Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Sáu
Chương Ba Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

Katsa chiếm một góc riêng trên boong tàu trong lúc Bear, Red và nhiều người khác kéo dây thừng treo quan tài của Leck lên tàu. Nàng không muốn dây dưa gì đến chuyện đó, thậm chí nàng chỉ mong cho dây thừng đứt phăng khiến thi thể Leck rơi tõm xuống biển, cho các sinh vật biển xẻ thịt phanh thây cho rồi. Nàng trèo lên cột buồm và ngồi một mình ở đó.

Đoàn người đã vạch lộ trình đến Monsea, trong số họ có không ít người là thành viên của hoàng tộc. Bởi lẽ không chỉ có mình Bitterblue là nữ hoàng, mà còn có hoàng tử Skye lẫn vua Ror hộ tống em. Cứ như Ror đã chỉ ra, thì con gái của em ông dù gì cũng mới chỉ là một đứa trẻ. Mà thậm chí nếu không còn nhỏ thì em cũng sắp phải đương đầu với một tình cảnh bất thường. Một vương quốc chìm sâu trong mê muội; một vương quốc vẫn tin rằng vị vua của mình là một người đức độ, còn cô công chúa thì ốm đau dặt dẹo, thậm chí có thể còn điên khùng. Không thể nào dễ dàng đưa nữ hoàng nhí trở về Monsea và tuyên bố rằng giờ đây em là người trị vì vương quốc, đồng thời lên án vị vua quá cố mà toàn vương quốc ấy yêu kính. Bitterblue sẽ cần có quyền lực, và em cũng cần sự chỉ bảo. Ror có cả hai điều đó.

Ror cử Skye đi tìm Po. Còn Silvern thì ông phái đi trên một con tàu khác đến Middluns để đón ông cụ Tealiff về nhà. Về phần những người con khác, Ror cho họ về nhà với gia đình và phận sự của họ, bỏ ngoài tai khi người nào người nấy khăng khăng rằng chỗ của họ phải là ở thành phố Ror, để lo liệu công chuyện của Ror. Ror giao lại mọi công việc của ông cho hoàng hậu, như ông vẫn luôn làm khi có việc phải tạm rời ngai vàng. Hoàng hậu là người rất khéo lo liệu.

Ngày này qua ngày khác, Katsa quan sát Ror từ trên cột buồm. Nàng dần quen với tiếng ông cười, với lối nói chuyện hồn hậu khiến các thủy thủ thoải mái của ông. Ông không hề nhún nhường hay dễ nhượng bộ. Ông đẹp trai như Po, tự tin như Po, nhưng ông tỏ ra quyền lực hơn rất nhiều so với Po qua cung cách xử sự của mình. Dẫu vậy, Katsa dần nhận thấy, ông không hề ngủ say trên uy quyền của mình. Ông có thể không bao giờ nghĩ đến việc giúp một thủy thủ kéo dây, nhưng ông vẫn đứng bên cạnh người thủy thủ để thể hiện sự quan tâm trong lúc anh kéo dây, hỏi anh câu này câu nọ về sợi thừng, về công việc của anh, nhà anh, cha mẹ anh, người anh họ đã có một năm câu cá ở các hồ nước xứ Nander. Katsa nhận ra rằng đây là điều nàng chưa bao giờ chứng kiến: một vị vua nhìn thẳng vào thần dân của mình, chứ không phải nhìn từ trên cao xuống, một vị vua không chỉ biết có bản thân mình.

Katsa nhanh chóng cảm mến Skye. Thi thoảng chàng hay trèo lên cột buồm, thở hổn hển, đôi mắt màu xám của chàng mở to cùng tiếng cười thích thú mỗi lần thuyền lao vào một ngọn sóng. Chàng ngồi bên nàng, không được thoải mái ở vị trí cheo leo như Katsa, nhưng chàng lặng lẽ, an nhiên, khiến người khác cảm thấy dễ chịu khi ở bên.

“Gặp gia đình anh rồi, em cứ nghĩ Po là người đàn ông duy nhất trong nhà có khả năng giữ im lặng cơ đấy,” một lần Katsa nói với chàng, khi họ đã ngồi im lặng được một lúc.

Một nụ cười làm khuôn mặt chàng trông thật ấm áp. “Anh sẽ lao vào tranh cãi rất nhanh nếu em muốn,” chàng bèn nói, “Và anh có cả ngàn câu muốn hỏi em. Nhưng anh đoán nếu em muốn trò chuyện thì em đã trò chuyện rồi, phải không nào? Nếu không em đã chẳng trèo lên tận đây để gần như bị quăng quật đến chết mỗi lần biển trào sóng.”

Ở bên chàng, nghe tiếng nói oang oang thân thiện của Ror ở bên dưới. Nhìn những cử chỉ ân cần của đám thủy thủ với Bitterblue khi cô bé leo lên boong tàu rét mướt để luyện tập. Nhìn thuyền trưởng Faun, người lúc nào cũng thành thục, vững vàng và luôn luôn nhìn vào mắt Katsa với vẻ kính trọng. Tất cả những điều ấy yên ủi Katsa, khiến nàng cảm thấy vết thương trong nàng, vết thương lòng mà lưỡi dao nàng đâm vào người Leck để lại, đang lên da non.

Nàng nhận ra mình đang nghĩ đến ông bác mình. Lúc này Randa sao mà nhỏ bé, và quyền lực của hắn sao mà phi lý. Thật ngu ngốc khi một người như thế lại từng kiểm soát được nàng.

Kiểm soát. Đó chính là vết thương lòng của Katsa. Leck đã tước mất quyền kiểm soát của nàng. Không thể tự trách mình; nàng không thể trách cứ bản thân vì những gì đã xảy ra. Làm sao chuyện đó có thể không xảy ra? Leck đã quá mạnh. Nàng coi trọng một địch thủ mạnh, như nàng vẫn coi trọng mèo hoang và núi rừng. Nhưng dù có khiêm nhường hay coi trọng thế nào đi nữa, thì việc mất kiểm soát cũng không thể nào bớt đáng sợ.

“Xin lỗi, Katsa,” một lần Skye lên tiếng, khi họ cùng treo người lửng lơ trên biển. “Nhưng anh có câu này phải hỏi em.”

Nàng đã thấy nỗi băn khoăn trong mắt chàng từ trước. Nàng biết chàng sắp hỏi điều gì.

“Em không phải là vợ của em trai anh đấy chứ?”

Nàng mỉm cười nghiêm trang. “Không.”

“Vậy tại sao những người Lienid trên thuyền lại gọi em là công nương[2]?”

Nàng hít vào một hơi để làm dịu đi cảm giác khó chịu khi câu hỏi của chàng chạm vào vết thương lòng. Nàng đưa tay vào trong cổ áo và kéo chiếc nhẫn ra cho chàng xem.

“Khi chàng đưa cho em,” nàng nói, “chàng không cho em biết thứ này có ý nghĩa gì. Chàng cũng không cho em biết vì sao chàng lại cho đi.”

Skye nhìn trân trân vào chiếc nhẫn. Gương mặt chàng lộ vẻ sửng sốt, rồi chuyển sang lo lắng, rồi điều gì đó như một sự phủ nhận bướng bỉnh. “Chú ấy ắt phải có lý do thỏa đáng mới làm thế,” chàng nói.

“Phải,” Katsa nói. “Em định sẽ nện tên đó một trận cho kỳ khai ra thì thôi.”

Skye cười vang, rồi chìm vào im lặng. Một nếp nhăn đầy âu lo hằn sâu trên trán chàng. Và Katsa hiểu vết sẹo sâu hoắm mà nỗi đau trong nàng để lại không chỉ liên quan tới sự thiếu kiểm soát trong quá khứ của nàng, mà còn cả sự thiếu kiểm soát trong tương lai. Nàng không thể nào giúp Po khỏe lại, cũng như nàng đã không thể suy nghĩ tỉnh táo khi có mặt Leck. Có những điều vượt quá quyền năng của nàng, và nàng phải chuẩn bị tinh thần đón nhận bất cứ điều gì nàng có thể thấy khi về lại lán gỗ của Po dưới chân núi Monsea.

Kể từ lúc con thuyền cập bến Monport và đoàn người đã rời thuyền lên bờ, sự chậm trễ thật quá sức chịu đựng. Cần phải gọi đội trưởng đội lính ở Monport và những quý tộc trong cung của Leck đang ở Monport tới và tìm cách cho họ hiểu những sự thực khó tin mà Ror trình bày với họ. Phải hủy bỏ cuộc tìm kiếm Bitterblue, cùng với chỉ đạo bắt sống Katsa và lấy mạng Po. Giọng nói của Ror khi ông nhắc đến điều cuối cùng bỗng trở nên vô cùng sắc lạnh.

“Chàng có bị phát hiện không?” Katsa cắt ngang.

“Thấy... thấy ai cơ ạ?” đội trưởng đội gác ở Monport đưa tay lên đầu và ấm ớ hỏi, và đoàn người Lienid nhận ra ngay là gã này còn chưa hiểu gì.

“Người của ông có tìm ra vị hoàng tử Lienid không?” Ror bực bội nói; rồi ông liền dịu giọng khi vị đội trưởng và những người quý tộc lúng túng đưa mắt nhìn sang Skye. “Vị hoàng tử trẻ nhất ấy. Cậu ấy là một Thiên Nhân, có đôi mắt màu vàng và bạc. Đã có ai trông thấy cậu ấy chưa?”

“Tôi không nghĩ là đã có người trông thấy hoàng tử, thưa bệ hạ. Vâng, tôi khá chắc chắn. Chúng tôi chưa tìm ra hoàng tử. Thứ lỗi cho tôi, thưa bệ hạ. Câu chuyện ngài vừa kể... trí nhớ của tôi...”

“Phải,” Ror nói. “Ta hiểu. Chúng ta phải từ từ nói chuyện.”

Katsa tưởng như có thể phá tan cái thành phố này, phá từng viên gạch một, vì nàng đâm ra điên tiết khi cứ phải từ tốn. Nàng bắt đầu đi tới lui sau vị vua Lienid. Nàng cúi người xuống, vò đầu bứt tai. Cuộc trò chuyện cứ vo vo bên tai nàng thật khó chịu. Sẽ mất đến hàng giờ - hàng giờ liền - cho đến khi đám người này thoát khỏi bùa chú của Leck, mà Katsa thì chịu không nổi điều đó.

“Cha ơi, có lẽ bọn con sẽ xem xem lũ ngựa thế nào,” Skye thì thào, “rồi lên đường luôn?”

Katsa bật phắt dậy. “Phải đấy,” nàng nói. “Nhân danh Middluns, xin đức vua cho phép chúng tôi.”

Ror đưa mắt từ Skye sang Katsa, sau đó nhìn Bitterblue. “Nữ hoàng Bitterblue,” ông nói, “nếu cháu tin cậy để bác lo liệu chuyện này trong khi cháu vắng mặt, bác không thấy có lý do gì để không đồng ý.”

“Dĩ nhiên là cháu tin bác,” cô nhóc nói, “và người của cháu sẽ phải tuyệt đối tuân theo mọi quyết định của bác khi cháu vắng mặt.”

Vị đội trưởng và đám quý tộc há hốc miệng nhìn trân trân vào nữ hoàng mới của họ, cô bé chỉ cao bằng nửa Ror, ăn vận như một cậu nhóc, nhưng vô cùng đường hoàng. Họ nhíu mày, gãi đầu, trong khi Katsa muốn rứt cả hai mắt ra cho rồi. Ror quay sang nàng.

“Càng sớm gặp được Po chừng nào thì càng tốt chừng ấy,” ông nói, “tôi không giữ mọi người đâu.”

“Chúng cháu cần hai con ngựa,” Katsa nói, “những con nhanh nhất thành phố.”

“Cháu cần có đoàn cận vệ người Monsea nữa,” Ror nói, “vì sẽ không ai gặp cháu trên đường hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Bất cứ người lính Monsea nào trông thấy cháu sẽ tìm cách bắt cháu.”

Katsa vung tay sốt ruột. “Cũng được ạ. Nhưng nếu ai không đuổi kịp cháu thì cháu sẽ bỏ họ lại đấy.” Nàng quay ngoắt sang Skye. “Em hy vọng anh cũng cưỡi ngựa nhanh như em trai anh.”

“Nếu không thì cháu sẽ bỏ nó lại hả?” Ror nói. “Và cả nữ hoàng Monsea nữa - nếu như cô bé làm ngựa cháu bị chậm lại, cháu cũng sẽ bỏ luôn cô bé chứ? Rồi cả con ngựa nữa, tôi đoán thế, khi mà nó khuỵu xuống vì kiệt sức và không còn hữu ích nữa?” Ông đứng thẳng người lên, giọng ông sang sảng. “Có lý một chút đi, Katsa. Cháu sẽ có một đoàn cận vệ, họ sẽ chia ra đi phía trước và phía sau cháu. Như thế trong suốt quãng đường đi, cháu đã hiểu chưa? Còn cháu cưỡi ngựa cùng nữ hoàng Monsea, và đi với con trai bác.”

Katsa cự nự lại ông. “Ngài nghĩ rằng cháu cần đến một nhóm cận vệ để bảo vệ họ trước đám quân lính Monsea hay sao?”

“Không,” Ror hết kiên nhẫn. “Bác không nghi ngờ gì việc cháu hoàn toàn đủ khả năng đưa nữ hoàng Monsea và con trai bác, cũng như đám con trai còn lại và một trăm con mèo Nander vượt qua cuộc công kích của một lũ cướp Sander khét tiếng nếu cháu muốn.” Ông đứng thẳng người lên. “Cháu sẽ phải nghe lời phải trái. Trong tình hình này mà cháu cứ thế lao đến Monsea, mang theo nữ hoàng của vương quốc này trên ngựa, giết hết đám lính của cô bé thì chẳng ích lợi gì hết. Làm thế thì cháu được cái gì? Cháu sẽ phải đi cùng một đám cận vệ, và họ sẽ giải trình giúp cháu, đảm bảo rằng cháu không bị tấn công. Bác nói đã rõ chưa?”

Ông chẳng đợi để biết chắc nàng đã nghe rõ lời ông. Ông vội vàng quay lại với người đội trưởng đang co rúm lại trước cuộc trao đổi vừa rồi như thể nó làm ông bị đau đầu. “Đội trưởng, hãy chọn bốn người cưỡi ngựa nhanh nhất trong đội của ông,” ông nói, “và sáu con ngựa nhanh nhất, ngay lập tức.” Ông quay phắt lại với Katsa và trừng mắt nhìn nàng. “Thế cô đã tỉnh táo lại chưa?”

Nàng không mất tỉnh táo, mà là mất bình tĩnh - nhưng nếu có mất tỉnh táo, thì giờ nàng đã sáng suốt trở lại, khi nàng có bốn người cưỡi ngựa nhanh nhất và sáu con ngựa chạy nhanh nhất thần tốc phi ngựa đi tìm Po. Họ phi ngựa thật nhanh và chỉ gặp đôi ba người trên đường. Đường Cảng rộng thênh thang, mặt đường phủ đầy đất cát lẫn vào tuyết trắng hằn in không biết bao nhiêu guốc ngựa. Tuyết chất đống hai bên đường, tuyết trải thảm ra mãi phía mờ xa. Cánh rừng phía Tây chỉ như một nét chì sẫm màu, và thấp thoáng đằng xa là những dãy núi. Khí trời lạnh căm, nhưng đứa trẻ ngồi trước nàng vẫn đủ ấm và muốn thúc ngựa lao nhanh hơn nữa thay vì được thoải mái. Nữ hoàng ngồi trước nàng thì đúng hơn, Katsa tự chữa lại. Và nữ hoàng Bitterblue đã thay đổi rất nhiều so với đứa bé dè dặt mà vài tháng trước đây nàng và Po đã phải dỗ dành mãi mới dám chui ra khỏi hốc cây. Một ngày nào đó Bitterblue sẽ trở thành một minh quân. Raffin cũng sẽ là một vị vua tốt, còn Ror thì khỏe mạnh, tài giỏi và sẽ sống rất thọ. Vậy là ba trong số bảy vương quốc sẽ được những vị vua anh minh cai trị. Ba trên bảy, dù có vẻ khiêm tốn thế nào đi nữa, cũng sẽ là một sự cải thiện lớn.

Dọc theo Đường Cảng có các thị trấn nhiều quán trọ. Đoàn người thỉnh thoảng dừng lại để ăn uống qua loa, hoặc trú chân những đêm đông rét mướt. Nếu thiếu đám cận vệ thì họ hẳn đã chẳng thể có cơm ăn cũng như chốn nghỉ chân vì họ bước vào phòng nào là lính ở đó nhảy dựng lên, lăm lăm vũ khí trên tay, giữ mãi tư thế đó, và chỉ sau khi nghe giải trình của đội cận vệ, cùng đôi ba câu của Bitterblue thì mới thôi đề phòng. Tại một quán trọ, đám cận vệ chưa kịp giải thích gì thì một nhà thiện xạ đã bắn tên và mũi tên suýt đã trúng Skye, nếu như Katsa không kịp lao tới xô chàng ngã xuống sàn. Skye còn chưa ý thức được cú ngã thì nàng đã đứng lên, lấy thân che chắn cho nữ hoàng và rút ngay mũi tên ra; lúc này đội cận vệ liền xông vào can thiệp, và thế là qua chuyện. Katsa kéo Skye đứng dậy. Nàng nhìn vào mắt chàng và hiểu chuyện gì đã xảy ra.

“Hắn tưởng anh là Po,” nàng bảo Skye. “Gã cung thủ ấy. Hắn trông thấy khuyên tai của anh, mấy cái nhẫn, mái tóc sẫm màu, thế là hắn bắn cung trước khi nhìn vào mắt anh. Từ giờ anh nên đợi đám cận vệ giải trình trước đã rồi hãy đi vào phòng.”

Skye hôn lên trán nàng. “Em đã cứu mạng anh.”

Katsa mỉm cười. “Dân Lienid các anh hay biểu lộ tình cảm ra ngoài nhỉ.”

“Anh sẽ lấy tên em đặt cho con đầu lòng của anh.”

Nghe đến thế, Katsa cười ngặt nghẽo. “Vì đứa bé, hãy đợi đến khi nào anh có con gái ấy. Hoặc tốt hơn, hãy đợi đến khi nào các con anh lớn hết, rồi lấy tên em đặt cho đứa nào phiền phức và ngang bướng nhất.”

Skye cười ầm lên và ôm nàng, Katsa cũng ôm lại. Để rồi nàng nhận ra, ngoài dự tính của mình, trái tim cẩn trọng của nàng không biết tự bao giờ đã mở ra đón nhận một người bạn nữa.

Đoàn người kéo lên tầng trên để chợp mắt một lát. Gã cung thủ bị bắt đi, hẳn là để chịu sự trừng phạt đích đáng vì suýt bắn trúng một cô bé có đôi mắt màu xám mà vô phúc cho hắn lại chính là Bitterblue.

Và nếu những người sống trong thị trấn và những người đi đường còn chưa biết chi tiết về cái chết của Leck, hoặc nghi ngờ chuyện hắn lừa đảo, thì ít ra ở Monsea người ta cũng bắt đầu hiểu được rằng Bitteblue được an toàn, Bitterblue khỏe mạnh, và Bitterblue là nữ hoàng.

Đường đi thông thoáng và không ngoằn ngoèo, nhưng vẫn không dẫn thẳng đến chỗ Po. Cuối cùng đoàn người phải rẽ về phía Tây, đi trên những cánh đồng băng tuyết cao ngất, và Katsa cảm nhận rõ rệt tốc độ lề mề của họ. Lũ ngựa chật vật đi qua một con đường giữa cánh đồng tuyết mà đôi khi tuyết chất cao đến tận vai họ.

Mấy ngày sau đoàn người mới vào đến rừng, và đường đi lúc này suôn sẻ hơn nhiều. Thế rồi mặt đất bắt đầu lên cao, cây cối thưa thớt dần. Chẳng mấy chốc đã đến lúc đoàn người phải leo núi. Họ trèo xuống ngựa, ngoại trừ nữ hoàng, và đi bộ lên núi.

Họ sắp đến nơi, sắp đến nơi rồi; Katsa ra sức giục giã các bạn đường và lôi lũ ngựa theo sau, nàng rũ sạch mọi thứ khỏi tâm trí, giờ chỉ biết có một điều là cắm đầu cắm cổ đi thật nhanh.

“Anh nghĩ mình đã làm một con ngựa bị què rồi,” một buổi sớm Skye gọi với sang nàng khi họ đã ở gần chỗ Po và nàng cảm thấy như thân thể mình đang râm ran hát. Nàng dừng chân và ngoái nhìn lại. Skye chỉ vào con ngựa mà chàng đang dắt theo. “Thấy không? Anh dám chắc con ngựa tội nghiệp này bị què chân rồi.”

Con ngựa gục đầu xuống, thở phì một hơi dài. Katsa ráng kiên nhẫn.

“Què đâu mà què,” nàng nói. “Nó chỉ bị mệt thôi, với lại mình cũng gần đến nơi rồi.”

“Sao em có thể nói vậy khi em còn chưa thấy nó bước thế nào?”

“Thì bước đi xem nào.”

“Anh không thể nếu em không chịu nhúc nhích.”

Katsa trừng mắt nhìn chàng đầy tức tối. Nàng nghiến răng lại. “Giữ cho chắc nhé, nữ hoàng,” nàng bảo Bitterblue đang ngồi trên ngựa của nàng. Nàng túm dây thòng lọng và kéo mạnh cho con ngựa tiến về phía trước.

“Theo anh thấy thì em vẫn ra sức hành hạ ngựa đấy nhỉ.”

Katsa sững người. Giọng nói vẳng xuống từ bên trên chứ không phải từ phía sau, và nó không hoàn toàn giống với giọng Skye. Nàng quay lại.

“Anh cứ tưởng không thể nào lặng lẽ tiếp cận em được cơ đấy. Mắt diều hâu, tai chó sói, cái gì em cũng đủ cả,” chàng nói, và kia, chàng đứng đó, thẳng người, mắt ngời sáng, miệng run run, và con đường hằn dấu chân chàng trên tuyết trải dài mãi phía sau. Katsa hét lên và lao đến, ôm chầm lấy Po mạnh tới mức chàng ngã lăn xuống tuyết và người nàng đè lên người chàng. Chàng bèn phá lên cười, ôm nàng thật chặt, còn nàng thì nước mắt lưng tròng; rồi Bitterblue đến, vừa lao người đè lên họ, vừa hò reo ầm ĩ; rồi cả Skye cũng đến, chàng đỡ tất cả đứng dậy. Po ôm cô em họ. Rồi chàng ôm người anh trai, họ xoa đầu nhau rối tung lên, cùng cười phá lên rồi lại ôm nhau. Và rồi Katsa lại ở trong vòng tay chàng, đổ những giọt nước mắt nóng hổi vào cổ chàng, và ôm chàng chặt tới mức chàng than rằng mình không thở nổi.

Po bắt tay đám cận vệ mệt nhoài đang mỉm cười, rồi dẫn đoàn người, cùng con ngựa què và tất cả những con khác lên căn lán gỗ của chàng.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.