Sáng hôm sau, nàng tỉnh dậy trước chàng. Nàng men theo dòng nước về phía hạ nguồn cho đến khi tìm thấy nơi nước đổ thành một cái bể nhỏ. Nàng xuống đó tắm táp sạch sẽ. Nàng phải rùng mình vì lạnh, nhưng cái lạnh của không khí và nước chỉ khiến nàng tỉnh táo hơn chứ chẳng làm nàng sợ được. Khi tìm cách tháo dây chun và gỡ đám tóc rối, nàng lại cảm thấy bực bội như mọi lần. Nàng kéo mạnh, nhưng không sao gỡ được mớ tóc rối ra. Nàng đành buộc lại như lúc đầu. Nàng lau khô người rồi mặc quần áo vào. Khi nàng trở lại khoảng rừng trống, chàng đã tỉnh và đang buộc hai cái túi của chàng lại với nhau.
“Nếu tôi nhờ anh cắt tóc thì anh đồng ý chứ?” Chàng ngẩng lên, nhướng mày. “Cô đang tìm cách cải trang đấy hả?”
“Không, không phải. Chẳng qua là tôi thấy rất phiền phức, tôi chưa bao giờ muốn có tóc tai gì hết, và tôi sẽ thấy thoải mái hơn nhiều nếu cắt hết tóc đi.”
“Ừm.” Chàng xem xét mớ tóc rối sau gáy nàng. “Nó xoắn xít lại như tổ chim ấy nhỉ,” chàng nói, rồi cười phá lên khi nàng trừng mắt nhìn chàng. “Nếu cô thật lòng muốn, tôi có thể cắt tóc giúp cô, nhưng tôi nghĩ rằng cô sẽ không hài lòng lắm đâu. Sao cô không đợi đến khi chúng ta tới quán trọ và nhờ vợ ông chủ quán cắt hộ, hoặc nhờ một phụ nữ nào đó trong phố?”
Katsa thở dài. “Thôi được. Tôi có thể chịu đựng thêm một ngày nữa.”
Po biến mất theo lối đi nàng vừa băng qua. Nàng cuộn chăn lại và bắt đầu vác tư trang của họ ra chỗ đám ngựa.
Đường về phía Nam mỗi lúc một hẹp, khu rừng mỗi lúc một rậm rạp và tối tăm. Po dẫn đường, bất chấp sự phản đối của Katsa. Chàng một mực khẳng định rằng nếu nàng điều khiển nhịp độ, đành rằng lúc đầu họ luôn đi với tốc độ vừa phải, nhưng thể nào cũng chỉ được một lúc là hai người lại phi với tốc độ chóng mặt cho xem. Chàng quyết định phải bảo vệ con ngựa của Katsa.
“Anh nói là anh lo cho con ngựa,” Katsa nói khi họ dừng chân cho ngựa uống nước ở dòng suối vắt ngang đường. “Nhưng tôi nghĩ anh lo không theo kịp tôi thì có.” Nghe nàng nói, chàng phá lên cười. “Cô đang cố khích tôi đây mà, nhưng vô ích thôi.”
“Nhân tiện,” Katsa nói, “tôi vừa nhớ ra chúng ta vẫn chưa luyện tập trở lại kể từ hôm tôi lật tẩy anh và anh đồng ý không nói dối tôi nữa.”
“Không phải, từ cái hôm cô đấm vào hàm tôi vì tức giận với Randa chứ.”
Nàng không thể nín cười. “Được rồi,” nàng nói. “Anh dẫn đường đi. Nhưng chuyện luyện tập thì sao? Anh có muốn tiếp tục không?”
“Dĩ nhiên rồi,” chàng nói. “Hay tối nay nhé, nếu khi chúng ta dừng chân trời vẫn còn sáng.”
Họ im lặng cưỡi ngựa. Katsa suy nghĩ lan man; và nàng nhận ra cứ khi nào lan man tới chuyện gì đó liên quan đến Po, nàng sẽ ngăn mình lại và thận trọng hơn. Nếu nàng buộc phải nghĩ về chàng, thì đó sẽ chỉ là những chuyện lặt vặt. Chàng sẽ không đọc được gì nếu xâm nhập vào tâm trí nàng trong lúc họ cưỡi ngựa bên nhau qua con đường rừng yên tĩnh này.
Nàng chợt nghĩ rằng thật phiền phức cho chàng khi người khác cứ chen vào tâm trí chàng. Nếu chàng phải giải quyết một vấn đề phức tạp nào đó và đang hết sức tập trung, nhưng suy nghĩ của cả đám người cứ chen vào tâm trí chàng thì sao? Hay thậm chí chỉ một người thôi, gặp chàng và thấy đôi mắt chàng rất lạ lùng, hoặc rất thích thú với những chiếc nhẫn chàng đang đeo hay muốn mua con ngựa của chàng. Liệu chàng có bị mất tập trung khi người khác xâm nhập vào tâm trí chàng không? Đúng là phiền phức thật.
Thế rồi nàng tự hỏi: Liệu mình có thể thu hút sự chú ý của chàng mà không cần nói một lời nào không? Nếu cần chàng giúp đỡ, hoặc muốn dừng lại, nàng có thể gọi chàng trong tâm trí chàng được không? Hẳn là có thể chứ; nếu một người trong phạm vi cảm nhận của chàng muốn trao đổi với chàng, chàng ắt phải biết.
Nàng nhìn chàng cưỡi ngựa trước mặt, lưng vươn thẳng và cánh tay vững vàng; chàng mặc chiếc áo màu trắng lúc nào cũng xắn đến khuỷu. Rồi nàng nhìn sang đám cây cối, đôi tai con ngựa của chàng, rồi nhìn xuống mặt đất trước mặt. Nàng rũ sạch những suy nghĩ liên quan đến Po. Mình sẽ bắt một con ngỗng cho bữa tối, nàng nghĩ. Lá trên cây đang bắt đầu đổi màu. Thời tiết dễ chịu và mát mẻ.
Thế rồi, dồn hết sức, nàng tập trung nhìn vào gáy Po và hét toáng tên chàng trong tâm trí. Chàng liền kéo dây cương mạnh tới mức con ngựa của chàng hí lên thất thanh, loạng choạng gần như gục xuống. Ngựa của nàng suýt nữa cũng va vào ngựa của chàng. Thế rồi trông chàng hoảng hốt, kinh ngạc - và tức tối - khiến nàng không sao kìm nổi: nàng phá lên cười ngặt nghẽo.
“Nhân danh Lienid, cô làm sao vậy hả? Cô định làm tôi sợ hết hồn sao? Cô hành hạ con ngựa của cô chưa đủ, giờ lại phải hành hạ ngựa của tôi nữa hả?”
Nàng biết chàng đang giận, nhưng nàng không thể nén cười. “Xin lỗi Po. Tôi chỉ đang thử thu hút sự chú ý của anh thôi.”
“Và chắc là cô chưa bao giờ nghĩ mình cần phải nhỏ nhẹ. Nếu tôi nói với cô, tôi cần sửa lại mái nhà, thể nào cô cũng sẽ bắt đầu bằng việc hạ sập căn nhà xuống trước cho xem.”
“Ôi Po,” nàng nói, “đừng giận mà.” Nàng cố nén tiếng cười nơi cổ họng. “Po, quả thật tôi không nghĩ mình lại làm anh giật mình đến vậy. Tôi không nghĩ mình có khả năng làm anh giật mình. Tôi nghĩ Thiên Năng của anh không để tôi làm điều đó.”
Nàng ho hắng, cố làm ra vẻ ăn năn nhưng đến cả kẻ đọc tư duy kém cỏi nhất cũng chẳng bị lừa được. Nhưng nàng thực sự không cố ý, và chắc hẳn chàng biết điều đó. Cuối cùng thì chàng cũng dịu lại, và một nụ cười thoáng nở trên khuôn mặt chàng.
“Nhìn tôi này,” chàng nói. Nhưng chàng đâu cần phải nói vậy, nụ cười của chàng đã giam nàng lại rồi. “Giờ hãy gọi tên tôi trong tâm trí cô, làm như cô muốn thu hút sự chú ý của tôi - khe khẽ thôi. Khẽ như lúc cô gọi thành tiếng ấy.”
Nàng đợi một lát, rồi gọi như chàng bảo. Po.
Chàng gật đầu. “Vậy là đủ rồi.” “Ồ. Đúng là quá dễ dàng!”
“Cô thấy không, con ngựa không bị ảnh hưởng gì cả.”
“Hay thật! Ta vừa cưỡi ngựa vừa luyện tập nhé?” Và từ đó cho tới cuối ngày, thi thoảng nàng lại gọi thầm tên chàng. Lần nào chàng cũng đưa tay lên ra hiệu chàng đã nghe thấy. Ngay cả khi nàng chỉ thì thầm. Sau đó nàng quyết định không gọi chàng nữa, vì rõ ràng chàng luôn nghe thấy và nàng không muốn quấy rầy chàng. Chàng liền quay lại gật đầu với nàng, và nàng biết chàng đã hiểu ý mình. Nàng cưỡi ngựa đằng sau chàng, đôi mắt mở to, cố gắng tiếp nhận ý thức về kiểu đối thoại thầm lặng kỳ lạ giữa hai người.
Họ cắm trại bên một hồ nước, giữa những cây gỗ lớn miền Sunder. Khi họ tháo mấy cái túi trên lưng ngựa xuống, Katsa chắc chắn nàng đã nhìn thấy một con ngỗng đang lạch bạch đi loanh quanh trong đám lau sậy trên bờ bên kia. Po nheo mắt.
“Đích thị là một con ngỗng,” chàng nói, “và tôi không ngại ăn tối bằng món ngỗng quay đâu.”
Thế là Katsa bèn nhẹ nhàng tiến lại gần con ngỗng. Nó không hề biết có người đang tới. Nàng quyết định đi thẳng đến chỗ con ngỗng và vặn cổ nó, như đám người hầu trong nhà bếp hoàng cung vẫn làm. Nhưng khi nàng tiến đến gần thì con ngỗng nghe thấy tiếng chân nên quàng quạc chạy xuống nước. Nàng chạy theo, và con ngỗng xòe cánh bay lên. Nàng nhảy lên chộp lấy thân con ngỗng. Nàng nhúng thẳng nó xuống hồ, không ngờ nó lại bự thế. Giờ thì nàng phải đánh vật dưới nước với một con ngỗng khổng lồ hết vỗ cánh phành phạch, mổ lia lịa, lại làm nước bắn tung tóe, giãy giãy chân không ngừng - nhưng con vật tội nghiệp cũng chỉ cự được trong chốc lát. Bởi nàng đã tóm được cổ con ngỗng trước khi cái mỏ cứng của nó có thể mổ vào người nàng.
Rồi nàng quay lên bờ, ngạc nhiên thấy Po đang đứng đó, há hốc miệng. Nàng đứng yên dưới hồ, tóc tai quần áo nhỏ nước tong tong, và xách cổ con ngỗng khổng lồ giơ lên cho chàng xem. “Tôi tóm được nó rồi,” nàng nói.
Chàng trân trân nhìn nàng một lúc, lồng ngực phập phồng, vì rõ ràng chàng đã chạy tới theo dõi cuộc giằng co dưới nước. Chàng xoa trán. “Katsa. Nhân danh Lienid, cô đang làm gì vậy?”
“Ý anh là sao? Tôi bắt ngỗng cho chúng ta mà.” “Sao cô không dùng dao? Cô đang đứng dưới hồ đấy. Cô ướt rượt cả rồi.”
“Chỉ là nước thôi mà,” nàng nói. “Đằng nào cũng đến lúc phải giặt quần áo.”
“Katsa...”
“Tôi muốn thử xem liệu tôi có thể làm việc này được không,” nàng nói. “Lỡ tôi đi xa, không trang bị vũ khí và bị đói thì sao? Học cách bắt ngỗng khi không có vũ khí cũng tốt đấy chứ.”
“Nếu muốn thì lẽ ra cô có thể đứng nguyên ở lều mà bắn nó. Tôi hiểu mục đích của cô rồi.”
“Nhưng giờ tôi biết là tôi làm được,” nàng nói tỉnh queo.
Chàng lắc đầu, chìa tay cho nàng. “Lên bờ trước khi cô bị cảm lạnh thôi. Đưa con ngỗng đây, tôi sẽ vặt lông trong lúc cô thay quần áo.”
“Tôi chẳng bao giờ bị cảm lạnh,” nàng vừa nói vừa lội lên bờ.
Chàng bật cười. “Ôi, Katsa. Chắc chắn là vậy rồi.” Chàng đón lấy con ngỗng từ tay nàng. “Cô vẫn còn muốn đấu đấy chứ? Chúng ta có thể luyện tập trong lúc chờ ngỗng chín.”
Đấu với chàng lúc này đã khác rồi, vì giờ nàng đã biết lợi thế thực sự của chàng. Nàng nhận ra rằng tung đòn giả chỉ tổ phí công. Nàng không hơn chàng chút lợi thế tinh thần nào; không mánh khóe nào có thể giúp nàng. Lợi thế duy nhất của nàng là tốc độ và uy lực. Lúc này đã nhận ra điều đó nên nàng thấy dễ dàng điều chỉnh chiến thuật hơn. Nàng không tốn thời gian dùng đòn giả nữa. Nàng chỉ biết dốc sức đánh chàng túi bụi, thật nhanh và mạnh. Chàng có thể biết vị trí nàng định đánh, nhưng sau một loạt đòn tấn công dồn dập, chàng không thể chống cự được nữa; chàng không thể phản ứng mau lẹ để kịp chặn đòn của nàng. Họ cứ thế quần thảo cho tới khi ánh sáng ban ngày lui dần và màn đêm buông xuống. Chàng đầu hàng hết lần này đến lần khác, để rồi lại gượng đứng dậy, vừa rên rỉ vừa cười lớn.
“Luyện tập thế này rất có ích với tôi,” chàng nói, “nhưng tôi thấy cô chẳng được lợi lộc gì hết. Ngoài sự hả hê vì đã dần cho tôi tơi tả.”
“Chúng ta có thể nghĩ ra những bài tập mới,” nàng đáp. “Những bài tập thử thách Thiên Năng của chúng ta.”
“Hãy đấu tiếp ngay cả khi trời tối nhé. Cô sẽ thấy tôi xứng đáng là đối thủ của cô hơn.”
Đúng như vậy. Bầu trời đêm đen thẳm không trăng không sao bao phủ quanh họ. Cuối cùng, Katsa chẳng còn nhìn được gì nữa mà chỉ nhận ra dáng hình mờ mờ của chàng. Những cú đánh nàng tung ra chỉ gần chính xác. Chàng biết nàng không nhìn thấy gì nên chọn những cách di chuyển làm nàng lúng túng. Chàng phòng ngự tốt hơn. Và những cú đánh của chàng nhắm thẳng vào nàng một cách dứt khoát.
Nàng ngăn chàng lại. “Cảm giác của anh về chân tay tôi chính xác đến vậy sao?”
“Chân tay, ngón chân và ngón tay,” chàng nói. “Cô quá thiên về cơ bắp, Katsa ạ. Cô có quá nhiều năng lượng cơ bắp. Tôi nhận biết được ngay. Thậm chí đôi khi cảm xúc của cô cũng như có sức mạnh cơ bắp vậy.”
Nàng nheo mắt nhìn chàng, suy nghĩ. “Anh có thể bịt mắt đấu với người khác không?”
“Tôi chưa từng đấu như thế bao giờ - dĩ nhiên tôi không thể nào làm thế mà không gây nghi ngờ. Nhưng đúng là tôi có thể, dù ở địa hình bằng phẳng thì dễ hơn. Cảm giác của tôi về địa hình rừng núi không ổn định chút nào.”
Nàng trân trân nhìn chàng, một bóng hình màu đen nhưng nền trời còn đen hơn thế. “Tuyệt thật!” nàng bèn nói. “Tuyệt thật đấy! Tôi ghen tị với anh. Mình phải đấu thường xuyên hơn vào buổi tối mới được.”
Chàng bật cười. “Không có gì. Thi thoảng được ở thế tấn công cũng hay.”
Họ đấu thêm một lát nữa thì cả hai đều vấp phải một cành cây đổ, và Po ngã đập lưng xuống, nửa thân người chìm dưới hồ nước. Khi lên bờ, chàng cất giọng lắp bắp.
“Tôi nghĩ mình quần thảo trong bóng tối thế là đủ rồi,” chàng nói. “Chúng ta xem con ngỗng thế nào chứ?”
Con ngỗng quay xèo xèo trên lửa. Katsa lấy dao chọc, và thịt ngỗng rũ khỏi xương. “Tuyệt vời,” nàng nói. “Tôi sẽ cắt cho anh phần đùi.” Nàng liếc sang chàng đúng lúc chàng cởi chiếc áo ướt qua đầu. Nàng cố không nghĩ ngợi gì. Sạch trơn như tờ giấy trắng, trống trơn như bầu trời không sao. Chàng lại ngồi bên đống lửa. Chàng gạt nước trên đôi cánh tay trần rồi vẩy nước vào ngọn lửa. Nàng chăm chú nhìn con ngỗng, cẩn thận cắt đùi ngỗng và làm nét mặt vô cảm nhất trên khuôn mặt vô cảm nhất mà nàng có thể tưởng tượng được. Tối nay trời thật lạnh; nàng nghĩ về điều đó. Con ngỗng hẳn phải ngon lắm và họ phải chén càng nhiều càng tốt mới được, không được bỏ phí; nàng nghĩ về điều đó.
“Hy vọng anh thấy đói,” nàng nói với chàng. “Tôi không muốn bỏ phí con ngỗng này đâu.”
“Tôi đói ngấu rồi.”
Hiển nhiên chàng sẽ cởi trần ngồi đó cho tới khi người chàng khô. Nàng bỗng nhìn thấy một dấu vết trên cánh tay chàng, và nàng vội hít vào, tưởng tượng một cuốn sách trống trơn đầy những trang trắng. Thế nhưng nàng lại để ý thấy một dấu vết tương tự trên cánh tay bên kia, và sự tò mò thắng thế. Nàng không kiềm chế nổi, bèn nheo mắt nhìn cánh tay chàng. Chuyện này thì thường tình và dễ hiểu. Bởi lẽ không có gì sai trái khi tò mò trước những dấu vết có vẻ như đã được vẽ trên da chàng. Những dải to và tối màu, như một tấm băng quấn quanh đôi cánh tay, giữa bắp vai và bắp tay. Những dải băng bao quanh đôi cánh tay được trang trí bởi những họa tiết tinh xảo mà nàng nghĩ có thể mang rất nhiều màu sắc khác nhau. Dưới ánh lửa thế này cũng không dễ gì nhìn cho rõ.
“Nghệ thuật trang trí của người Lienid đấy,” chàng bèn nói, “cũng giống như những cái khuyên trên tai tôi.”
“Nhưng đó là gì vậy?” nàng hỏi. “Sơn à?” “Đại để như thuốc nhuộm ấy mà.”
“Có bị mờ đi không?”
“Phải mất nhiều năm mới mờ đi được.”
Chàng mò mẫm trong túi đồ rồi lôi ra một cái áo khô. Chàng kéo áo qua đầu, còn Katsa thì nghĩ đến một mảnh đất trống to rộng phủ đầy tuyết, khẽ thở phào. Nàng đưa chàng miếng đùi ngỗng.
“Người Lienid rất thích nghệ thuật trang trí,” chàng nói.
“Thế phụ nữ có nhuộm biểu tượng đó không?” “Không, chỉ nam giới thôi.”
“Thế còn dân thường?” “Có.”
“Nhưng không ai nhìn thấy được,” Katsa nói.
“Trang phục của người Lienid không để trần phần bắp tay, đúng không?”
“Đúng thế,” Po nói. “Đó là hình trang trí hiếm ai nhìn thấy...”
Nàng bắt gặp một nụ cười ánh lên trong đôi mắt đang nhìn nàng dưới ánh lửa. “Sao vậy? Sao anh lại cười?”
“Mục đích của những hình này là để thu hút vợ tôi,” chàng nói.
Thiếu chút nữa nàng đánh rơi con dao xuống đống lửa. “Anh có vợ rồi à?”
“Hải thần ơi, không! Katsa, cô thật là! Cô có thấy tôi nhắc đến cô ấy bao giờ chưa?”
Chàng cười lớn còn nàng khịt mũi. “Tôi làm sao mà biết anh muốn nói về cái gì hả Po.”
“Mục đích của những hình này là để thu hút sự chú ý của vợ tôi sau này,” chàng nói.
“Anh sẽ lấy ai?”
Chàng nhún vai. “Tôi chưa nghĩ tới việc lấy một ai đó.”
Nàng vòng qua phía chàng để cắt cho mình chiếc đùi còn lại. Rồi lại quay về chỗ và ngồi xuống. “Anh không lo lắng gì về lâu đài và đất đai của anh sao? Về chuyện con cái nối dõi ấy?”
Chàng lại nhún vai. “Không đến mức khiến tôi phải gắn bó với một người mà tôi không muốn gắn bó. Tôi thấy hài lòng khi chỉ có một mình.”
Katsa ngạc nhiên. “Thế mà tôi cứ tưởng ở quê hương anh, anh là người sống hòa đồng cơ đấy.”
“Khi ở Lienid, tôi cố gắng hòa mình vào khuôn khổ xã hội thông thường nếu bắt buộc phải thế. Nhưng chỉ là đóng kịch thôi, Katsa ạ; lúc nào cũng chỉ là đóng kịch thôi. Tôi làm thế là để che giấu Thiên Năng của mình, đặc biệt là với gia đình. Khi ở thành phố của cha, một phần trong tôi luôn chờ ngày chu du thiên hạ. Hoặc trở về lâu đài của tôi, nơi tôi được ở một mình.”
Nàng rất hiểu. “Tôi nghĩ nếu anh mà cưới vợ thì đó phải là một cô gái đáng tin cậy để anh có thể tiết lộ sự thật về Thiên Năng của mình.”
Chàng cười khùng khục. “Phải. Người con gái mà tôi lấy hẳn phải thỏa mãn nhiều yêu cầu bất khả.” Chàng ném mẩu xương đùi vào đống lửa và xé một miếng thịt khác. Chàng thổi thổi miếng thịt cho nguội bớt. “Thế còn cô, Katsa? Cô đi rồi Giddon chắc phải buồn lắm nhỉ?”
Vừa nghe tên chàng là Katsa đã thấy khó chịu ngay. “Giddon ư? Có phải anh thực sự không hiểu vì sao tôi không muốn cưới anh ta không?”
“Tôi có thể thấy cả ngàn lý do khiến cô không muốn cưới anh ta. Nhưng tôi không biết lý do của cô là gì.”
“Ngay cả khi muốn lấy chồng, tôi cũng không lấy Giddon,” Katsa nói. “Nhưng tôi sẽ không lấy chồng, không lấy ai hết. Tôi ngạc nhiên là anh chưa nghe chuyện đó đấy. Anh ở trong cung của Randa cũng lâu rồi mà.”
“Ồ, tôi có nghe nói. Nhưng tôi cũng từng nghe đồn cô là một ác nữ vô cảm và Randa là kẻ giật dây cô. Cả hai tin đồn đều sai bét.”
Nàng mỉm cười ném miếng xương vào lửa. Một con ngựa hí lên. Một sinh vật bé xíu rơi xuống hồ, liền bị nước hồ nuốt chửng. Nàng chợt thấy ấm áp và mãn nguyện, no nê vì được đánh chén ngon lành.
“Raffin và tôi từng nói về chuyện cưới xin,” nàng nói. “Vì anh ấy không hào hứng mấy với việc cưới một cô gái quý tộc chỉ biết nghĩ tới của cải và ngôi vị nữ hoàng. Mà anh ấy thì tất nhiên phải cưới một ai đó, anh ấy không có quyền lựa chọn trong việc này. Cưới tôi sẽ là một giải pháp thuận tiện. Hai bọn tôi thân thiết với nhau, tôi không ngăn cản anh ấy làm các thí nghiệm. Anh ấy cũng sẽ không đòi hỏi tôi tiếp đón đám khách khứa của anh ấy, cũng không ngăn tôi làm việc cho Hội đồng.” Nàng hình dung ra cảnh Raffin chúi mũi vào những cuốn sách và đống chai lọ của chàng. Lúc này chàng hẳn đang thực hiện một thí nghiệm nào đó, có cả Bann đứng kế bên nữa. Lúc nàng trở về cung, có lẽ chàng đã lấy một cô gái nào đó. Chàng cưới vợ, mà nàng thì chẳng có mặt để chàng gặp gỡ và tâm sự về chuyện đó; nàng chẳng có mặt để bày tỏ với chàng suy nghĩ của mình, nếu như chàng có muốn nghe nàng nói, mà chàng thì lúc nào cũng muốn nghe nàng nói.
“Rốt cuộc,” nàng nói, “thì chuyện cưới xin đó thật ngốc nghếch. Bọn tôi cười ầm cả lên, vì tôi thậm chí không thể nhìn nhận chuyện đó một cách nghiêm túc. Tôi chẳng bao giờ muốn làm hoàng hậu. Raffin sẽ đòi có con, mà tôi thì chẳng đời nào đồng ý. Tôi sẽ không ràng buộc nhiều như vậy với bất kỳ ai. Kể cả đó là Raffin.” Nàng nheo mắt nhìn ánh lửa, và thở dài vì lo ngại cho người anh họ phải gánh vác trên vai những trọng trách quá nặng nề. “Tôi hy vọng anh ấy sẽ yêu một cô gái có thể làm hoàng hậu và làm mẹ một cách vui vẻ. Được vậy thì tốt cho anh ấy quá. Một cô gái nào đó muốn con đàn cháu đống.”
Po nghiêng đầu nhìn nàng. “Cô không thích trẻ con à?”
“Tôi chưa bao giờ ghét những đứa trẻ mà tôi đã gặp.
Tôi chỉ không muốn có con thôi. Tôi không muốn làm mẹ. Tôi không thể lý giải được.”
Nàng nhớ đến Giddon, chàng từng cam đoan với nàng rằng điều đó sẽ thay đổi. Như thể chàng biết lòng nàng nghĩ gì, như thể chàng hiểu, dù chỉ một chút xíu, tâm tư của nàng. Nàng quẳng một mẩu xương vào lửa và xẻo thêm một miếng thịt ngỗng. Cảm thấy Po đang nhìn mình, nàng bèn nhíu mày nhìn chàng.
“Sao cô nhìn tôi trừng trừng vậy?” chàng hỏi. “Cô không giận tôi chứ?”
Nàng mỉm cười. “Tôi chỉ đang nghĩ, nếu Giddon lấy tôi thì anh ấy sẽ thấy tôi phiền phức lắm. Tôi đang tự hỏi không biết anh ấy có thông cảm khi tôi trồng một đám hải dược ngoài vườn không. Có khi anh ấy lại nghĩ tôi đảm đang nữ tính ấy chứ.”
Khuôn mặt Po lộ vẻ băn khoăn. “Hải dược là gì vậy?”
“Tôi không biết ở Lienid người ta gọi là gì. Đó là một cây hoa nhỏ màu tím. Phụ nữ ăn lá cây thì sẽ không có con.”
Họ cuộn mình trong chăn và nằm bên đống lửa đang tàn dần. Po ngáp đến sái quai hàm, nhưng Katsa thì chẳng thấy buồn ngủ. Một câu hỏi hiện lên trong đầu nàng. Thế nhưng nàng không muốn đánh thức chàng dậy trong khi chàng đang thiu thiu ngủ.
“Chuyện gì thế, Katsa? Tôi còn thức mà.”
Nàng không rõ liệu mình có thể quen với chuyện này được không.
“Tôi đang tự hỏi liệu tôi có thể đánh thức anh bằng cách gọi anh trong đầu khi anh đang ngủ hay không,” nàng nói.
“Tôi không biết nữa,” chàng nói. “Tôi không cảm nhận được gì khi ngủ, nhưng nếu tôi gặp nguy hiểm hoặc có ai đó lại gần, bao giờ tôi cũng tỉnh dậy. Cô có thể thử” - chàng lại ngáp - “nếu thấy cần.”
“Tối nào anh bớt mệt hơn,” nàng nói, “thì tôi sẽ thử.” “Cô chẳng bao giờ mệt mỏi sao, Katsa?”
“Có chứ,” nàng nói, dù không thể nghĩ ra một ví dụ cụ thể nào.
“Cô có biết chuyện về vua Leck xứ Monsea không?” “Tôi còn không biết ông ấy cũng có chuyện đấy.” “Có chứ,” Po nói, “chuyện từ lâu lắm rồi, và cô nên biết vì chúng ta sắp đến vương quốc của ông ấy. Tôi sẽ kể cho cô nghe, và nghe xong, có thể cô sẽ thấy buồn ngủ hơn đấy.”
Chàng xoay người nằm ngửa lên. Nàng nằm nghiêng nhìn nửa khuôn mặt chàng dưới ánh lửa sắp tàn.
“Vua và hoàng hậu Monsea đời trước là những người tốt. Họ không hẳn quá sáng suốt, nhưng họ có quân sư tốt, họ thương dân hơn các vị vua chúa thời nay nhiều. Nhưng họ không có con. Chuyện đó không hề tốt lành như với trường hợp của cô, Katsa ạ. Họ thiết tha có một đứa con vì họ mong có người nối dõi - nhưng cũng còn vì họ muốn có con như hầu hết mọi người. Thế rồi một ngày, một cậu bé đến cung điện của họ. Cậu bé xinh trai khoảng chừng mười ba tuổi, mặt mũi lanh lợi, đeo một miếng che mắt vì cậu bị chột một mắt từ hồi còn nhỏ.
Cậu không nói mình từ đâu tới, hay bố mẹ cậu là ai, hay điều gì đã xảy ra với một con mắt của mình. Cậu chỉ đến cung điện ăn xin và kể chuyện để đổi lấy thức ăn và tiền. “Các gia nhân đón nhận cậu, vì cậu kể chuyện rất hay - những câu chuyện hoang đường về một nơi nằm ngoài bảy vương quốc, nơi lũ quái vật sinh ra từ biển và không khí, còn con người sinh ra từ những hang hốc trong núi, và con người ở đó không giống với bất kỳ ai chúng ta từng biết. Cuối cùng, cả nhà vua và hoàng hậu cũng biết đến cậu bé, và cậu được gọi đến kể chuyện cho họ nghe. Cậu bé chinh phục họ hoàn toàn - ngay từ ngày đầu tiên. Họ thương xót cậu bé, vì cậu nghèo khổ, cô đơn và bị chột mắt. Họ thường gọi cậu đến để dùng bữa, để gặp cậu khi họ vừa trở về sau những chuyến đi dài, hoặc gọi cậu lên phòng họ vào buổi tối. Họ đối xử với cậu như với một cậu bé quý tộc; cậu được học hành, được dạy cách giao đấu và cưỡi ngựa. Họ đối xử với cậu như thể cậu là con đẻ của họ vậy. Và khi cậu bé được mười sáu tuổi, nhà vua và hoàng hậu vẫn chưa có con, nhà vua bèn làm một việc khác thường. Họ chỉ định cậu bé làm người nối dõi.”
“Ngay cả khi họ không biết gì về quá khứ của cậu bé ư?”
“Ngay cả khi họ không biết gì về quá khứ của cậu bé. Và đến đây câu chuyện mới hấp dẫn. Chưa đầy một tuần sau khi nhà vua chỉ định cậu bé làm người nối dõi, nhà vua và hoàng hậu đều bất ngờ lâm bệnh và qua đời. Hai quân sư thân cận nhất của họ thì tuyệt vọng nhảy xuống sông tự vẫn. Hoặc làm gì đó tương tự như vậy. Tôi không biết có nhân chứng nào không.”
Katsa chống khuỷu tay gượng dậy, trân trân nhìn chàng.
“Cô có thấy chuyện này lạ không?” chàng hỏi. “Tôi luôn nghĩ chuyện này rất kỳ lạ. Nhưng người Monsea thì chẳng bao giờ nghi ngờ, và tất cả mọi người trong gia đình tôi đã gặp Leck đều bảo tôi thật ngốc nghếch khi nghi ngờ việc này. Họ bảo Leck là người hết sức thu hút, đến cả miếng che mắt của ông ta cũng rất thu hút. Họ bảo ông ta vô cùng thương tiếc nhà vua và hoàng hậu, và không thể nào có dính líu tới cái chết của họ được.”
“Tôi chưa bao giờ nghe chuyện này,” Katsa nói. “Thậm chí tôi còn không biết là Leck bị chột mắt nữa. Anh đã gặp ông ta chưa vậy?”
“Chưa,” Po nói. “Nhưng tôi luôn có cảm giác mình sẽ không thích ông ta như những người khác. Dù ông ta được tiếng là đối xử nhân hậu với những người thấp cổ bé họng.” Chàng ngáp rồi xoay người nằm nghiêng ra. “Tôi nghĩ chúng ta sẽ sớm biết liệu mình có thích ông ta không, nếu mọi chuyện diễn ra đúng như tôi dự tính. Ngủ ngon nhé, Katsa. Ngày mai có lẽ chúng ta sẽ đến được nhà trọ đấy.”
Katsa nhắm mắt lại và lắng nghe tiếng thở đều đặn của chàng. Nàng suy nghĩ về câu chuyện chàng kể. Thật khó tin nổi tiếng tăm tốt đẹp của vua Leck khi nghe câu chuyện này. Nhưng dù sao cũng có thể ông ta vô tội. Có thể có cách giải thích thỏa đáng nào đó.
Nàng tự hỏi họ sẽ được đón tiếp như thế nào ở nhà trọ, và họ có may mắn gặp được những người nắm giữ thông tin họ đang tìm không. Nàng lắng nghe những thanh âm từ hồ nước và tiếng gió thổi qua những ngọn cỏ.
Khi nàng nghĩ Po đã ngủ rồi, nàng liền khe khẽ gọi tên chàng thành tiếng, chỉ một lần. Chàng không hề nhúc nhích. Nàng thầm nghĩ tên chàng, như một tiếng thì thầm trong đầu. Chàng vẫn không hề động đậy, và vẫn thở đều.
Chàng đã ngủ rồi. Nàng thở ra thật chậm.
Nàng đúng là kẻ ngốc nhất trên cả bảy vương quốc. Vì sao nàng lại thấy ngượng ngập khi nhìn cánh tay và đôi vai chàng, dù hầu như ngày nào nàng cũng đấu với chàng, dù nàng biết mọi bộ phận trên cơ thể chàng, dù nàng đã ngồi lên bụng chàng, vật lộn với chàng dưới đất, và còn có thể nhận biết vòng tay chàng nhanh hơn bất kỳ người vợ nào nhận ra vòng tay vỗ về của chồng? Nàng từng thấy cả ngàn đàn ông ở trần, dù là trong phòng tập hay khi đi đường với Giddon và Oll. Thực ra thì Raffin đã cởi áo trước mặt nàng, họ đã quá thân quen với nhau rồi. Chẳng khác nào đôi mắt chàng. Thân hình của Po cũng có ảnh hưởng tương tự với nàng như đôi mắt của chàng vậy, trừ lúc họ đấu với nhau.
Nhịp thở của chàng bỗng thay đổi, và nàng liền đóng băng suy nghĩ của mình. Nàng lắng nghe tiếng thở của chàng dần nhịp nhàng trở lại.
Ở bên chàng không hề đơn giản. Không điều gì liên quan đến Po là đơn giản cả. Nhưng chàng là bạn nàng, và nàng sẽ đi cùng chàng. Nàng sẽ giúp chàng lật mặt kẻ bắt cóc ông chàng. Và bằng mọi cách, nàng sẽ cẩn thận để không làm chàng ngã xuống hồ một lần nào nữa.
Giờ thì nàng phải ngủ. Nàng quay lưng lại với chàng và ra lệnh cho trí óc mình đóng lại.