Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Chín
Chương Chín

❊ ❊ ❊

Khi họ bước vào trong luồng ánh sáng bao trùm phòng làm việc của Raffin, mái đầu xanh của chàng đang chúi xuống một chiếc bình sủi bọt. Chàng bỏ lá cây từ một chậu cây bên cạnh vào bình. Chàng nhìn đám lá tan ra và lầm bầm gì đó khi trông thấy kết quả.

Katsa hắng giọng. Raffin ngước lên nhìn họ, chớp chớp mắt.

“Xem ra hai người đang làm quen với nhau,” chàng nói. “Ắt phải là một trận đấu giao hữu, vì cả hai người cùng đến gặp tôi.”

“Có mỗi anh ở đây thôi à?” Katsa hỏi. “Ừ, tất nhiên nếu không kể Bann.”

“Em đã kể với hoàng tử đây về ông nội của anh ta.” Raffin hết nhìn Katsa đến Po, rồi lại nhìn Katsa.

Chàng nhướng mày.

“Anh ta vô hại rồi,” Katsa nói. “Em xin lỗi vì đã không hỏi ý kiến anh trước, Raff à.”

“Kat,” Raffin nói, “nếu em nghĩ hắn vô hại ngay cả khi hắn đánh em chảy máu mặt” - chàng liếc nhìn chiếc váy rách tả tơi cô đang mặc - “rồi quần em tới lui trong vũng bùn, thì anh tin em rồi.”

Katsa mỉm cười. “Bọn em gặp ông cụ được không?” “Được.” Raffin nói. “Anh có tin vui đây. Ông cụ tỉnh rồi.”

Lâu đài của Randa không thiếu những đường ngầm bí mật; từ hồi mới được thi công, rồi trải qua bao thế hệ, lâu đài vẫn giữ được như vậy. Có quá nhiều đường ngầm tới mức ngay cả Randa cũng không thể biết hết - thực ra cũng chẳng ai nắm hết được, mặc dù ngay từ nhỏ, Raffin đã có tài nhận ra những con đường tưởng như phi lý nối hai phòng với nhau. Từ nhỏ Katsa và Raffin đã không ít lần chơi trò thám hiểm, Katsa làm lính gác, để bất kỳ kẻ nào tình cờ bắt gặp Raffin đang tiến hành khảo sát cũng sẽ quáng quàng lủi đi khi trông thấy vóc dáng bé nhỏ và đôi mắt trừng trừng của nàng. Raffin và Katsa tự chọn phòng cho mình, chỉ vì có một đường ngầm nối phòng hai anh em với nhau, và vì có một con đường khác dẫn Raffin tới các thư viện khoa học.

Một vài đường ngầm được giữ bí mật, một số khác thì ai ở trong cung cũng biết. Đường ngầm trong dãy phòng làm việc của Raffin là một bí mật. Nó bắt đầu từ hốc tường cuối một nhà kho, dẫn lên một cầu thang, rồi tới một phòng nhỏ nằm giữa hai tầng của lâu đài. Đó là một căn phòng thiếu cửa sổ, tối tăm và bụi bặm, song là nơi duy nhất trong lâu đài mà họ chắc chắn không ai phát hiện ra, và hầu như cả ngày Raffin cùng Bann đều ở rịt trong đó.

Bann, chàng trai làm việc trong các thư viện từ hồi bé, đã đánh bạn với Raffin được nhiều năm. Một hôm Raffin tình cờ gặp chàng, thế là hai cậu nhóc liền say sưa trò chuyện về các loài thảo mộc, thuốc thang, kết quả thu được sau khi trộn rễ của một loài cây với bột hoa của một giống cây khác. Katsa lấy làm ngạc nhiên là ở Middluns còn có một người khác hào hứng nói về những chuyện như vậy - và nhẹ cả người khi ngoài nàng ra, Raffin đã tìm được một người để quấy nhiễu. Không lâu sau đó, Raffin nhờ Bann làm giúp một thí nghiệm, và từ đó trở đi, chàng chiếm luôn Bann cho riêng mình. Bann trở thành phụ tá của Raffin trong mọi chuyện.

Raffin cầm đuốc dẫn Katsa và Po đi qua cánh cửa sau nhà kho. Họ leo lên cầu thang dẫn đến căn phòng bí mật.

“Ông cụ có nói gì không?” Katsa hỏi.

“Chẳng nói gì cả,” Raffin nói, “ngoài chuyện chúng đã bịt mắt ông cụ khi bắt được ông. Ông cụ còn yếu lắm. Có vẻ như ông không nhớ được gì nhiều.”

“Hai người có biết ai bắt ông không?” Po hỏi. “Có phải Murgon không?”

“Chúng tôi không nghĩ vậy,” Katsa nói, “nhưng chúng tôi biết chắc đó không phải là Randa.”

Cầu thang dừng lại trước một cánh cửa. Raffin loay hoay xoay chìa khóa.

“Randa không biết ông đang ở đây,” Po nói. Câu nói nghe giống một lời khẳng định hơn là một câu hỏi.

“Randa không biết đâu,” Katsa nói. “Ông ấy không bao giờ được phép biết chuyện này.”

Raffin mở cửa, và cả ba chen chúc trong căn phòng nhỏ xíu. Bann đang ngồi trên ghế cạnh cái giường hẹp, đọc sách dưới ánh sáng lờ mờ của cây đèn đặt trên chiếc bàn kế bên. Hoàng thân Tealiff nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, hai tay bắt tréo trên ngực.

Khi họ bước vào, Bann liền đứng dậy. Chàng không tỏ vẻ ngạc nhiên khi Po chạy vội đến; chàng chỉ lui sang một bên và nhường ghế. Po ngồi xuống, cúi người bên ông nội, quan sát gương mặt đang thiêm thiếp của ông. Chàng chỉ nhìn chứ không chạm vào người ông. Thế rồi Po nắm lấy tay ông, cúi xuống áp trán mình vào đó, và thở ra chầm chậm.

Katsa có cảm giác như mình đang xâm phạm vào chốn riêng tư nào đó. Nàng nhìn xuống cho đến khi Po ngồi thẳng lại.

“Mặt anh đang thâm tím đi đấy, hoàng tử Greening ạ,” Raffin nói. “Mắt anh sắp tím bầm lại rồi.”

“Tôi là Po,” chàng nói. “Cứ gọi tôi là Po.”

“Po. Tôi sẽ vào hầm lấy đá chườm cho anh. Đi nào, Bann, kiếm gì đó cho hai chiến binh này thôi.”

Raffin và Bann khẽ khàng bước ra ngoài. Khi Katsa và Po hướng sự chú ý trở lại Tealiff, ông cụ đã mở mắt.

“Ông nội,” Po gọi.

“Po đấy ư?” Ông cụ cố cất giọng lào khào. “Po.” Ông vất vả hắng giọng rồi nằm bất động trong một chốc, mệt lử. “Hải thần ơi, nhóc con. Đáng lẽ ta không nên ngạc nhiên khi thấy cháu mới phải.”

“Cháu kiếm ông mãi, ông nội à,” Po nói.

“Đẩy cái đèn lại gần đây, cháu của ta,” Tealiff nói. “Nhân danh Lienid, cháu đã làm gì mặt mình thế kia?”

“Không có gì đâu ông. Cháu chỉ đánh nhau thôi.” “Với ai, một bầy sói ư?”

“Với tiểu thư Katsa,” Po đáp. Chàng hất hàm về phía Katsa, lúc này đang đứng bên chân giường. “Ông đừng lo. Chỉ là đấu giao hữu thôi.”

Tealiff khụt khịt. “Đấu giao hữu à. Trông cháu thảm hại hơn cô bé đấy, Po ạ.”

Po phá lên cười. Vị hoàng tử Lienid quả thực rất hay cười. “Cháu gặp đối thủ rồi ông ơi.”

“Ta thấy còn hơn cả đối thủ ấy chứ,” Tealiff nói. “Lại đây, cô bé,” ông nói với Katsa. “Ra chỗ sáng ấy.”

Katsa tiến sang phía bên kia giường và quỳ xuống cạnh ông cụ. Tealiff quay sang nhìn nàng, và nàng chợt nhớ ra khuôn mặt lấm lem, dính máu của mình, cộng thêm cả bộ tóc rối nữa. Ông cụ chắc phải thấy nàng khủng khiếp lắm.

“Cháu gái yêu quý,” ông nói. “Ta tin là cháu đã cứu mạng ta.”

“Thưa hoàng thân,” Katsa bèn nói, “nếu có ai cứu mạng ngài, thì đó phải là anh họ Raffin của cháu và những phương thuốc của chàng.”

“Phải, Raffin là một cậu bé ngoan,” ông cụ nói. Ông vỗ nhẹ lên bàn tay nàng. “Nhưng ta biết việc cháu và những người khác đã làm. Cháu đã cứu mạng ta, dù ta không biết lý do là gì. Ta không nghĩ là ngày xưa từng có người Lienid nào đó đối xử tử tế với cháu.”

“Cháu chưa bao giờ gặp một người Lienid nào trước ngài, thưa hoàng thân,” Katsa nói. “Nhưng ngài có vẻ là người tốt.”

Tealiff nhắm mắt lại. Ông như thể bị chìm lấp trong đống gối. Ông thở một hơi dài.

“Ông cụ thiếp đi như vậy đó,” Raffin nói vọng vào từ chỗ cửa. “Nghỉ ngơi một lát là ông sẽ lại sức thôi.” Chàng đưa cho Po một bọc vải. “Đá đây. Anh chườm lên mắt đi. Có vẻ như Katsa còn làm anh bị sứt môi nữa. Còn đau chỗ nào nữa không?”

“Khắp người,” Po đáp. “Tôi có cảm giác như vừa bị một đàn ngựa giẫm lên người ấy.”

“Nói thật đi, Katsa,” Raffin nói. “Em định giết cậu ta hay sao thế?”

“Tôi mà định giết anh ta thì anh ta tiêu đời rồi,” Katsa nói, và Po phá lên cười lần nữa. “Nếu bị thương nặng đến vậy thì làm sao anh ta còn cười được,” nàng nói thêm.

Chàng không bị thương nặng đến vậy; hoặc chí ít Raffin cũng có thể khẳng định rằng không có cái xương nào bị gãy, đồng thời xác nhận rằng không có vết thâm nào không thể khỏi được. Raffin quay sang Katsa. Chàng kiểm tra vết rách dài trên quai hàm nàng, rồi lau vết bẩn và máu trên mặt nàng.

“Vết rách không sâu lắm,” chàng nói. “Em còn đau chỗ nào nữa không?”

“Không,” nàng nói. “Em thậm chí còn không cảm thấy vết rách đó nữa kia.”

“Xem ra em phải vứt xó cái váy rồi,” chàng nói. “Helda sẽ rầy em cho xem.”

“Phải, em tiếc cái váy muốn chết.”

Raffin nhoẻn cười. Chàng nắm lấy hai tay nàng và đứng cách một khoảng để ngắm nghía nàng từ chân lên đầu. Chàng cười ầm lên.

“Có gì đáng cười đối với một hoàng tử tự làm tóc mình chuyển sang màu xanh nhỉ?” Katsa hỏi.

“Lần đầu tiên trong đời,” chàng nói, “trông em mới đúng như vừa đánh nhau đấy.”

Katsa có năm phòng cho riêng mình. Phòng ngủ được trang trí bằng giấy dán tường tối màu và rèm do Helda chọn, vì Katsa không thèm để tâm tới mấy thứ đó. Phòng tắm lát đá hoa cương, lạnh lẽo, rộng lớn và tiện dụng. Phòng ăn có cửa sổ nhìn ra sân, một cái bàn nhỏ để nàng dùng bữa, khi thì với Raffin hoặc Helda, lúc thì với Giddon khi chàng không làm nàng bực tức. Phòng khách có nhiều ghế mềm và gối, cũng do Helda chọn. Nàng không dùng đến phòng khách.

Căn phòng thứ năm vốn là phòng làm việc của nàng, nhưng nàng không nhớ nổi lần cuối cùng mình thêu hay dệt vải, hoặc mạng tất là hồi nào nữa. Kỳ thực, nàng cũng không nhớ nổi lần cuối nàng từng đi tất dài. Nàng đã biến căn phòng thành nơi để vũ khí: kiếm, dao găm, dao, cung và gậy treo thành dãy trên tường. Để hoàn thiện căn phòng, nàng cho đặt một chiếc bàn vuông chắc chắn, và bây giờ các buổi họp của Hội đồng được tổ chức tại đó.

Katsa tắm rửa lần thứ hai trong ngày và buộc mái tóc ướt ra đằng sau. Nàng quăng váy vào cái lò sưởi sắp tàn trong phòng ngủ và mãn nguyện nhìn nó cháy rụi, bốc khói nghi ngút. Một cậu bé đến để chuẩn bị canh gác trong lúc Hội đồng họp. Katsa vào phòng để vũ khí, thắp sáng dãy đuốc cắm giữa đống dao cung trên tường.

Raffin và Po là những người đầu tiên có mặt. Tóc Po hãy còn ướt sau khi tắm. Vùng da quanh con mắt vàng của chàng đã thâm lại, và cái nhìn đăm đăm giờ đây còn ngang tàng hơn và sự khác biệt giữa hai con mắt cũng rõ rệt hơn. Chàng tựa người vào bàn, đút tay trong túi quần. Mắt chàng đảo khắp căn phòng, rồi dừng lại ở bộ sưu tập vũ khí của Katsa. Po mặc áo mới, để hở cổ và xắn tay áo lên tận khuỷu. Hai cẳng tay chàng cũng rám nắng giống như khuôn mặt. Nàng không rõ vì sao nàng lại để ý những chuyện đó. Nàng cau mày.

“Xin mời các vị hoàng tử tôn quý ngồi xuống,” nàng nói. Nàng kéo mạnh một chiếc ghế ra khỏi bàn và ngồi xuống.

“Em có vẻ vui hơn rồi đấy nhỉ?” Raffin nói. “Còn tóc anh thì vẫn màu xanh,” Katsa vặc lại.

Oll sải bước vào phòng. Vừa trông thấy vết xước trên mặt Katsa, ông liền há hốc miệng. Ông quay sang nhìn Po và thấy con mắt thâm tím của chàng. Ông lại ngó sang Katsa. Ông bắt đầu cười khùng khục. Ông đập tay xuống bàn, và điệu cười khùng khục chuyển thành tràng cười ầm ĩ. “Ước gì tôi được chứng kiến trận đấu đó, thưa tiểu thư. Ôi trời, ước gì tôi có mặt ở đó.”

Po mỉm cười. “Tiểu thư đây đã thắng, và tôi chắc ngài không lấy làm ngạc nhiên.”

Katsa đỏ mặt. “Hòa mới đúng. Không ai thắng cả.” “Thật tình.” Đó là giọng Giddon, và chàng vừa bước vào phòng, hết nhìn Katsa lại quay sang Po, mắt tối sầm lại. Giddon đặt tay lên kiếm. Chàng quay ngoắt về phía Po. “Tôi không hiểu vì lẽ gì anh lại gây chiến với tiểu thư Katsa.”

“Giddon,” Katsa gọi. “Đừng ngốc thế chứ!”

Giddon quay sang nhìn nàng. “Hắn không có quyền tấn công tiểu thư.”

“Chính tôi ra tay trước mà Giddon. Ngồi xuống đi.” “Nếu tiểu thư phải ra tay trước thì hẳn là hắn đã xúc phạm tiểu thư...”

Katsa nhảy dựng khỏi ghế. “Đủ rồi đấy, Giddon - nếu anh nghĩ tôi cần anh bảo vệ...”

“Một vị khách của hoàng cung, một người hoàn toàn xa lạ...”

“Giddon...”

“Tướng Giddon,” Po đứng lên, ngắt lời nàng. “Nếu như tôi có xúc phạm đến tiểu thư của anh,” chàng nói, “thì xin anh thứ lỗi cho. Tôi không mấy khi được hân hạnh tập luyện với một người tài giỏi như tiểu thư, và tôi đã không kiềm chế được. Tôi xin đảm bảo với anh rằng tôi bị thiệt hại nhiều hơn tiểu thư đấy.”

Giddon không rời tay khỏi kiếm, nhưng bộ mặt cau có của chàng đã dịu lại.

“Tôi cũng xin lỗi vì đã mạo phạm tới anh,” Po nói.

“Tôi biết lẽ ra mình nên chú ý giữ gìn gương mặt của tiểu thư hơn mới phải. Xin thứ lỗi. Chuyện này đúng là không thể tha thứ được.” Chàng chìa tay qua bàn.

Đôi mắt giận dữ của Giddon ấm áp trở lại. Chàng chìa tay ra bắt tay Po. “Anh đã hiểu nỗi lo ngại của tôi rồi đấy,” Giddon nói.

“Tất nhiên rồi.”

Katsa hết nhìn người này đến người kia, hai anh chàng đang bắt tay nhau, tỏ ra thấu hiểu nỗi lo ngại của nhau. Nàng không hiểu nổi vì sao Giddon lại cảm thấy bị xúc phạm. Nàng không hiểu Giddon thì có liên quan gì đến chuyện này. Họ là ai mà dám tước đoạt quyền được đánh nhau của nàng và biến chuyện đó thành sự cảm thông giữa họ? Lẽ ra hắn nên chú ý giữ gìn gương mặt của nàng hơn ư? Nàng sẽ phạt bay mũi hắn. Nàng sẽ nện cho cả hai người một trận, và nàng sẽ không thèm xin lỗi ai hết.

Đúng lúc ấy, Po bắt gặp ánh mắt nàng, nhưng nàng không hề cố gắng xoa dịu cơn giận âm ỉ mà nàng truyền đến chàng. “Chúng ta ngồi xuống chứ?” ai đó lên tiếng. Po vẫn nhìn nàng trong lúc họ ngồi xuống. Không có biểu hiện cợt nhả nào trên mặt chàng, không hề có bất kỳ dấu vết nào của vẻ ngạo mạn trong cuộc trao đổi giữa chàng với Giddon. Và rồi chàng mấp máy ba từ. Rõ ràng như thể chàng đã nói to chúng lên vậy. “Tôi xin lỗi.”

Chà.

Dù sao thì Giddon vẫn là đồ ngốc.

Có mười sáu thành viên Hội đồng tham dự cuộc họp, cộng thêm Po và tướng Davit: Katsa, Raffin, Giddon, Oll, vợ Oll, Bertol; hai người lính dưới quyền Oll, hai mật thám làm việc cùng ông, ba phó tướng cùng cấp với Giddon, và bốn người hầu - một phụ nữ làm việc trong khu bếp của lâu đài, một người làm việc trong chuồng ngựa, một người phụ trách giặt giũ, và một nhân viên phòng kế toán của Randa. Còn nhiều người khác trong lâu đài cũng tham gia Hội đồng. Nhưng như hầu hết mọi đêm, đây là bộ phận đại diện cho họ, Bann cũng tham dự khi anh chàng có thể trốn đi được.

Do cuộc họp được triệu tập để nghe tin tức của tướng Davit, Hội đồng không để phí chút thì giờ nào.

“Tôi lấy làm tiếc vì không biết ai đã bắt cóc hoàng thân Tealiff,” Davit nói. “Các vị ắt phải ưa loại tin tức đó hơn. Nhưng tôi có thể đoan chắc những ai không dính líu đến vụ này. Khu đất của tôi giáp với cả Estill lẫn Nander. Hàng xóm của tôi là các biên tướng của vua Thigpen và vua Drowden. Các biên tướng này đều kết giao với Hội đồng, và một vài người trong số họ đã chiếm được lòng tin của những do thám dưới quyền Thigpen và Drowden. Thưa hoàng tử Raffin,” Davit nói, “những người này đều chắc chắn là vua Thigpen cũng như vua Drowden không hề dính líu tới vụ bắt cóc hoàng thân Lienid.”

Raffin và Katsa nhìn nhau.

“Vậy thì đó phải là vua Birn xứ Wester,” Raffin nói. Hẳn phải là vậy, dù Katsa không thể nào tưởng tượng nổi động cơ là gì.

“Hãy cho chúng tôi biết nguồn tin của ngài,” Oll nói, “và ngài đã biết được nguồn tin đó từ đâu. Chúng tôi sẽ xem xét. Nếu những tin tức này chính xác, chúng ta có thể lý giải cho rõ hơn.”

Cuộc họp không kéo dài. Bảy vương quốc đều im ắng, và tin tức của Davit cũng đủ để Oll cùng các mật thám khác phải bận rộn trong thời điểm hiện tại.

“Hoàng tử Greening,” Raffin nói. “Chúng tôi sẽ dễ xoay xở hơn nếu tạm thời anh cho phép giữ bí mật chuyện giải cứu ông nội anh. Chúng tôi không thể đảm bảo an toàn cho ông cụ nếu không biết ai đã tấn công ông.”

“Tất nhiên rồi,” Po nói. “Tôi đồng ý.”

“Nhưng có lẽ nên gửi thư cho gia đình anh,” Raffin nói, “để bóng gió rằng ông cụ vẫn ổn...”

“Đúng vậy, tôi nghĩ tôi có thể viết một bức thư như thế.”

“Tuyệt vời!” Raffin đập hai tay xuống bàn. “Còn gì nữa không? Katsa?”

“Em không có gì để nói,” Katsa đáp.

“Tốt,” Raffin đứng dậy. “Hãy chờ đến khi có tin mới, hoặc khi nào ông Tealiff nhớ lại được nhiều hơn. Giddon, cậu có thể dẫn tướng Davit về phòng ông ấy không? Oll, Horan, Waller, Bertol, các vị đi cùng tôi nhé? Tôi muốn trao đổi một lát. Bọn tôi sẽ sử dụng đường ngầm, nếu Katsa không phiền để mọi người đi qua phòng ngủ của em.”

“Xin cứ tự nhiên,” Katsa đáp. “Tốt hơn nhiều so với đi ngoài hành lang.”

“Còn hoàng tử,” Raffin nói. “Katsa, em có thể dẫn đường cho hoàng tử đây...”

“Được thôi. Anh cứ đi đi.”

Raffin quay gót cùng Oll và các mật thám; đám lính và người hầu cất tiếng chào rồi cũng lui ra.

“Tôi tin rằng cảm giác mệt mỏi trong bữa tối của cô đã qua rồi Katsa nhỉ,” Giddon nói, “bởi cô vẫn còn gây chuyện được. Quả thật có vẻ như cô đã trở lại bình thường rồi.”

Nàng quyết tỏ ra lịch thiệp với chàng trước mặt Po và tướng Davit, dù chàng có cười vào mặt nàng đi nữa. “Vâng, cảm ơn Giddon. Chúc ngủ ngon!”

Giddon gật đầu rồi bỏ đi cùng tướng Davit. Chỉ còn lại Po và Katsa. Po tựa lưng vào bàn. “Raffin không tin tưởng để ta tự tìm đường qua hành lang hay sao?”

“Raffin muốn tôi dẫn anh qua đường ngầm,” Katsa nói. “Nếu thấy anh lang thang ở hành lang trong cung của Randa vào giờ này, người ta sẽ bàn tán. Hoàng cung có thể biến một chuyện nhạt nhẽo nhất thành một đề tài sôi nổi.”

“Phải,” chàng nói. “Tôi nghĩ ở cung điện nào cũng vậy.”

“Anh có định ở lại cung lâu không?”

“Tôi muốn ở lại đến khi ông nội khỏe hơn.”

“Vậy thì chúng ta phải nghĩ ra một cái cớ để anh ở lại,” Katsa nói. “Vì chẳng phải ai cũng biết anh đang đi tìm ông nội đó sao?”

Po gật đầu. “Nếu cô đồng ý luyện tập với tôi,” chàng nói, “thì đó có thể là cái cớ.”

Nàng bắt đầu thổi tắt từng ngọn đuốc. “Ý anh là sao?”

“Mọi người sẽ hiểu,” chàng nói, “nếu tôi ngoan ngoãn ở lại luyện tập với cô. Họ sẽ hiểu rằng theo quan điểm của chúng ta, đây là một cơ hội quý giá. Cho cả hai chúng ta.”

Nàng dừng lại trước ngọn đuốc cuối cùng và cân nhắc đề nghị của chàng. Nàng hoàn toàn hiểu chàng. Nàng đã chán ngấy việc phải đấu với chín, mười người cùng lúc, những người trang bị áo giáp từ đầu xuống chân nhưng chẳng làm sao chạm được đến nàng, trong khi lúc nào nàng cũng phải nương tay. Sẽ thật thú vị, thực sự thú vị khi được đấu với Po thêm lần nữa. Nhưng đấu với chàng thường xuyên thì quả là một giấc mơ.

“Chẳng phải như thế thì không khác gì anh đã từ bỏ nỗ lực tìm ông nội sao?”

“Tôi đã đến Wester,” chàng nói, “và cả Sunder nữa. Chẳng lẽ tôi lại không thể lấy thành phố này làm trung tâm để từ đây đi đến Nander và Estill, vờ như thăm dò tin tức?”

Chàng có thể làm thế, và không ai có lý do để thắc mắc điều đó. Nàng thổi tắt ngọn đuốc cuối cùng và tiến về phía chàng. Một nửa khuôn mặt chàng được thắp sáng nhờ ngọn đèn trong hành lang ngoài cửa. Con mắt vàng thâm tím của chàng được rọi sáng. Nàng nhìn lên chàng, giữ mặt bình thản.

“Tôi sẽ luyện tập với anh,” nàng nói. “Nhưng chớ có hy vọng tôi sẽ nương tay với khuôn mặt của anh hơn hôm nay đấy.”

Chàng bật cười, nhưng rồi mắt chàng nghiêm lại, và chàng nhìn xuống sàn nhà. “Bỏ quá cho ta nhé, Katsa. Với tướng Giddon tôi chỉ mong làm bạn chứ không muốn gây thù chuốc oán. Đó dường như là lựa chọn duy nhất.”

Katsa lắc đầu, mất kiên nhẫn. “Giddon là đồ ngốc!” “Anh ta phản ứng tự nhiên thôi,” chàng nói, “đúng với vị trí của mình.”

Bất chợt chàng đưa đầu ngón tay chạm vào cằm nàng. Nàng chết lặng, quên bẵng mất câu nàng định hỏi về Giddon và vị trí của Giddon ở Middluns. Chàng xoay nghiêng mặt nàng về phía ánh sáng.

“Tại cái nhẫn của tôi.” Nàng không hiểu ý chàng.

“Cái nhẫn của tôi đã cào rách da cô...” “Nhẫn của anh ư?”

“À, một trong những cái nhẫn của tôi.”

Một trong những cái nhẫn của chàng làm nàng bị rách da, và giờ đầu ngón tay của chàng đang chạm vào khuôn mặt nàng. Chàng rút tay lại, trở về vị trí cũ, rồi nhìn nàng bình thản như thể chuyện này thật bình thường, như thể bạn bè mới quen lúc nào cũng có thể chạm vào mặt nàng như thế. Như thể nàng cũng có bạn bè vậy. Như thể nàng có căn cứ để so sánh, để quyết định xem khi người ta thành bạn bè thì thế nào là bình thường, còn thế nào thì không vậy.

Nàng đâu có bình thường.

Nàng tiến về phía cửa và chộp lấy ngọn đuốc trên tường. “Đi thôi,” nàng nói. Bởi vì đã đến lúc phải đưa chàng rời khỏi đây, con người lạ lùng với đôi mắt mèo dường như sinh ra để khiến nàng bối rối. Lần tới họ giao đấu, nàng sẽ nện cho đôi mắt kia rơi khỏi tròng. Nàng sẽ đánh cho lũ khuyên rớt khỏi tai chàng, và đám nhẫn rơi khỏi tay chàng.

Đã tới lúc chàng rời khỏi đây, để nàng có thể trở về dãy phòng của nàng, trở về với chính mình.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.