ vòng lại một đoạn, may ra chàng đang ở gần đây. Katsa liếc nhanh khắp khu trại để chắc chắn họ không để lại bất kỳ dấu vết nào về sự hiện diện của mình. “Được rồi, công chúa,” nàng nói, “mình đi thôi.” Nàng tránh nhìn vào mắt Bitterblue và nhấc bổng cô bé đặt lên yên ngựa. Nàng tháo dây cương đưa cho cô bé. Đúng lúc đó nàng nghe thấy tiếng đá lăn lông lốc dọc con đường vách.

Nàng chạy như bay lại con đường. Con ngựa đang đi dọc đỉnh vách, loạng choạng, đầu cúi gục. Một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi là tới mép vách đá rồi. Và Po đang nằm trên lưng ngựa, bất động; một mũi tên găm trên vai chàng. Áo chàng ướt đầm máu. Nàng không tìm cách đếm xem có bao nhiêu mũi tên găm trên cổ và sườn ngựa, vì đá trên gờ vách bỗng nhiên rơi xuống. Con ngựa bị trượt chân, và cả con đường lúc này lại dốc xuống khiến bước chân nó bấn loạn. Nàng hét gọi tên Po trong đầu và chạy đến. Chàng bèn ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt nàng. Con ngựa ré lên hoảng loạn tìm nơi đất bằng để đặt chân, song nàng không kịp đỡ chàng. Từ trên gờ đá, con ngựa ngã nhào xuống, và một lần nữa nàng hét lên, lần này thật lớn tiếng; và chàng ngã xuống trước mặt nàng, xuyên thẳng ánh chiều vàng vọt.

Con ngựa xoay tròn trong không trung. Po ngã chúi đầu xuống nước, ngay trước khi con ngựa cũng rơi ùm xuống, và sỏi đá bắn tung tóe theo từng bước chân Katsa đang lao xuống con đường dẫn tới vực trong khi nàng chẳng cảm nhận thấy gì ngay cả khi chân giậm trên đống đá sỏi còn mặt bị những nhành cây quật vào tới tấp. Nàng chỉ biết một điều là Po đang ở dưới hồ và nàng phải kéo chàng ra khỏi đó.

Nàng chọn nơi mặt nước sủi tăm để lặn xuống. Nàng quăng đôi ủng vào dòng nước chảy xiết và lao người xuống hồ. Rùng mình trước cái lạnh căm căm của nước hồ, nàng trông thấy nơi có bùn và bọt nước nổi lên, nơi có một hình khối màu nâu rất to chìm xuống và một hình dáng nhỏ hơn đang vùng vẫy. Chàng còn vùng vẫy có nghĩa là chàng còn sống. Nàng bơi lại gần hơn và nhận ra vì sao chàng lại phải vùng vẫy thế. Một chiếc giày của chàng đã bị mắc vào bàn đạp ngựa. Cái bàn đạp thì treo vào yên, mà con ngựa đang chìm xuống rất nhanh. Chàng vùng vẫy một cách vụng về; quanh vai và đầu chàng, nước đã đỏ màu máu. Katsa túm lấy thắt lưng chàng rồi tìm con dao giắt trên người. Nàng rút phăng con dao và cứa rời cái bàn đạp ra. Dây treo bàn đạp đứt và cái bàn đạp chìm xuống cùng con ngựa. Katsa quàng tay qua người Po và đạp mạnh nước để ngoi lên. Cuối cùng họ cũng ngoi được lên mặt nước.

Nàng lôi cơ thể bất động của chàng lên bờ, vì giờ đây chàng đã bất tỉnh; nhưng khi nàng đẩy chàng qua đoạn nước xiết gần bờ, chàng đột ngột tỉnh lại. Chàng hổn hển, ho hắng rồi lại nôn ra nước hồ, hết lần này đến lần khác. Vậy là chàng sẽ không chết đuối; nhưng thế không có nghĩa là chàng sẽ không chết vì mất máu. “Con ngựa đằng kia,” Katsa hét lên với Bitterblue, lúc này đang lo lắng đi đi lại lại gần đó. “Thuốc ở chỗ nó đấy,” nàng gào lên, và cô bé cuống cuồng leo về trại.

Katsa kéo lê Po tới chỗ đất khô ráo để chàng ngồi. Chàng cũng có thể chết vì lạnh và ẩm ướt. Chàng phải được cầm máu, chàng phải được ấm áp và khô ráo. Lúc này nàng muốn có Raffin biết bao. “Po ơi,” nàng gọi. “Po ơi, chuyện gì đã xảy ra vậy?” Im lặng. Po. Po ơi. Mắt chàng hé mở, nhưng lơ đãng, đờ đẫn. Chàng không trông thấy nàng. Chàng nôn.

“Được rồi. Anh cứ ngồi yên đó. Sẽ đau đấy,” nàng nói, nhưng khi nàng rút mũi tên trên vai chàng ra, chàng thậm chí không hề hay biết gì. Hai cánh tay chàng thõng xuống không chút sinh khí trong khi nàng cởi áo cho chàng, và chàng lại nôn lần nữa.

Bitterblue chạy lại cùng với con ngựa. “Chị cần em giúp,” Katsa nói, và thế là Bitterblue giúp Katsa xé toạc túi ra tìm quần áo để lau khô người và cầm máu cho chàng, lục lọi trong đám thuốc để tìm thuốc mỡ giúp làm sạch các vết thương, ngâm mớ giẻ đẫm máu xuống hồ.

“Anh có nghe thấy em nói gì không, Po?” Katsa vừa hỏi vừa xé một cái áo để băng bó cho chàng. “Anh có nghe thấy không? Nhà vua sao rồi?” Chàng ngước lên, lờ đờ nhìn nàng trong lúc nàng băng bó vai chàng. “Po ơi,” nàng gọi hết lần này đến lần khác. “Nhà vua. Anh phải cho em biết hắn có còn sống hay không.” Nhưng chàng không nói gì được, không hiểu gì hết - chẳng khác nào bất tỉnh. Nàng tháo giày và cởi quần cho chàng, cố gắng lau người chàng càng khô càng tốt. Nàng thay quần mới cho chàng, xoa tay chân chàng cho ấm lại. Nàng cầm cái áo khoác Bitterblue vừa đưa và choàng qua đầu chàng, xỏ hai cánh tay buông thõng của chàng vào trong ống tay áo. Chàng lại nôn.

Đó là do chàng đập đầu xuống nước. Katsa biết: nếu ai đó bị đập mạnh vào đầu, anh ta sẽ bị nôn, sẽ trở nên mất trí nhớ và lẫn lộn. Rồi đầu óc chàng sẽ tỉnh táo trở lại. Nhưng nếu nhà vua vẫn còn sống thì họ không thể đợi tới lúc đó được. Vì vậy nàng quỳ xuống nâng cằm chàng lên. Nàng đành làm ngơ đôi mắt đau đớn, nhăn nhó của chàng. Nàng truyền ý nghĩ vào óc chàng. Po. Em phải biết nhà vua còn sống hay không. Anh chưa cho em biết nhà vua có còn sống hay không thì em vẫn phải làm phiền anh.

Chàng liền nhìn sang nàng, dụi mắt, phải cố lắm chàng mới có thể hé mắt nhìn nàng. “Nhà vua,” chàng nói khó nhọc. “Nhà vua. Mũi tên của anh. Nhà vua còn sống.”

Tim nàng thắt lại. Bởi lẽ ngay bây giờ cả ba người sẽ phải chạy trốn, trong khi Po đang ở trong tình trạng thế này, mà chỉ có một con ngựa. Trong bóng tối và giá lạnh, với số lương thực ít ỏi, và cũng chẳng có Thiên Năng của Po để cảnh báo về những kẻ theo đuôi.

Nàng sẽ phải dựa vào Thiên Năng của mình.

Nàng đưa bình nước cho Po. “Anh uống đi,” nàng nói, “uống tất nhé! Bitterblue,” nàng nói, “giúp chị thu dọn đống đồ ướt nhẹp này với. May mà hôm nay em đã được ngủ, vì tối nay chị cần em thật khỏe mạnh.

Po có vẻ như đã hiểu ra đến lúc chàng phải lên ngựa rồi. Chàng không tự leo lên được, đành để yên cho hai cô gái đẩy mình lên. Cả Katsa lẫn Bitterblue đều phải dốc hết sức đẩy chàng lên yên, và mặc dù chàng suýt nữa nhào qua lưng con ngựa ngã sang phía bên kia, nhưng một ý thức mơ hồ nào đó đã khiến chàng chộp lấy cánh tay Katsa để ngồi cho vững lại. “Em hãy ngồi sau anh ấy,” Katsa bảo Bitterblue, “như thế em có thể để ý anh ấy. Hãy véo anh ấy nếu anh ấy sắp ngã, gọi chị nếu em cần chị giúp. Ngựa sẽ chạy rất nhanh, bằng với tốc độ chạy của chị.”

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.