Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi
Chương Ba Mươi

❊ ❊ ❊

Cô nhóc đã kiệt sức. Lúc này em được ấm áp hơn nhờ bộ lông sư tử, nhưng kiệt lực. Họ cứ phải leo lên mãi không thôi, đất đá thì rơi ra dưới chân cô bé, làm em bị trượt xuống theo mỗi khi cố leo lên. Em không thể leo qua chỗ đá dốc trừ khi có Katsa đẩy lên; và em biết sau đỉnh dốc này sẽ là một đỉnh dốc khác cũng cheo leo chẳng kém, hoặc lại một đống đất đá nữa sẽ rơi vỡ khi em cố trèo lên, biết thế song chẳng làm gì được. Tuyết khiến giày em ướt nhẹp, còn gió thì luồn lách vào cơ thể qua gấu áo gấu quần. Rồi thì đám chó sói và sư tử bỗng đâu xuất hiện, rỏ dãi, gào rú ầm ĩ và xông về phía họ. Katsa bắn tên rất nhanh. Lũ thú vật luôn luôn chết gục trước khi kịp đến gần, có lần còn trước cả khi Bitterblue nhận ra sự hiện diện của chúng. Nhưng Katsa biết phải mất bao lâu nhịp thở của Bitterblue mới đều trở lại sau mỗi đợt tấn công của bọn thú, và nàng cũng biết sự mệt mỏi của cô bé không chỉ do mất sức mà còn vì sợ hãi.

Katsa gần như không thể chịu nổi sự chậm trễ này nữa. Nhưng nàng vẫn phải đi chậm lại vì không còn cách nào khác. “Sẽ chẳng ích gì nếu cuộc giải cứu của chúng ta giết chết ông ấy,” Oll đã nói thế vào cái đêm họ giải cứu ông cụ Tealiff. Nếu Bitterblue gục ngất ở chốn núi non này thì lỗi thuộc về Katsa.

Lúc này tuyết rơi dày hơn, gần như không ngớt, vì thế họ vẫn tiếp tục di chuyển trong tuyết. Katsa đã quấn lông thú khắp trên tay, trên mặt Bitterblue, chỉ còn hở mỗi đôi mắt. Xem bản đồ, nàng biết chẳng hề có cây cối trên Đường Grella. Con đường mòn trên cao lộng gió nằm giữa hai đỉnh núi sẽ không có một bóng cây. Thế nên nàng bắt tay vào làm giày đi tuyết, biết đâu đến nơi không có gỗ để làm giày thì lại cần đến chúng. Nàng định chỉ làm một đôi. Nàng không biết con đường kia ra sao. Nhưng nàng biết ở đó sẽ lạnh và lộng gió. Đó không phải nơi để di chuyển chậm, trừ phi họ muốn chết cóng. Nàng đoán đến lúc đó nàng sẽ phải cõng đứa trẻ.

Đêm đến, Bitterblue chìm ngay vào giấc ngủ vì kiệt sức, đôi khi cô bé rên rỉ như thể đang mơ thấy ác mộng. Katsa trông nom cô bé và giữ cho lửa cháy. Nàng ráp các thanh gỗ lại với nhau, cố gắng không nghĩ đến Po. Nhưng thường thất bại.

Những vết thương của nàng đang liền miệng nhanh chóng. Những vết thương nhỏ nhất gần như không lộ ra nữa, còn những vết thương to cũng đã cầm máu sau vài giờ. Chúng chỉ còn để lại cảm giác khó chịu, dù cho những chiếc túi nàng vác theo cứ cạ vào những vết rách, và đôi giày còn dở dang thì cứ đập vào chúng. Vai và ngực nàng hơi đau khi nàng đưa tay lấy ống tên đeo sau lưng, ống tên đã được nàng gắn thêm một ít da ở yên ngựa. Nàng sẽ có sẹo ở vai và ngực, có lẽ ở đùi nữa. Nhưng chúng sẽ là những dấu vết duy nhất mà con sư tử để lại trên người nàng.

Khi đôi giày đi trên tuyết đã xong xuôi, nàng sẽ làm thêm cả một cái địu. Vì nhỡ đâu nàng sẽ phải cõng đứa bé. Nàng sẽ lấy dây nhợ từ bộ yên ngựa buộc lại thành cái địu, dù cho có phải cõng Bitterblue thì nàng vẫn rảnh tay để sử dụng cung tên. Có lẽ còn cần một cái áo khoác cho nàng nữa, vì lúc này Bitterblue đã được ấm thêm rồi. Một cái áo choàng làm từ lông con chó sói hoặc sư tử mà họ sẽ bắt.

Đêm đêm, khi lửa đã cháy đượm, công việc đã xong xuôi, và những suy nghĩ về Po gần đến nỗi nàng không thể trốn thoát, nàng cuộn người bên Bitterblue và cho phép mình ngủ vài tiếng.

Đến lúc thấy chính mình cũng run rẩy khi đi ngủ lúc nửa đêm và phải quấn lông thú cả trên đầu lẫn quanh cổ, phải giậm chân cho bớt tê cóng, Katsa đoán rằng họ ắt đang ở rất gần Đường Grella. Con đường hẳn là cách đó không xa. Bởi vì Đường Grella thậm chí sẽ còn lạnh hơn thế này; mà Katsa thì không tin thế giới này còn có thể lạnh hơn nhiều nữa.

Nàng hoảng lên vì lo cho các ngón chân, ngón tay và cả da mặt đứa trẻ. Nàng dừng lại thường xuyên để xoa bóp chân tay cho Bitterblue. Cô nhóc không nói chuyện và leo trèo một cách uể oải, mệt mỏi; nhưng đầu óc em vẫn tỉnh táo. Cô bé gật và lắc đầu để đáp lại những câu hỏi của Katsa. Cô nhóc quàng tay ôm Katsa khi nàng cõng hoặc bế em. Em khóc vì cảm giác dễ chịu khi được lửa trại ban đêm sưởi ấm. Em khóc vì khổ sở khi bị Katsa đánh thức vào những sớm giá lạnh.

Họ nhất định phải ở gần Đường Grella. Nhất định phải thế, vì Katsa không chắc đứa trẻ còn có thể chịu đựng được cái lạnh khắc nghiệt hơn thế này nữa không.

Một sáng, mưa đá đổ ập xuống trong lúc họ đang leo qua những hàng cây và bụi rậm. Gần như suốt buổi sáng, họ không trông thấy gì, cắm đầu mà đi trước những luồng gió thổi tới, thân thể bị băng tuyết vùi dập tả tơi. Katsa quàng một tay quanh người đứa trẻ giống như nàng vẫn làm mỗi khi mưa bão, và cứ thế mà leo về hướng Tây theo cảm giác về phương hướng chính xác của nàng. Một lúc sau nàng nhận ra con đường đã bớt dốc, và nàng không còn vấp phải đám rễ hay bụi cây nữa. Hai chân nàng nặng như chì, như thể tuyết đã chất dày thêm và nàng phải cố mà tìm đường vượt qua lớp tuyết.

Khi trận mưa qua đi đột ngột như lúc nó bắt đầu, khung cảnh đã đổi thay. Hai chị em đứng dưới chân một con dốc dài, thẳng, phủ tuyết, không cây cối, và gió chộp lấy những bông tuyết dưới mặt đất để liệng trả bầu trời. Xa xa trước mặt, hai vách đá màu đen nhô lên hai bên, ở giữa là con dốc thoai thoải.

Không gian trắng xóa đến mờ mắt, bầu trời gần và xanh ngắt tới độ Bitterblue phải đưa tay lên che mắt. Đường Grella là đây: không phải đương đầu với thú vật, không phải né tránh đá hay những bụi cây chắn ngang đường. Chỉ có thảm tuyết trắng xóa trải trên dãy núi và chạy xuống Sunder đang chào đón họ.

Khung cảnh có thể tạm coi là thanh bình.

Một tiếng cảnh báo lúc đầu còn khe khẽ, sau thì gầm gào trong đầu nàng. Nàng dõi mắt trông theo những cơn lốc tuyết quật trên mặt đường. Vì một lẽ, trông thế thôi chứ thực ra con đường dài hơn nhiều. Và thứ nữa, sẽ chẳng có gì che chắn họ trước gió bão. Đường đi sẽ chẳng bằng phẳng như khi nhìn từ đây, như khi ánh nắng chiếu thẳng xuống con đường. Rồi nếu trời nổi bão, hay đúng hơn, khi trời nổi bão, tiết trời sẽ biến chuyển theo địa hình của những đỉnh núi kia, nơi không hề có sinh linh nào sống sót, và thứ duy nhất có hy vọng tồn tại là đá và băng.

Katsa lấy tay gạt đám tuyết bám vào áo lông của đứa bé. Nàng bóc những mảng băng bám trên lớp vải quấn quanh mặt Bitterblue. Nàng gỡ đôi giày đi trên tuyết đang đeo sau lưng và nhét chân vào, quấn dây quanh chân và mắt cá chân, rồi buộc lại thật chặt. Nàng gỡ cái địu mà nàng tự làm rồi giúp cô bé trèo vào trong, uể oải từng chân một. Bitterblue không chống cự hay yêu cầu nàng giải thích. Em chỉ cử động một cách chậm chạp. Katsa cúi xuống, chạm vào cằm cô bé và nhìn vào trong mắt em.

“Bitterblue,” nàng gọi. “Bitterblue. Em phải luôn tỉnh táo. Chị sẽ cõng em, nhưng chỉ là vì mình phải đi cho nhanh thôi. Em phải tỉnh táo đấy. Nếu chị thấy em sắp ngủ gục, chị sẽ đặt em xuống và bắt em tự đi đấy. Em có hiểu không? Chị sẽ bắt em tự đi đấy, công chúa ạ, dù em có thấy khổ sở thế nào đi chăng nữa.

“Em mệt quá,” cô bé thì thào, Katsa bèn chộp lấy vai cô bé mà lắc.

“Chị không quan tâm em có mệt hay không. Em phải làm như chị bảo. Em phải ráng hết sức tỉnh táo. Em hiểu không?”

“Em không muốn chết,” Bitterblue nói, và một giọt lệ lăn ra từ khóe mắt, đọng lại trên mi em. Katsa quỳ xuống ôm cô nhóc bé nhỏ lạnh cóng vào lòng.

“Em sẽ không chết đâu,” Katsa nói. “Chị sẽ không để em chết.” Nhưng chỉ có mỗi ý chí của nàng thì không thể giúp Bitterblue sống sót, vì thế nàng lôi cái bình nước trong áo khoác. “Uống nước đi,” nàng nói, “uống cho bằng hết.”

“Lạnh lắm,” Bitterblue nói.

“Nó sẽ giúp em sống sót. Mau lên không thì nó đóng băng lại bây giờ.”

Cô bé liền uống, và Katsa quyết định chớp nhoáng. Nàng quẳng cung tên xuống đất. Nàng kéo đống túi và ống tên qua đầu, bỏ chúng xuống bên cạnh cái cung. Và rồi nàng cởi tấm lông sói mà nàng khoác trên vai, tấm áo lông nàng tự cho phép mình giữ lại và mặc chỉ sau khi đứa bé được bao bọc vài lớp lông thú từ đầu xuống chân. Gió tìm đến những miếng rách trên tấm áo khoác lấm máu của Katsa, giá lạnh cứa vào bụng nàng, vào những vết thương chưa lành trên ngực và một bên vai nàng, nhưng chẳng mấy chốc nàng sẽ chạy, nàng tự nhủ, và vận động sẽ giúp nàng ấm lại. Có lông thú che cổ và đầu là đủ. Nàng quấn bộ lông sói khổng lồ quanh người đứa bé như quấn chăn.

“Chị điên rồi,” Bitterblue nói, nhưng Katsa cười thầm, vì nếu cô bé có thể nói những câu xấc xược thì chí ít em vẫn còn phần nào tỉnh táo.

“Chị sắp thực hiện một bài tập rất nghiêm túc,” Katsa nói. “Chị không muốn người chị quá nóng. Giờ thì đưa chị cái bình nước nào, nhóc.” Katsa cúi xuống và đổ đầy tuyết vào bình nước. Và rồi nàng đóng cái bình lại thật chặt, nhét vào trong áo khoác của Bitterblue. “Em sẽ phải mang nó,” nàng nói, “nếu muốn nó không đóng băng.”

Gió thổi đến từ muôn phương, nhưng Katsa nghĩ gió thổi mạnh nhất từ phía Tây vào mặt họ. Vì thế nàng cõng cô bé trên lưng. Những thứ còn lại nàng treo đằng trước và địu trên vai. Đứa trẻ lúc này đã ở trên lưng nàng, nàng đứng lên. Nàng thận trọng bước vài bước. “Hãy nắm tay lại,” nàng bảo cô bé, “rồi nhét tay vào nách chị. Cúi sát mặt vào tấm lông thú quanh cổ chị. Chú ý chân em đấy. Nếu em nghĩ em không có cảm giác gì ở chân nữa thì hãy bảo chị. Em hiểu chứ, Bitterblue?”

“Em hiểu,” cô bé nói.

“Được rồi,” Katsa nói. “Xuất phát.”

Nàng chạy.

Nàng làm quen rất nhanh với đôi giày đi trên tuyết và những gánh nặng cứ lắc lư trên lưng và trước ngực. Cô bé thực ra nhẹ bỗng, còn đôi giày trở nên rất hữu ích khi nàng đã thành thục kiểu chạy hơi xoạc chân sang hai bên. Nàng không thể tin nổi cái lạnh của con đường trên dãy núi này. Nàng không thể tin nổi gió có thể dữ dội và dai dẳng đến thế. Mỗi lần hít thở nàng đều có cảm giác như thể bị lưỡi dao khía vào phổi. Hai cánh tay, đôi chân, thân người nàng, và nhất là bàn tay nàng - mọi chỗ trên cơ thể nàng không có lông thú bao bọc đều bỏng rát vì giá lạnh, như thể nàng vừa nhảy vào lửa vậy.

Nàng chạy, ban đầu nàng ngỡ như cử động của bàn chân và hai cẳng chân đã giúp nàng thấy ấm lên đôi chút; nhưng sau đó từng bước chân giậm xuống đất trở nên đau đớn như cào như xé, và tiếp đến là cơn đau âm ỉ; rồi cuối cùng, nàng không còn cảm giác khi chân nện xuống đất nữa, nhưng nàng vẫn cố chạy tiếp, chạy về phía trước, chạy lên phía trên, gần về phía những đỉnh núi lúc nào cũng như xa vời, không bao giờ tới được.

Mây lại vần vũ trên bầu trời và tuyết hắt vào người nàng. Gió gào rít, và nàng cắm đầu cắm cổ chạy. Nàng luôn miệng hét gọi Bitterblue. Nàng hỏi cô bé nhiều câu hỏi, những câu hỏi vô nghĩa về Monsea, về thành phố Leck, về mẹ cô bé. Rồi thì hỏi đi hỏi lại xem cô bé có cảm giác gì ở tay hay không, có cử động được các ngón chân hay không, có thấy chóng mặt hay tê người không. Nàng không rõ Bitterblue có hiểu câu hỏi của nàng không. Nàng không biết Bitterblue trả lời thế nào. Nhưng đúng là Bitterblue đã hét lên để trả lời nàng; và nếu Bitterblue còn hét, tức là Bitterblue còn tỉnh. Katsa kẹp chặt nắm tay cô bé dưới cánh tay mình. Chốc chốc nàng lại với ra sau, túm lấy đôi giày ống của đứa trẻ, cố gắng làm gì đó để xoa bóp các ngón chân cho em. Và rồi nàng chạy, chạy mãi, ngay cả khi nàng có cảm giác như gió đang đẩy nàng lùi lại. Ngay cả khi những câu hỏi của nàng càng ngày càng trở nên vô nghĩa, những ngón tay của nàng không thể xoa nắn được nữa, và cánh tay nàng không thể kẹp chặt được nữa.

Cuối cùng, nàng chỉ còn ý thức được hai điều: tiếng nói của đứa bé vẫn vang bên tai, và nàng phải tiếp tục chạy lên con dốc trước mặt.

Khi vầng mặt trời khổng lồ đã dịu lửa và trôi dần về phía chân trời, Katsa chỉ lờ mờ nhận ra. Nếu nàng có thể trông thấy mặt trời lặn, có nghĩa là tuyết đã ngừng rơi. Phải, lúc này khi nghĩ đến chuyện ấy, nàng thấy đúng là tuyết đã ngừng rơi, dù nàng chẳng nhớ được tuyết ngừng rơi tự lúc nào. Nhưng mặt trời lặn có nghĩa là ngày sắp tắt. Đêm đang tới; mà đêm thì lúc nào cũng lạnh hơn ngày.

Katsa tiếp tục chạy, vì chỉ một lúc nữa thôi trời sẽ còn lạnh hơn. Nàng nhấc đôi chân; cô bé lại lên tiếng; nàng không cảm thấy bất cứ điều gì ngoài cái lạnh găm vào phổi nàng theo từng hơi thở. Và rồi một điều gì đó bắt đầu hình thành trong trí óc mụ mị của nàng.

Nàng có thể trông thấy đường chân trời ở phía xa xa trước mặt.

Nàng trông thấy mặt trời lặn xuống sau đường chân trời ở phía xa xa trước mặt.

Nàng không rõ quang cảnh đã đổi thay tự bao giờ. Nàng không biết tự lúc nào nàng đã vượt qua đỉnh núi và bắt đầu chạy xuống. Nhưng nàng đã làm được điều đó. Nàng không trông thấy những đỉnh núi đen đen nữa, và vì thế chúng hẳn đã bị nàng bỏ lại đằng sau. Nàng chỉ có thể nhìn thấy phía bên này ngọn núi; và những cánh rừng, những cánh rừng ngút ngàn; mặt trời đang lặn và ngày sắp tắt khi nàng chạy xuống Sunder, với đứa trẻ còn sống và hít thở trên lưng nàng. Và đến kia là đã hết con dốc phủ tuyết, là nơi cây cối và bụi rậm bắt đầu mọc lên, nơi đoạn đường xuống núi dễ dàng cho đứa bé hơn rất nhiều so với đoạn đường leo lên, tất cả ở ngay trước mặt nàng, không còn quá xa nữa rồi.

Nàng nhận ra có gì đang run rẩy, run rẩy dữ dội, và lòng nàng ngập tràn hoảng loạn, khiến đầu óc lơ mơ của nàng tỉnh táo hẳn. Cô bé không được phép ốm, không phải lúc này khi họ đã an toàn đến nơi rồi. Nàng đưa tay ra sau túm lấy đôi giày ống của Bitterblue. Nàng gào tên cô bé. Nhưng rồi nàng nghe thấy tiếng Bitterblue hét bên tai; và nàng cảm thấy đôi cánh tay em quàng vào người nàng, ôm nàng thật chặt. Dưới ngực nàng, nơi Bitterblue quàng tay ôm lấy nàng tự nhiên có cảm giác khác lạ. Nó ấm áp lạ thường. Katsa nghe thấy tiếng răng nàng đánh lập cập. Nàng nhận ra cô bé không hề run rẩy. Mà là chính nàng.

Nàng cười khúc khích, dù chẳng có gì vui để mà cười. Nếu đến nàng cũng không thể sống sót thì đứa bé sẽ chẳng còn hy vọng nào. Nàng không thể để chuyện đó xảy ra; nàng thật điên khùng khi tới Sunder bằng cách này. Nàng nghĩ đến đôi tay mình và đưa tay lên mặt. Nàng xòe tay ra, cố duỗi các ngón tay, rồi tự nguyền rủa mình khi trông thấy những đầu ngón tay trắng bệch. Nàng luồn hai nắm tay vào dưới nách. Nàng ráng hết sức suy nghĩ cho sáng suốt, tỉnh táo. Nàng thấy lạnh, lạnh quá. Nàng phải đưa đứa trẻ tới nơi bắt đầu có cây cối, như vậy họ mới có củi và có nơi tránh gió. Nàng phải đốt lửa trại. Đến chỗ đó để đốt lửa trại. Và không được để cho đứa bé chết. Nàng cần phải làm thế, đó là mục đích của nàng, và nàng phải vừa chạy vừa tâm niệm điều đó trong đầu.

Lúc họ đến được chỗ có cây cối, Bitterblue vẫn rên rỉ vì lạnh và tê cóng. Nhưng khi Katsa quỵ gối xuống, cô bé tự tháo dây địu ra. Em lóng ngóng cởi chiếc áo choàng lông sói và quàng áo quanh người Katsa. Và rồi em quỳ xuống trước mặt Katsa, những ngón tay nứt nẻ và rớm máu của em giật mạnh đai giày. Katsa ráng tỉnh táo lại và cùng gỡ dây đai. Nàng bỏ đôi giày ra, bỏ cả đống túi, ống tên, địu và cung tên ra.

“Củi,” Katsa nói. “Củi.”

Cô nhóc hỉ mũi, gật đầu và lật đật chạy quanh những gốc cây, gom nhặt mọi thứ em có thể tìm thấy. Đống củi mà em đem về cho Katsa đã ướt đầm vì tuyết. Những ngón tay cầm dao của Katsa chậm chạp và lóng ngóng, run run vì cái lạnh thấu xương đang hành hạ thân thể nàng. Từ bé đến giờ nàng chưa bao giờ gặp khó khăn trong việc nhóm lửa, chưa một lần nào. Nàng ráng tập trung hết sức, và sau nỗ lực thứ mười hoặc mười một gì đó, ánh lửa lóe lên và bén vào một góc củi khô. Katsa thả lá thông vào lửa, chăm chút quyết tâm không để lửa tắt, và rồi ngọn lửa cũng liếm vào những cành cây mà nàng đã gom lại. Ngọn lửa lớn hơn, khói bốc lên và củi cháy lép bép. Hai chị em giờ đã có lửa.

Katsa co ro, run rẩy nhìn ngọn lửa, ráng hết sức không để ý tới cơn đau như dao cắt vì hơi nóng của ngọn lửa trên các ngón tay, không để ý tới đôi chân đang run lập cập. “Không được,” nàng thì thào khi Bitterblue đứng dậy đi tìm thêm củi. “Cứ sưởi ấm đã. Ngồi đây cho ấm người đã.”

Katsa từ từ thổi lửa to lên, và khi cúi người xuống ngọn lửa và lửa bùng lên, nàng thấy bớt run. Nàng nhìn sang đứa trẻ đang ngồi bó gối dưới đất. Cô bé nhắm nghiền mắt, gục mặt trên đầu gối. Nước mắt chảy dài trên má. Vẫn sống.

“Chị đúng là ngốc,” Katsa thì thào. “Chị đúng là đồ ngốc.” Nàng gượng đứng dậy, đi từ hết cây này sang cây kia để thu nhặt thêm củi. Xương nàng nhức nhối, tay chân nàng như gào thét vì đau đớn. Có lẽ nàng ngu ngốc như vậy là tốt hơn cả, vì nếu biết chuyện này sẽ khó khăn đến mức nào, có lẽ nàng đã không làm.

Nàng trở lại nơi cắm trại và thổi cho lửa to thêm. Đêm nay lửa sẽ cháy thật lớn; đêm nay họ sẽ nhóm một ngọn lửa mà khắp Sunder đều trông thấy. Nàng lê bước ra chỗ đứa trẻ và nắm lấy tay cô bé. Nàng kiểm tra những ngón tay em. “Em có cảm giác ở tay chứ?” nàng hỏi. “Em cử động ngón tay được không?”

Bitterblue gật đầu. Katsa bèn kéo túi đồ để tìm thuốc. Nàng lấy thuốc mỡ của Raffin thoa cho đôi tay nứt nẻ, rớm máu của cô bé. “Cho chị xem chân em nào, công chúa.” Nàng xoa cho các ngón chân cô bé ấm trở lại và buộc lại giày cho em.

“Em đã vượt qua Đường Grella rồi đấy,” nàng bảo Bitterblue, “và em vẫn lành lặn. Em đúng là một cô bé mạnh mẽ.”

Bitterblue quàng tay ôm Katsa. Cô bé hôn lên má Katsa và ôm nàng thật chặt. Nếu Katsa còn có đủ sức để ngạc nhiên, nàng hẳn đã ngỡ ngàng. Thay vào đó, nàng chỉ biết đờ đẫn ôm lại cô bé.

Katsa và Bitterblue ôm lấy nhau, cơ thể hai chị em từ từ ấm lại. Đêm ấy, khi Katsa ngả lưng bên đống lửa cháy rực và đứa trẻ cuộn mình trong vòng tay nàng, ngay cả đôi bàn tay và đôi chân đau đớn cũng không thể ngăn nàng thiếp đi.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.