Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Bốn
Chương Mười Bốn

❊ ❊ ❊

Nàng xộc vào phòng làm việc của Raffin, khiến chàng giật nẩy mình nhìn lên. “Anh ta đâu?” nàng hỏi, rồi khựng lại ngay, vì Po đang đứng đó, ngay mép bàn của Raffin, hàm thâm tím và tay áo xắn cao.

“Tôi có chuyện cần nói với cô, Katsa ạ,” chàng nói. “Anh đọc được suy nghĩ của người khác,” nàng nói.

“Anh là kẻ đọc được suy nghĩ, và anh đã nói dối tôi.” Raffin lầm bầm chửi thề và nhảy chồm lên. Chàng chạy ra đóng cánh cửa sau lưng nàng.

Mặt Po đỏ lựng, nhưng chàng vẫn nhìn nàng. “Tôi không phải người biết đọc suy nghĩ kẻ khác,” chàng nói. “Tôi không phải con ngốc đâu nhé,” nàng hét lên, “vì thế đừng có nói dối tôi. Nói đi, anh đã biết được những gì? Anh đã ăn cắp những suy nghĩ nào của tôi rồi?”

“Tôi không đọc được suy nghĩ của ai cả,” chàng nói. “Tôi chỉ cảm nhận được người khác thôi.”

“Thế nghĩa là sao chứ? Anh cảm nhận được suy nghĩ của người khác ư?”

“Không phải đâu, Katsa. Nghe này. Hãy xem đó như khả năng nhìn trong bóng tối của tôi, hoặc đó là do đôi mắt gắn sau lưng mà cô vẫn thường kết tội tôi. Tôi cảm nhận được người khác khi họ ở gần tôi, suy nghĩ, cảm nhận và chuyển động xung quanh, cơ thể họ, năng lượng của họ. Chỉ khi nào...” chàng nuốt khan. “Chỉ khi nào người khác nghĩ về tôi, tôi mới cảm nhận được suy nghĩ của họ thôi.”

“Thế chẳng phải là đọc được suy nghĩ của người khác sao?” Nàng hét to đến nỗi khiến chàng phải lùi lại, nhưng chàng vẫn không rời mắt khỏi nàng.

“Được rồi. Cũng có phần đọc được suy nghĩ của người khác. Nhưng tôi không tài phép như cô nghĩ đâu.” “Anh nói dối tôi,” nàng nói. “Vậy mà tôi đã tin tưởng anh.”

Giọng nói nhỏ nhẹ của Raffin chặn ngang nỗi tức giận của nàng. “Cứ để anh ta giải thích đã, Katsa.”

Nàng quay sang Raffin, choáng váng và hoài nghi khi chàng vẫn bênh vực Po dù đã biết sự thật. Nàng quay ngoắt sang Po, chàng vẫn cả gan nhìn nàng, như thể chàng chẳng hề làm điều gì sai trái, tuyệt đối và hoàn toàn không sai trái.

“Katsa, làm ơn,” Po nói. “Làm ơn nghe tôi nói. Tôi không thể ngồi đó mà đọc suy nghĩ của bất kỳ ai tôi muốn. Tôi không biết cô nghĩ thế nào về Raffin, hay Raffin nghĩ thế nào về Bann, hay Oll ăn có ngon miệng không. Cô có thể chạy lòng vòng ngoài cửa và nghĩ rằng cô ghét Randa biết bao, nhưng tất cả những gì tôi biết là cô đang chạy lòng vòng - cho đến khi suy nghĩ của cô hướng về tôi. Chỉ khi đó tôi mới biết được cảm xúc của cô.”

Cảm giác bị một người bạn phản bội là thế này đây. Không. Bị một kẻ phản trắc giả làm bạn mình phản bội mới đúng. Cứ tưởng anh ta là một người bạn tuyệt vời, lúc nào cũng cảm thông, thấu hiểu - có gì lạ đâu, vì anh ta luôn biết được suy nghĩ, cảm xúc của nàng. Đúng là thứ tình bạn giả tạo hoàn hảo.

“Không,” chàng nói. “Không, đúng là tôi có nói dối, nhưng tình bạn của tôi không hề dối trá. Tôi luôn là người bạn thực sự của cô.”

Ngay lúc này chàng cũng đang đọc suy nghĩ của nàng. “Thôi đi,” nàng gào lên. “Thôi ngay đi. Sao anh dám làm vậy? Đồ phản bội, đồ lừa đảo, đồ...”

Nàng không thể tìm được lời lẽ nặng nề hơn. Nhưng đôi mắt khổ sở của chàng đã không còn nhìn vào mắt nàng nữa, và nàng biết chàng hiểu rõ ý mình. Một nỗi vui mừng tàn nhẫn trào dâng trong nàng khi nàng nhận ra Thiên Năng đã giúp chàng hiểu rõ những điều nàng không thể thốt nên lời. Chàng sụp xuống bàn, mặt nhăn nhó khổ sở. Khi chàng cất tiếng, giọng chàng thiếu hẳn thần sắc.

“Chỉ có hai người biết Thiên Năng này của tôi: mẹ và ông tôi. Giờ thêm cô và Raffin. Cha tôi không hề biết, các anh tôi cũng vậy. Mẹ và ông cấm tôi nói cho bất kỳ ai, ngay khi tôi tiết lộ điều đó với họ hồi tôi còn nhỏ.”

Ái chà. Nàng sẽ lo liệu chuyện này. Vì Giddon đã đúng, dù anh ta không hiểu ra được tại sao. Po không đáng tin cậy. Mọi người phải biết, và nàng sẽ nói cho mọi người biết.

“Nếu làm thế,” Po nói, “cô sẽ tước đoạt toàn bộ tự do của tôi. Cô sẽ hủy hoại cuộc đời tôi.”

Nàng nhìn chàng, nhưng hình ảnh chàng chỉ hiện lên mờ ảo sau làn nước mắt. Nàng phải đi thôi. Nàng phải rời khỏi căn phòng này, vì nàng muốn đánh chàng, trong khi nàng đã thề sẽ không bao giờ làm vậy. Nàng muốn làm chàng đau đớn vì đã chiếm được vị trí trong trái tim nàng, một việc nàng sẽ không đời nào cho phép nếu nàng biết sự thật.

“Anh đã nói dối tôi,” nàng nói.

Nàng quay người chạy ra khỏi phòng.

Helda bình thản dò xét đôi mắt ướt nhoẹt và sự im lặng của nàng.

“Tôi hy vọng không có ai ốm đau, thưa tiểu thư,” bà nói. Bà đang ngồi cạnh bồn tắm của Katsa và xát xà phòng lên những lọn tóc rối của nàng.

“Không ai ốm đau gì cả.”

“Vậy thì hẳn đã có chuyện khiến cô buồn rồi,” Helda liền nói. “Hẳn là do một trong những chàng trai của cô gây ra.”

Một trong những chàng trai của nàng. Một trong những người bạn của nàng. Danh sách bạn bè của nàng mỗi lúc một ngắn lại, càng lúc càng ít đi. “Ta đã trái lệnh nhà vua,” nàng nói. “Ông ấy sẽ nổi giận với ta.”

“Vậy ư?” Helda nói. “Nhưng chuyện đó không thể giải thích được nỗi buồn trong mắt cô. Chắc chắn là có liên quan đến một trong những chàng trai của cô.”

Katsa nín thinh. Tất cả mọi người trong tòa lâu đài này đều biết đọc suy nghĩ. Tất cả mọi người đều có thể nhìn thấu nàng, trong khi nàng chẳng nhìn thấy gì hết.

“Nếu đức vua tức giận với cô,” Helda nói, “và nếu cô đang gặp rắc rối với một trong những chàng trai của mình, thì tối nay tôi càng phải làm cho cô trông thật xinh đẹp. Cô phải mặc váy đỏ thôi.”

Katsa suýt phá lên cười trước logic của Helda, nhưng tiếng cười nghẹn lại trong cổ họng. Qua đêm nay nàng sẽ phải rời khỏi cung. Vì nàng không hề muốn ở đây thêm một phút nào nữa, với cơn thịnh nộ của ông bác nàng, với niềm kiêu hãnh bị tổn thương cùng sự mỉa mai của Giddon, và, trên tất cả là sự phản bội của Po.

Một lúc sau, khi Katsa đã thay trang phục và Helda đang vật lộn với mái tóc ướt nhẹp của nàng bên lò sưởi thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Tim Katsa suýt bắn ra ngoài, vì đó có thể là người hầu gọi nàng đến diện kiến ông bác; hoặc tệ hơn là Po đến để đọc suy nghĩ của nàng và tiếp tục làm tổn thương nàng bằng những lời thanh minh giải thích. Nhưng khi Helda đi ra cửa, bà quay trở lại với Raffin.

“Tôi không nghĩ lại là hoàng tử,” Helda nói. Bà khoanh tay lại, giọng trầm xuống.

Katsa ấn ngón tay lên thái dương. “Tôi cần nói chuyện riêng với anh ấy, Helda ạ.”

Helda đi ra ngoài. Raffin ngồi xuống giường nàng, co hai chân lên như chàng vẫn hay làm hồi nhỏ. Như họ từng làm vậy rất nhiều lần, ngồi trên giường nàng, vừa trò chuyện vừa cười đùa. Song lúc này chàng không cười cũng không lên tiếng. Chàng chỉ thu mình ở đó, nhìn nàng ngồi trên ghế, bên lò sưởi. Khuôn mặt chàng dịu dàng, trìu mến và rõ ràng là đầy âu lo.

“Chiếc váy này hợp với em đấy, Kat ạ,” chàng nói. “Mắt em trông rất sáng.”

“Helda cho rằng một cái váy có thể giải quyết mọi vấn đề của em,” Katsa nói.

“Những vấn đề của em đã tăng lên gấp bội sau lần rời cung vừa rồi. Anh đã nói chuyện với Giddon rồi.”

“Giddon ư?” Chỉ cần nghe đến cái tên này cũng đã đủ khiến nàng mệt mỏi.

“Ừ. Anh ta đã kể cho anh nghe chuyện xảy ra với tướng Ellis. Nói thật lòng đi, Katsa. Chuyện nghiêm trọng lắm phải không? Em định sẽ làm gì?”

“Em không biết. Em còn chưa quyết định.” “Hãy nói thật lòng, Katsa.”

“Sao anh cứ nói vậy mãi thế? Chắc anh cho rằng đáng lẽ em phải hành hạ người đàn ông đó mới đúng phải không?”

“Dĩ nhiên là không rồi. Em đã làm đúng. Dĩ nhiên em đã hành động đúng.”

“Nhà vua sẽ không điều khiển được em nữa đâu. Em sẽ không làm trâu ngựa cho ông ấy nữa.”

“Kat.” Chàng đổi tư thế và thở dài. Chàng nhìn nàng chăm chú hơn. “Anh nghĩ là em đã có quyết định của mình rồi. Em cũng biết là anh sẽ cố gắng hết khả năng để ngăn ông ấy. Trong mọi chuyện liên quan tới Randa, anh luôn đứng về phía em, lần nào cũng vậy. Chỉ có điều...”

Nàng hiểu. Chỉ có điều Randa không mấy quan tâm đến cậu con trai dược sĩ của mình. Chừng nào cha chàng còn sống thì khả năng của Raffin còn rất bị hạn chế.

“Anh lo cho em đấy, Kat ạ,” chàng nói. “Chỉ thế thôi. Ai cũng lo cả. Giddon buồn lắm đấy.”

“Giddon ư?” Nàng thở dài. “Giddon đã cầu hôn em.”

“Trời cao đất dày ơi! Trước hay sau khi em gặp Ellis?”

“Sau đó.” Nàng khoa tay khó chịu. “Giddon nghĩ hôn nhân là giải pháp cho mọi vấn đề của em.”

“Ừm. Rồi sau đó thế nào?”

Rồi sau đó thế nào ư? Nàng những muốn cười phá lên, dù chuyện này chẳng có gì đáng cười cả. “Chuyện bắt đầu một cách tồi tệ, càng lúc càng tệ thêm,” nàng nói, “và kết thúc bằng việc em nhận ra Po là người biết đọc suy nghĩ của người khác. Và là một kẻ dối trá.”

Raffin quan sát nàng một lúc. Chàng toan nói, nhưng rồi lại im lặng. Ánh mắt chàng dịu dàng. “Katsa yêu quý,” cuối cùng chàng nói. “Mới có vài ngày mà em gặp nhiều rắc rối quá, với Randa, với Giddon, rồi cả Po nữa.”

Po chính là rắc rối lớn nhất, dù Randa mới là mối nguy hiểm thực sự. Po là vết thương mà nàng sẽ rũ bỏ, nếu nàng được chọn rũ bỏ một trong những vết thương của mình. Randa không bao giờ có thể khiến nàng tổn thương như Po đã làm.

Họ im lặng ngồi đó. Lửa cháy lép bép bên cạnh nàng. Đốt lò sưởi thế này thì thật quá xa xỉ; vì trời chẳng lạnh chút nào, nhưng Helda muốn làm tóc nàng khô mau hơn nên đã cho đốt vài khúc củi lớn. Tóc nàng giờ đã buông xuống thành từng lọn trên vai. Nàng hất tóc ra sau tai và buộc túm lại.

“Từ hồi còn bé, Thiên Năng của anh ta đã được giữ bí mật rồi, Kat ạ.”

Đây rồi, những lời giải thích và lý luận. Nàng ngoảnh mặt đi, cố giữ vững tinh thần.

“Mẹ của Po biết rõ anh ta sẽ bị biến thành một thứ công cụ nếu sự thật bại lộ. Cứ tưởng tượng mà xem, một đứa trẻ biết cảm nhận phản ứng của người khác hoặc biết người khác đang làm gì phía bên kia bờ tường thì sẽ hữu dụng thế nào. Cứ tưởng tượng mà xem anh ta hữu dụng đến thế nào khi có cha là một vị vua. Mẹ anh ta biết rõ anh ta sẽ chẳng thể chơi cùng ai, chẳng thể kết bạn với ai, vì sẽ không ai đặt lòng tin vào anh ta. Không ai muốn dính dáng đến anh ta. Em thử nghĩ mà xem, Katsa. Nghĩ xem mọi chuyện sẽ ra sao.”

Katsa ngước lên nhìn chàng, mắt nàng rực sáng, và gương mặt chàng chợt dịu lại. “Sao anh lại nói thế kia chứ! Tất nhiên em đâu cần phải tưởng tượng chứ.”

Đúng vậy đấy, bởi vì đó chính là những gì nàng đã trải qua. Nàng nào có được hưởng sự xa xỉ có thể che giấu Thiên Năng của mình.

“Mình không thể trách anh ta vì đã không tiết lộ sớm hơn,” Raffin nói. “Thành thật mà nói, anh rất cảm động vì anh ta đã thổ lộ với chúng ta. Anh ta đã kể với anh ngay sau khi em đi. Anh ta biết một số chuyện về vụ bắt cóc, Kat ạ.”

Phải, vì anh ta hẳn biết rất nhiều chuyện mà anh ta không có quyền được biết. Một kẻ biết đọc suy nghĩ của người khác không thể nào không biết mấy chuyện đó. “Anh ta biết những chuyện gì?”

“Sao em không để anh ta nói trực tiếp?”

“Em không thèm nói chuyện với một kẻ biết đọc suy nghĩ của người khác.”

“Ngày mai anh ta đi rồi, Kat ạ.”

Katsa trân trân nhìn chàng. “Anh bảo anh ta đi nghĩa là sao?”

“Anh ta sắp rời khỏi cung,” Raffin liền nói. “Anh ta sẽ tới Sunder, sau đó có lẽ là Monsea. Anh ta vẫn chưa có kế hoạch chi tiết.”

Mắt nàng mọng nước. Hình như nàng không thể điều khiển được thứ nước kỳ lạ đang muốn trào lên trong mắt mình. Nàng nhìn trân trân xuống đôi tay, một giọt nước rơi xuống lòng bàn tay nàng.

“Có lẽ anh nên gọi anh ta đến nói chuyện với em,” Raffin nói.

Chàng xuống giường, bước đến chỗ nàng. Chàng cúi xuống hôn trán nàng. “Katsa yêu dấu,” chàng nói, rồi rời khỏi căn phòng.

Nàng chăm chú nhìn vào họa tiết ô vuông trên sàn nhà lát đá hoa cương và tự hỏi sao nàng có thể cảm thấy cô độc tới nỗi nước mắt dâng trào thế này chứ. Nàng không nhớ mình đã từng khóc, dù chỉ một lần trong đời. Nàng chưa hề khóc cho đến khi gã ngốc Lienid đến cung điện của nàng, nói dối nàng và sau đó tuyên bố rằng hắn sắp ra đi.

Chàng vẫn đứng tần ngần ở lối cửa chính; có vẻ như chàng không rõ mình nên tiến lại gần hay nên giữ khoảng cách. Cả nàng cũng không biết mình muốn gì; nàng chỉ biết nàng muốn tỏ ra bình thản, không nhìn chàng và không nghĩ gì hết để chàng khỏi ăn cắp suy nghĩ của nàng. Nàng đứng dậy, đi qua phòng ăn, bước tới cửa sổ và nhìn ra bên ngoài. Sân điện vắng hoe, được nhuộm vàng bởi ánh hoàng hôn. Nàng cảm thấy chàng đang tiến lại ô cửa sau lưng mình.

“Thứ lỗi cho tôi nhé, Katsa,” chàng nói. “Xin cô thứ lỗi cho tôi.”

Chà, thật dễ trả lời. Nàng không thứ lỗi cho chàng. Cây cối trong khu vườn của Randa vẫn xanh tươi, và đôi chỗ hoa còn nở rộ. Nhưng chẳng mấy chốc lá cây sẽ đổi màu và rụng xuống. Đám người làm vườn sẽ mang cào đến, gom nhặt những chiếc lá trên sàn đá cẩm thạch chất lên xe cút kít. Nàng không biết họ sẽ chở đi đâu. Nàng đoán là tới vườn rau, hoặc ra cánh đồng. Những người làm vườn thật chăm chỉ.

Nàng không tha thứ cho chàng.

Nàng nghe thấy tiếng chàng dấn thêm một bước. “Làm sao... làm sao cô biết được,” chàng hỏi. “Cô có thể cho tôi biết không?”

Nàng tì trán lên kính cửa sổ. “Sao anh không dùng Thiên Năng của mình để tìm câu trả lời?”

Chàng ngừng lại. “Tôi có thể làm thế,” chàng nói, “nếu cô đang chú tâm nghĩ về chuyện đó. Nhưng cô không làm thế, và tôi không thể lang thang trong tâm trí của cô hòng chộp lấy những thông tin tôi muốn. Cũng như tôi không thể ngăn Thiên Năng của mình cho tôi biết những gì tôi không muốn biết.”

Nàng không trả lời.

“Katsa, lúc này tôi chỉ biết rằng cô đang giận sôi lên; và rằng tôi đã làm cô tổn thương, và cô không tha thứ cho tôi. Không tin tôi. Lúc này tôi chỉ biết có thế. Và Thiên Năng cũng chỉ khẳng định những điều mà chính mắt tôi đã nhìn ra thôi.”

Nàng thở dài thườn thượt, mặt vẫn quay về phía tấm kính cửa sổ. “Giddon bảo tôi là anh ta không tin anh. Anh ta nhắc lại đúng những gì anh đã từng nói, chính xác đến từng chữ. Và” - nàng vung tay trong không trung - “còn những dấu hiệu khác nữa. Nhưng câu nói của Giddon đã làm sáng tỏ mọi chuyện.”

Lúc này chàng đã tiến lại gần hơn. Hẳn chàng đang tựa người vào bàn, đút tay trong túi quần và dán mắt vào lưng nàng. Nàng chú mục vào quang cảnh bên ngoài. Hai cô gái khoác tay nhau băng qua sân. Những lọn tóc xoăn buộc túm trên đỉnh đầu, nẩy lên nẩy xuống.

“Tôi đã không cảnh giác với cô,” chàng nói. “Cảnh giác để che giấu chuyện này. Phải nói thật là đôi khi tôi đã bất cẩn.” Chàng ngừng lại, giọng khẽ khàng, như thể chàng đang nói chuyện với đôi giày của mình vậy. “Chính là vì tôi muốn cô biết.”

Điều đó cũng chẳng thể xóa tội cho chàng. Chàng đã đọc suy nghĩ của nàng mà chẳng cho nàng biết, và dù chàng muốn nói sự thật với nàng, tội lỗi của chàng cũng không xóa đi được.

“Tôi không thể nói với cô, Katsa ạ, không thể nào được,” chàng nói, và nàng quay phắt lại phía chàng.

“Thôi đi! Thôi ngay đi! Đừng trả lời suy nghĩ của tôi nữa!”

“Tôi sẽ không giấu cô đâu, Katsa! Tôi sẽ không giấu giếm nữa!”

Chàng không tựa vào bàn, tay đút túi nữa. Chàng đang đứng đó, vuốt vuốt tóc. Khuôn mặt chàng - nàng không thể nhìn vào đó. Nàng ngoảnh mặt, quay lại với cửa sổ.

“Tôi sẽ không giấu cô nữa đâu, Katsa,” chàng nhắc lại lần nữa. “Xin cô đấy. Hãy nghe tôi giải thích. Chuyện không tệ như cô nghĩ đâu.”

“Anh nói sao chẳng được,” nàng nói. “Anh đâu phải là người không được giữ suy nghĩ cho riêng mình.”

“Phần lớn suy nghĩ của cô vẫn thuộc về cô,” chàng nói. “Thiên Năng chỉ cho tôi biết những quan điểm của cô có liên quan đến tôi thôi. Cô đang ở đâu, đang làm gì; đang nghĩ gì, cảm xúc hay thiên hướng nào của cô có liên quan đến tôi. Tôi... tôi nghĩ đó giống như bản năng tự vệ vậy,” chàng vụng về kết thúc. “Dù sao đi nữa, nhờ vậy nên tôi mới có thể giao đấu với cô. Tôi cảm nhận được cử động của cơ thể cô mà không cần nhìn. Nói đúng hơn, tôi cảm nhận được năng lượng từ những ý đồ của cô đối với tôi. Tôi đoán được mọi ý định của cô nhằm chống lại tôi, trước khi cô hành động.”

Nàng gần như nghẹn thở trước lời nói khó tin đó. Nàng băn khoăn tự hỏi liệu những nạn nhân của nàng khi bị đánh vào ngực có cảm giác như thế này không.

“Tôi biết khi ai đó muốn làm tôi đau, và làm bằng cách nào,” chàng nói. “Tôi biết khi ai đó coi trọng tôi, hoặc tin tưởng tôi. Tôi biết khi ai đó không thích tôi. Tôi biết khi người ta định lừa tôi.”

“Như anh đã lừa tôi,” nàng nói, “về chuyện anh đọc được suy nghĩ của người khác.”

Chàng kiên nhẫn nói tiếp. “Phải, đúng vậy. Nhưng mọi chuyện cô đã kể về cuộc đấu tranh của cô với Randa thì tôi phải nghe chính cô nói, Katsa ạ. Mọi điều cô nói với tôi về Raffin, hay Giddon. Khi tôi gặp cô trong sân điện của Murgon ấy,” chàng nói. “Cô có nhớ không? Khi gặp cô, tôi không hiểu tại sao cô có mặt ở đó. Tôi không thể nhìn thấu tâm trí cô để biết rằng cô đang cứu ông tôi thoát khỏi ngục thất của Murgon. Tôi thậm chí chẳng rõ liệu ông có trong ngục thất ấy không, vì tôi chưa đến gần ông để có thể cảm nhận được sự hiện diện của ông. Tôi cũng chưa nói chuyện với Murgon; tôi chưa nắm bắt được gì từ những lời nói dối của Murgon. Tôi không biết cô đã tấn công toàn bộ lính gác trong lâu đài. Tôi chỉ biết chắc chắn một điều là cô chưa biết thân phận của tôi, và cô phân vân không biết có nên đặt lòng tin vào tôi không, nhưng cô không muốn giết tôi vì tôi là người Lienid, và có lẽ lý do liên quan đến một người Lienid khác, dù tôi không chắc đó là ai, hoặc người đó có liên quan gì. Và rồi - tôi không biết phải cắt nghĩa như thế nào, nhưng cô khiến tôi cảm thấy cô đáng tin cậy. Chỉ vậy thôi, tôi chỉ biết có thế. Chính từ thông tin đó mà tôi quyết định tin tưởng cô.”

“Hẳn phải tiện lắm nhỉ,” nàng nói giọng chua chát, “khi biết người khác có đáng tin hay không. Nếu tôi có khả năng đó thì giờ chúng ta đã chẳng đứng ở đây rồi.”

“Tôi xin lỗi,” chàng nói. “Tôi không sao diễn tả được sự hối lỗi của mình. Tôi không muốn phải giấu cô. Từ khi chúng ta trở thành bạn, ngày nào chuyện đó cũng giày vò tôi.”

“Chúng ta không phải là bạn,” nàng thầm thì với tấm kính cửa sổ.

“Nếu cô không phải là bạn thì tôi chẳng có người bạn nào cả.”

“Bạn bè không nói dối nhau,” nàng nói.

“Bạn bè cố gắng hiểu nhau,” chàng nói. “Làm sao tôi kết bạn được với cô nếu không nói dối? Tôi sẽ mạo hiểm đến mức nào khi thú thực với cô và Raffin? Cô có làm khác không, Katsa, nếu đây là Thiên Năng và bí mật của cô? Nấp trong một cái hố và không dám chất lên bất kỳ ai cái gánh nặng tình bạn khốn khổ của mình chăng? Tôi muốn có bạn, Katsa ạ. Tôi muốn có một cuộc sống bình thường dù phải mang theo gánh nặng này.”

Chàng dừng lại trong chốc lát, giọng nghèn nghẹn, và Katsa cố chống lại nỗi buồn của chàng, cố không mủi lòng vì nó. Nàng nhận thấy mình đang bấu chặt khung cửa sổ.

“Cô sẽ được thấy tôi mất hết bạn bè, Katsa ạ,” chàng lặng lẽ kết thúc. “Cô sẽ được thấy Thiên Năng của tôi kiểm soát mọi khía cạnh cuộc đời tôi và ngăn tôi hưởng mọi hạnh phúc.”

Nàng không muốn nghe những lời lẽ này, những lời lẽ cầu xin sự cảm thông và thấu hiểu của nàng. Nàng đã vì Thiên Năng của mình mà bao lần bị tổn thương, bao lần bị mắng mỏ nhiếc móc. Đến giờ nàng vẫn phải đấu tranh để Thiên Năng không điều khiển nàng, và cũng như chàng, nàng chưa bao giờ mong muốn cái quyền lực mà nó mang lại.

“Đúng thế,” chàng nói, “tôi không hề cầu mong điều này. Nếu có thể thì tôi sẵn sàng khóa chặt nó lại vì cô.”

Cơn phẫn nộ lại bùng lên, vì đến cả sự thông cảm của nàng mà nàng cũng chẳng thể che giấu được trước chàng. Chuyện này thật điên rồ. Nàng không hiểu nổi tình huống này điên rồ đến mức nào. Làm sao mẹ chàng hiểu được chàng? Cả ông chàng nữa? Ai có thể?

Nàng hít một hơi và cố gắng suy xét, từng chút một. “Khả năng giao đấu của anh,” nàng nói, mắt nhìn xuống khoảnh sân đang tối dần. “Anh tưởng tôi sẽ tin rằng khả năng giao đấu của anh không phải do Thiên Năng mà có à?”

“Tôi vốn đã là đấu sĩ giỏi,” chàng nói. “Tất cả các anh tôi đều vậy. Hoàng gia Lienid nổi danh về khả năng đấu tay đôi. Nhưng Thiên Năng mang lại ưu thế cho tôi trong các cuộc đấu bởi nó giúp tôi đoán trước nhất cử nhất động của đối thủ. Cùng với cảm nhận tức thì về cơ thể cô, một cảm nhận quan trọng hơn cả thị lực - chắc cô hiểu vì sao chưa từng có ai hạ gục tôi, trừ cô.”

Nàng ngẫm nghĩ một lát, vẫn không sao tin nổi. “Nhưng anh quá giỏi. Anh hẳn phải có cả Thiên Năng giao đấu. Nếu không có Thiên Năng đó thì anh không thể đấu ngang ngửa với tôi.”

“Katsa,” chàng nói, “hãy nghĩ mà xem. Cô giỏi hơn tôi gấp năm lần. Khi tôi giao chiến, cô luôn nương tay - đừng phủ nhận, vì tôi biết mà - còn tôi chẳng nương tay chút nào. Và cô có thể làm mọi điều cô muốn với tôi, còn tôi thì không thể làm cô đau...”

“Khi anh đánh, tôi thấy đau mà...”

“Cô chỉ đau trong khoảnh khắc thôi, hơn nữa, tôi đánh trúng cô cũng chỉ nhờ cô đã nhường, vì cô còn mải làm trật khớp tay tôi thay vì chú ý tới việc tôi đánh vào bụng cô. Cô nghĩ nếu quyết tâm thì cô sẽ mất bao lâu để giết tôi, hoặc đánh gãy xương tôi?”

Nếu nàng thực sự quyết tâm ư?

Chàng nói đúng. Nếu mục tiêu là làm chàng đau, đánh gãy tay hoặc gãy cổ chàng thì chắc hẳn nàng sẽ không mất quá nhiều thời gian.

“Khi chúng ta giao đấu,” chàng liền nói, “cô phải rất chật vật để thắng mà không làm tôi đau. Những gì cô làm được đã chứng tỏ kỹ năng siêu phàm của cô. Tôi chưa một lần làm cô đau, và tin tôi đi, tôi đã cố rồi.”

“Đó chẳng qua chỉ là tấm bình phong,” nàng nói. “Khả năng giao đấu chỉ là tấm bình phong.”

“Phải. Mẹ tôi rất mừng khi tôi bộc lộ khả năng giống với các anh trai, và Thiên Năng đã giúp tôi phát huy tối đa khả năng đó.”

“Vậy tại sao anh không biết tôi sẽ tấn công anh,” nàng bèn nói, “trong sân điện của Murgon?”

“Tôi biết chứ,” chàng nói, “nhưng chỉ vào giây cuối cùng thôi, và tôi không kịp phản ứng. Chỉ đến lúc cô tung cú đánh đầu tiên, tôi mới biết được tốc độ của cô. Tôi chưa từng gặp thứ gì như vậy.”

Mảnh vôi trên khung cửa sổ đang nứt ra. Nàng cạy một miếng vôi nhỏ, lăn nó giữa các ngón tay. “Thiên Năng của anh có lúc nào sai không? Hay anh luôn luôn đúng?”

Chàng thở ra; nghe gần giống một tiếng cười. “Không phải lúc nào Thiên Năng của tôi cũng chính xác. Nó thay đổi liên tục. Tôi vẫn đang học cách điều khiển nó. Cảm nhận vật chất của tôi tương đối tin cậy, miễn là tôi không đứng giữa đám đông. Tôi biết người ta ở đâu và đang làm gì. Nhưng cảm xúc của họ đối với tôi thì... chưa lần nào người ta nói dối mà tôi lại nghĩ rằng họ nói thật. Cũng chưa lần nào người ta định đánh tôi mà tôi lại tưởng họ không làm vậy. Nhưng có những lúc tôi không biết chắc - có khi dù cảm nhận được điều gì đó nhưng tôi không chắc chắn. Cảm xúc của con người có thể... vô cùng phức tạp, và khó hiểu.”

Nàng chưa từng nghĩ thế bao giờ, rằng một người có thể rất khó hiểu, ngay cả với kẻ biết đọc suy nghĩ của người khác.

“Bây giờ tôi có thể chắc chắn hơn trước,” chàng nói. “Hồi nhỏ hiếm khi tôi biết chắc. Những làn sóng năng lượng, cảm xúc và suy nghĩ khổng lồ lúc nào cũng giội xuống tôi, và hầu hết thời gian tôi đắm chìm trong đó. Một phần vì tôi mất nhiều thời gian để học cách phân biệt giữa những suy nghĩ có nghĩa và những suy nghĩ vô nghĩa. Suy nghĩ nào chỉ là ý nghĩ lướt qua, và suy nghĩ nào có ý tứ trong đó. Tôi đã tiến bộ hơn nhiều rồi, nhưng Thiên Năng vẫn cho tôi thấy những điều khiến tôi khó xử.”

Chuyện này nghe thật điên rồ, hoàn toàn điên rồ. Thế mà nàng cứ cho rằng Thiên Năng của mình đã khó chống đỡ lắm rồi. So với chàng thì Thiên Năng của nàng chả là gì cả.

“Thiên Năng của tôi đôi khi cũng khó kiểm soát lắm,” chàng nói.

Nàng quay người sang bên. “Anh nói thế vì đọc được suy nghĩ của tôi phải không?”

“Không. Tôi nói vậy vì tôi nghĩ vậy.”

Nàng quay lại phía cửa sổ. “Tôi cũng nghĩ thế,”

nàng nói. “Hoặc tương tự thế.”

“À,” chàng nói. “Tôi nghĩ cô hiểu được cảm giác đó.” Nàng lại thở dài. Nàng có thể hiểu được, dẫu rằng không muốn. “Phải ở gần người khác tới mức nào thì Thiên Năng của anh mới cảm nhận được suy nghĩ của họ?” “Cũng tùy. Và mỗi lúc một khác.”

“Ý anh là sao?”

“Nếu tôi biết rõ ai đó,” chàng nói, “thì khoảng cách sẽ rộng hơn. Với người lạ, tôi cần ở gần hơn. Hôm nay, tôi cảm nhận được lúc cô vào lâu đài; khi cô lao vào sân và nhảy xuống ngựa, và tôi cảm nhận được cơn giận dữ mạnh mẽ và rõ ràng khi cô chạy như bay lên phòng Raffin. Phạm vi của tôi đối với cô... rộng hơn tất thảy.”

Lúc này bóng tối ngoài trời đã dày đặc hơn trong phòng ăn của nàng. Nàng chợt nhìn thấy hình bóng chàng phản chiếu trên tấm kính cửa sổ. Chàng tựa người lên bàn, đúng như nàng đã hình dung. Khuôn mặt, đôi vai, cánh tay của chàng chùng hẳn xuống. Chàng buồn bã. Chàng đang nhìn xuống chân, nhưng khi nàng quan sát chàng, chàng bèn ngước mắt lên và bắt gặp ánh mắt nàng trên tấm kính. Bất chợt nàng cảm thấy những giọt nuớc mắt như chực trào lên, và nàng vội tìm chuyện gì đó để nói.

“Anh có cảm nhận được sự hiện diện của thú vật và cây cối không? Đá và đất cát nữa?”

“Tôi sắp đi rồi,” chàng nói, “ngày mai.”

“Anh có nhận biết được khi một con thú ở gần không?”

“Cô có thể quay lại không,” chàng nói, “để tôi nhìn thấy cô khi mình nói chuyện?”

“Anh đọc suy nghĩ của tôi dễ dàng hơn khi chúng ta mặt đối mặt phải không?”

“Không. Tôi chỉ muốn nhìn cô thôi, Katsa ạ. Chỉ vậy thôi.”

Giọng chàng nhỏ nhẹ và đầy vẻ hối lỗi. Chàng thấy có lỗi vì tất cả mọi chuyện, vì Thiên Năng của chàng. Thiên Năng của chàng nào có lỗi gì, và nếu chàng thổ lộ với nàng ngay từ đầu thì nàng hẳn đã trốn chạy rồi.

Nàng quay lại đối diện với chàng.

“Trước đây tôi không cảm nhận được loài vật, cây cối hay cảnh quan xung quanh,” chàng nói, “nhưng gần đây đã có sự thay đổi. Đôi lúc tôi có cảm giác mơ hồ về những thứ ngoài con người. Nếu chúng chuyển động, có thể tôi sẽ cảm nhận được. Nhưng không ổn định.”

Katsa quan sát khuôn mặt chàng. “Tôi sẽ đi Sunder,” chàng nói. Nàng khoanh tay, nín thinh.

“Khi Murgon hỏi tôi về vụ trộm, tôi nhận ra rõ ràng thứ cô đưa đi chính là ông tôi. Murgon hẳn đã giam giữ ông giúp ai đó. Nhưng tôi không biết là ai trừ phi tôi hỏi trực tiếp những câu có thể sẽ hé lộ sự thật.”

Nàng chỉ nghe loáng thoáng. Nàng mệt mỏi, kiệt sức vì quá nhiều chuyện đang xảy ra nên không thể để tâm đến chi tiết của vụ bắt cóc.

“Tôi bắt đầu nghĩ chuyện này hẳn phải liên quan đến Monsea,” chàng nói. “Chúng ta đã loại trừ Middluns, Wester, Nander, Estill, Sunder - và hẳn cô còn nhớ, tôi đã tới hầu hết các vương quốc đó. Tôi biết họ không nói dối tôi, trừ ở Sunder ra. Lienid cũng không dính líu, tôi biết chắc thế.”

Nàng đã hết giận dữ tự lúc nào trong lúc họ nói chuyện. Nàng không còn cảm giác đó nữa. Nàng ước gì mình vẫn còn giận, vì nàng thấy thà như thế còn hơn là sự trống rỗng này. Nàng cảm thấy tiếc vì mọi chuyện với Po giờ đã thay đổi. Tiếc nuối chứng kiến tất cả qua đi.

“Katsa,” chàng nói. “Tôi cần cô nghe tôi.”

Nàng chớp mắt, buộc tâm trí mình trở lại với những lời chàng nói.

“Nhưng vua Leck xứ Monsea là người tốt,” nàng nói. “Ông ấy không có động cơ.”

“Có thể chứ,” chàng nói, “dù tôi không biết đó là gì. Có gì đó không ổn, Katsa ạ. Tôi có vài ấn tượng đối với Murgon nhưng lúc đó tôi đã bỏ qua, có lẽ đáng ra tôi không nên bỏ qua như thế. Em gái của cha tôi, hoàng hậu Ashen không thể nào cư xử như cô kể lại đâu. Cô ấy mạnh mẽ, cứng rắn lắm. Cô ấy không thể nào điên rồ tự nhốt mình và con gái, cách ly khỏi chồng mình được. Tôi thề với cô đấy, nếu cô biết cô ấy...”

Chàng dừng lại, rồi nhíu mày. Chàng đá chân xuống sàn. “Tôi có cảm giác Monsea liên quan tới vụ này. Tôi không biết do Thiên Năng hay bản năng của mình mách bảo nữa. Gì thì gì, tôi cũng sẽ quay lại Sunder để xem có tìm hiểu được gì không. Ông tôi giờ đã khá hơn, nhưng vì sự an toàn của ông, tôi muốn ông vẫn ẩn nấp cho đến khi tôi tìm ra ngọn nguồn vấn đề.”

Vậy đấy. Chàng sẽ đi Sunder, để tìm hiểu ngọn nguồn sự việc. Thật tốt vì chàng sắp ra đi, nàng không muốn chàng lúc nào cũng xâm nhập vào đầu mình.

Nhưng nàng cũng không muốn chàng đi. Và hẳn chàng đã biết điều đó, vì nàng đã nghĩ vậy. Giờ liệu chàng có hiểu rằng nàng đoán được là chàng biết điều này không, vì nàng cũng đã có suy nghĩ ấy?

Chuyện này thật ngớ ngẩn, không sao chịu nổi. Không thể ở bên chàng được.

Nhưng nàng vẫn không muốn chàng đi.

“Tôi hy vọng cô sẽ đi cùng tôi,” chàng nói, và nàng trân trối nhìn chàng, há hốc miệng. “Chúng ta sẽ là một nhóm ra trò. Tôi còn chưa biết chắc mình sẽ đi đâu nữa. Nhưng tôi hy vọng cô sẽ cân nhắc chuyện đi cùng với tôi. Nếu cô vẫn xem tôi là bạn.”

Nàng không biết phải nói thế nào. “Thiên Năng của anh không mách bảo anh liệu tôi có phải là bạn anh không ư?”

“Bản thân cô có biết không?”

Nàng ráng suy nghĩ, nhưng đầu óc trống rỗng. Nàng chỉ biết mình đã tê liệt và không thể nào nghĩ ngợi điều gì cho thấu đáo.

“Tôi không thể biết được cảm xúc của cô,” chàng nói, “khi chính cô cũng không biết.”

Bất chợt chàng nhìn ra cửa; và đúng lúc đó có tiếng gõ cửa, người hầu xộc vào mà không đợi phản ứng của Katsa. Khi trông thấy khuôn mặt cứng nhắc, nhợt nhạt của hắn, những suy nghĩ chợt ùa về trong đầu nàng. Randa. Randa muốn gặp nàng, hẳn là hắn muốn giết nàng. Trước vụ lùm xùm với Po, nàng đã trái lệnh Randa. “Đức vua ra lệnh cho tiểu thư đến diện kiến ngài ngay lập tức, thưa tiểu thư,” gã hầu nói. “Xin tiểu thư thể tất. Ngài nói nếu cô không đến, ngài sẽ triệu tập toàn bộ lính gác để bắt cô.”

“Tốt thôi,” Katsa nói. “Hãy tâu với đức vua là ta sẽ đến gặp ông ấy ngay lập tức.”

“Cám ơn tiểu thư.” Gã hầu quay người vội vàng đi ra ngoài.

Katsa nhăn mặt. “Toàn bộ lính gác. Ông ta nghĩ họ có thể làm gì tôi kia chứ? Lẽ ra tôi có thể bảo gã hầu cứ cử họ đến đi, chỉ để mua vui thôi.” Nàng nhìn quanh phòng. “Không biết tôi có nên mang theo dao không nhỉ?”

Po nheo mắt quan sát nàng. “Cô đã gây ra chuyện gì vậy? Chuyện này là sao?”

“Tôi đã trái lệnh ông ta. Ông ta sai tôi đi hành hạ một vị tướng khốn khổ, vô tội, và tôi quyết định bất tuân. Theo anh, tôi có nên mang theo dao không?” Nàng đi tới phòng chứa vũ khí.

Chàng nối gót theo sau nàng. “Để làm gì? Cô nghĩ trong cuộc gặp này sẽ có chuyện gì?”

“Tôi không biết, tôi không biết nữa. Ôi, Po, nếu ông ta làm tôi nổi giận, tôi sợ mình sẽ giết chết ông ta mất. Nếu ông ta đe dọa tôi khiến tôi không còn lựa chọn nào thì sao?” Nàng ngồi phịch xuống ghế, cúi mặt xuống bàn họp của Hội đồng. Làm sao nàng có thể đến chỗ Randa trong khi đầu óc nàng xáo trộn như thế này? Nàng có thể không tự chủ được khi nghe tiếng hắn. Nàng sẽ làm chuyện gì đó khủng khiếp mất.

Po thả người xuống chiếc ghế kế bên nàng, ngồi quay sang nàng. “Katsa,” chàng cất tiếng. “Nghe tôi nói này. Cô là người mạnh mẽ nhất tôi từng gặp. Cô có thể làm bất cứ điều gì cô muốn. Không ai ép cô được, và bác cô không thể động đến cô. Ngay khi bước vào phòng ông ấy, cô đã nắm trong tay toàn bộ sức mạnh. Nếu không muốn làm hại ông ta thì, Katsa ạ, cô chỉ cần quyết định không làm thế.”

“Nhưng tôi phải làm gì đây?”

“Cô sẽ có cách thôi,” Po nói. “Chỉ cần cô biết chắc mình sẽ không làm gì. Cô sẽ không làm hại ông ấy, cô cũng sẽ không để ông ấy hại mình. Cô sẽ giải quyết được những chuyện còn lại thôi.”

Nàng thở dài. Nàng không nghĩ nhiều về kế hoạch của chàng.

“Đó là kế hoạch khả thi duy nhất, Katsa ạ. Cô có sức mạnh để làm mọi điều cô muốn.”

Nàng nhổm dậy, quay sang chàng. “Anh cứ nói vậy suốt, nhưng đâu phải thế,” nàng nói. “Tôi không có khả năng ngăn anh đọc suy nghĩ của tôi.”

Chàng nhướng mày. “Cô có thể giết tôi mà.”

“Tôi không thể,” nàng nói, “vì anh sẽ biết tôi định giết anh, và anh sẽ chạy trốn. Anh sẽ tránh xa tôi mãi mãi.”

“À, nhưng tôi sẽ không làm vậy.”

“Anh sẽ làm thế,” nàng nói, “nếu tôi có ý định giết anh.”

“Tôi sẽ không làm vậy.”

Trước câu nói ngớ ngẩn đó, nàng liền vung tay trong không khí. “Đủ rồi. Chuyện này quá đủ rồi.” Nàng đứng dậy, rời khỏi phòng mình để tới gặp nhà vua.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.