Chào mừng ư? Bạn ư? Chung vui ư? Hạnh phúc ư?
Katsa cảm thấy ngay rằng có điều gì đó nàng không thể tin tưởng ở người đàn ông vừa thốt ra những lời lẽ tốt đẹp ấy, với giọng nói ấm áp, dễ chịu ấy. Có một điều gì đó ở ông ta, một phẩm chất nào đó khiến nàng phải cảnh giác cao độ. Nàng không có cảm tình với người đàn ông này.
Dẫu vậy, lời lẽ của ông ta thật ân cần niềm nở, mà cả căn phòng toàn người lạ mặt này lại mỉm cười với ông ta, mỉm cười với nàng, và chẳng có lý do gì để nàng không vui cả. Không có lý gì để ngay lập tức ghét bỏ người này. Nàng chần chừ ở ngưỡng cửa, rồi bước lên phía trước. Nàng sẽ tiến đến một cách cẩn trọng.
Đứa bé ốm rồi. Cuối cùng thì cũng không chịu nổi sự vững vàng đến chóng mặt của sàn nhà dưới chân mình, Katsa nghĩ. Bitterblue khóc và bám riết lấy Katsa, luôn miệng bảo nàng hãy bỏ đi. “Ông ấy nói dối đấy,” cô bé luôn miệng nói. “Ông ấy nói dối.” Katsa ngây ra nhìn cô bé. Rõ ràng đứa trẻ cũng không ưa người đàn ông này. Katsa sẽ suy nghĩ về chuyện đó.
“Con gái tôi bị ốm đấy. Nhìn thấy con gái khổ sở như vậy mà tôi xót xa quá,” Leck bèn nói; và Katsa sực nhớ ra rằng người đàn ông này là cha của Bitterblue. “Hãy ra giúp cháu gái bác đi,” Leck nói với một phụ nữ đứng ở bên trái mình. Bà liền đứng dậy và tiến về phía họ, dang rộng vòng tay.
“Bé con tội nghiệp,” người phụ nữ nói. Bà cố kéo cô bé từ tay Katsa, ôm lấy em và thẽ thọt cất giọng vỗ về em; nhưng Bitterblue bắt đầu gào thét và đập vào người phụ nữ, bám riết lấy Katsa như một đứa trẻ hoảng loạn, mất trí. Katsa lơ đễnh vòng tay ôm lấy cô bé, bảo em giữ im lặng. Nàng nhìn cô của Bitterblue. Gương mặt của người phụ nữ xoáy vào trong óc nàng. Vầng trán của bà, sống mũi của bà trông thật quen. Đôi mắt cũng vậy, chỉ trừ màu mắt thôi. Katsa liếc nhìn đôi tay của người phụ nữ và hiểu ra. Đây là mẹ của Po.
“Con bé loạn trí rồi,” mẹ Po nói với Katsa.
“Phải,” Katsa nói. Nàng ôm chặt đứa bé. “Cháu sẽ chăm nom cô bé.”
“Con trai tôi đâu?” người phụ nữ hỏi, mắt mở to vì lo âu. “Cháu có biết con tôi ở đâu không?”
“Dĩ nhiên rồi,” Leck nói oang oang. Ông nghiêng đầu, con mắt còn lại nhìn Katsa. “Bọn cô còn thiếu một người. Tôi hy vọng cậu ta còn sống chứ?”
“Vâng,” Katsa nói, rồi nàng mơ hồ tự hỏi, phải chăng nàng vốn định giả vờ rằng chàng đã chết rồi. Chẳng phải đã có lần nàng giả vờ là Po đã chết hay sao? Nhưng sao nàng lại làm thế nhỉ?
Leck giương mắt nhìn. “Thật vậy sao? Đúng là một tin tuyệt vời. Có lẽ chúng ta có thể giúp cậu ấy. Cậu ấy đang ở đâu?”
Bitterblue ré lên. “Đừng cho ông ấy biết, Katsa. Đừng cho ông ấy biết chỗ của Po, đừng nói, đừng nói...”
Katsa khẽ suỵt một tiếng nhắc cô bé giữ trật tự.
“Ổn thôi mà nhóc.”
“Xin chị đừng nói cho ông ấy biết.”
“Chị không nói đâu,” Katsa nói. “Chị không nói đâu.” Nàng cúi mặt xuống gần cái mũ của Bitterblue và quyết định rằng nếu đứa nhỏ buồn bực đến vậy thì quả thật không nên cho người đàn ông này biết chỗ của Po.
“Tốt thôi,” Leck nói. “Tôi hiểu rồi.”
Ông ta im lặng một lúc. Dường như ông ta đang suy nghĩ. Những ngón tay của ông ta mân mê một cán dao giắt ở thắt lưng. Ông ta đưa mắt nhìn Bitterblue và dán mắt vào cô nhóc; Katsa bỗng kéo đứa bé nép gần nàng hơn nữa, che chở em trong vòng tay mình.
“Con gái tôi không còn là chính mình nữa,” Leck nói. “Nó bị lú lẫn rồi, nó ốm, đầu óc nó bị xáo trộn; nó cứ nghĩ là tôi sẽ làm hại nó mới khổ chứ. Tôi đã nói với gia đình hoàng tử Po về tình trạng ốm đau của con gái tôi rồi.” Ông lướt tay khắp phòng. “Tôi có kể với họ về chuyện con bé đã bỏ nhà sau tai nạn của mẹ nó. Chuyện cô và hoàng tử Po tìm ra nó ra sao, thưa tiểu thư Katsa, và cả chuyện cô đã giúp tôi đảm bảo an toàn cho con bé thế nào.”
Katsa dõi theo tay ông ta lướt qua tất cả những người trong phòng. Những gương mặt quen thuộc hơn, trong số đó có một người đàn ông nhiều tuổi hơn Leck, một vị vua. Cha của Po. Những đường nét trên gương mặt ông mạnh mẽ và kiêu hãnh, nhưng mắt ông thì lờ đờ. Tất cả mọi người trong căn phòng này đều có đôi mắt lờ đờ, kể cả những người đàn ông trẻ hơn, hẳn phải là các anh của Po, và những phụ nữ là vợ họ. Hay chính trí óc mơ hồ của nàng đã ngăn nàng trông rõ gương mặt họ?
“Vâng,” nàng đáp lại một nhận định nào đó mà Leck vừa đưa ra. Điều gì đó về sự an toàn của Bitterblue. “Vâng. Tôi đã đảm bảo an toàn cho cô bé.”
“Hãy nói cho tôi biết,” Leck nói lớn. “Hai người đã rời khỏi Monsea bằng cách nào vậy? Hai người băng qua núi à?”
“Vâng,” Katsa đáp.
Leck ngả đầu ra sau và cười vang. “Lúc chúng tôi mất dấu hai chị em, tôi nghĩ hai người ắt phải đi theo đường đó. Tôi suýt nữa đã quyết định cứ thong thả mà chờ đợi. Tôi biết thể nào rồi hai người cũng sẽ xuất hiện. Nhưng khi điều tra, tôi mới biết được rằng cô không được chào đón ở chính cung điện của mình, tiểu thư Katsa ạ. Và tôi muốn điên, điên thực sự, khi phải ngồi không ở đó trong khi con gái yêu quý của tôi...” Ông ta lại đưa mắt nhìn Bitterblue và xoa tay trên miệng. “Trong khi con gái tôi thì xa cách tôi. Tôi quyết định không thể ngồi yên được nữa. Tôi sai người của tôi tiếp tục tìm kiếm, dĩ nhiên rồi, tìm kiếm khắp các vương quốc còn lại; nhưng tôi quyết định đích thân tới Lienid xem sao.”
Katsa lắc đầu, nhưng màn sương mờ mịt bao phủ tâm trí nàng vẫn không tan đi. “Ngài lo lắng hão rồi,” nàng nói. “Tôi đã giữ an toàn cho cô bé.”
“Phải,” ông nói. “Và giờ cô lại còn đem nó đến cho tôi, ngay trước cửa nhà tôi, đến tận lâu đài của tôi nơi bờ biển phía Tây Lienid này.”
“Lâu đài của ngài ư,” Katsa lơ mơ nói. Nàng cứ ngỡ đây là lâu đài của Po. Hay nàng đã nghĩ nó là lâu đài của nàng nhỉ? Không, chuyện rõ vô lý; nàng là một tiểu thư Middluns, nàng đâu có lâu đài nào. Nàng hẳn đã hiểu nhầm chuyện gì đó mà ai đó đã nói, ở đâu đó.
“Giờ là lúc cô trả con tôi về cho tôi,” Leck nói.
“Phải,” Katsa nói, nhưng nàng cảm thấy lo lắng khi để người khác chăm nom Bitterblue. Cô bé lúc này đã thôi vùng vẫy và lả đi trên người nàng, miệng hết lẩm bẩm một mình những lời vô nghĩa rồi lại rên rỉ. Nhẩm đi nhẩm lại những lời Leck đã nói một cách hoang mang, như thể em đang muốn thử xem chúng nghe ra sao bằng giọng nói của mình vậy.
“Vâng,” Katsa lại nói. “Tôi sẽ trao lại cho ngài - nhưng đợi bao giờ cô bé cảm thấy khá hơn đã.”
“Không,” Leck bèn nói. “Trả nó cho tôi ngay. Tôi biết cách để làm nó khỏe lại.”
Katsa quả thực không thích người đàn ông này. Cái cách ông ta sai khiến nàng... rồi cái lối ông ta nhìn Bitterblue, trong ánh nhìn trân trân của ông ta có gì đó mà Katsa từng trông thấy trước đây nhưng không sao nhớ rõ. Bitterblue là trách nhiệm của Katsa. Katsa hếch cằm lên. “Không. Cô bé sẽ ở lại với tôi cho đến khi nào khỏe lại.”
Leck cười lớn. Ông nhìn quanh khắp phòng. “Tiểu thư Katsa mà không ngang bướng thì mới lạ,” ông nói. “Nhưng tôi nghĩ không ai nên trách cứ cô ấy vì mong muốn bảo vệ đứa bé. Thôi, không sao. Tôi sẽ vui vẻ bên con gái tôi” - ông lại liếc mắt nhìn đứa bé - “sau vậy.”
“Thế giờ cô có thể cho tôi biết về con trai tôi được chưa?” người phụ nữ kế bên Katsa liền hỏi. “Sao nó lại không về đây? Nó không bị thương gì chứ?”
“Phải đấy,” Leck chen vào. “Đừng để một người mẹ phải âu lo, thưa tiểu thư Katsa. Hãy cho chúng tôi biết hoàng tử Po thế nào. Cậu ấy có ở gần đây không?”
Katsa quay sang nhìn người phụ nữ, lòng rối bời, nàng đang cố gắng giải mã quá nhiều câu đố cùng một lúc. Hẳn nhiên có những điều vô hại khi nói về Po; nhưng chẳng phải có một số chuyện cần phải được giữ kín sao? Song biết chuyện nào nên nói, chuyện nào không nên nói đây? Có lẽ tốt hơn hết là không nói gì cả. “Tôi không muốn nói gì về Po hết,” Katsa bèn đáp.
“Không ư?” Leck hỏi. “Vậy thì tiếc thật. Vì tôi rất muốn nói chuyện về Po đấy.”
Ông ta gõ gõ vào thành ghế một lát, ông ta đang suy nghĩ rất lung.
“Cậu ấy là một chàng trai mạnh mẽ, Po của chúng ta ấy,” ông tiếp. “Mạnh mẽ và can đảm. Một niềm tự hào của gia đình. Nhưng cậu ấy cũng có bí mật của riêng mình, phải không nhỉ?”
Bất chợt, Katsa cảm thấy râm ran khắp các đầu ngón tay.
Leck quan sát nàng. “Mà đúng rồi,” ông nói. “Po cũng có đôi chút vấn đề, phải không nhỉ?” Ông ta nheo mắt, mím môi; sau đó dường như ông ta vừa đi đến một quyết định. Ông ta nhìn khắp phòng, nhìn các thành viên trong gia đình Po, và cười rạng rỡ. Ông ta cất giọng ngọt ngào.
“Tôi vẫn nghĩ cứ nên giữ kín chuyện này cho riêng mình thì hơn,” ông nói. “Nhưng tôi sực nhớ ra là Po quả thực rất mạnh mẽ; và một ngày nào đó cậu ấy có thể sẽ xuất hiện trước cửa nhà mình. Và vì thế, có lẽ tốt hơn hết là tôi cho quý vị biết một chuyện mà có thể” - ông thoáng nhoẻn cười - “ảnh hưởng phần nào đến cách quý vị tiếp đón cậu nhà. Vì cô biết đấy, thưa tiểu thư Katsa,” ông nhìn chòng chọc vào mắt nàng và nói, “Tôi đã nghĩ khá nhiều về cậu Po yêu quý của chúng ta, và tôi có đưa ra một giả định. Một giả định mà tất cả các vị sẽ lấy làm thú vị, dù có hơi phiền lòng. Đúng thế,” ông nói và mỉm cười với những gương mặt băn khoăn đang nhìn mình. “Lúc nào ta chẳng thấy buồn lòng khi biết có người chơi trò hai mặt với ta, mà người đó lại là người thân của mình. Và cô chính là người có thể giúp tôi kiểm chứng giả định này, tiểu thư Katsa ạ, vì tôi nghĩ có thể cô đang nắm giữ sự thật về hoàng tử Po.”
Cha của Po và các anh chàng nghe đến đó thì không thể ngồi yên trên ghế, họ nhăn mày nhìn nhau không hiểu; còn trí óc Katsa thì tê liệt vì bấn loạn và hoang mang.
“Đó là một giả định về Thiên Năng của Po,” Leck nói.
Katsa nghe thấy một tiếng thở khe khẽ bên cạnh nàng, là mẹ Po. Bà tiến một bước về phía Leck, đặt tay lên cổ. “Khoan,” bà nói. “Tôi không biết...” Bà ngừng lời. Bà quay sang nhìn Katsa, vẻ lúng túng, hoảng sợ. Còn Katsa thì như ngồi trên đống lửa vì cảm giác hoảng loạn và tuyệt vọng. Nàng cảm thấy - nàng hiểu - nàng gần nhớ ra...
“Tôi tin rằng cậu Po của các vị đang giấu giếm các vị một bí mật,” Leck nói. “Xin hãy cho tôi biết liệu có phải vậy không, thưa tiểu thư Katsa, liệu có phải hoàng tử Po thực ra chính là...”
Đúng lúc ấy, nàng sực tỉnh khỏi cơn hoang mang bởi một điều nàng chắc chắn. Nàng bỏ đứa bé xuống, giật phắt con dao găm giắt ở thắt lưng và phi đi. Không phải vì nàng chợt nhớ ra rằng Leck phải chết. Không phải vì nàng nhớ ra sự thật về Thiên Năng của Po. Mà là vì nàng nhớ rằng Po quả có một bí mật, một bí mật khủng khiếp, mà nếu bị lộ thì nó sẽ khiến chàng bị tổn thương ghê gớm, nàng cảm thấy điều đó một cách sâu sắc, nhưng không sao nhớ ra nổi... thế mà người đàn ông này thì ngồi đây, với bí mật sắp bật ra trên đầu lưỡi. Và nàng phải ngăn chặn ông ta, làm sao đó ngăn chặn ông ta; nàng phải làm cho ông ta câm miệng trước khi những lời nói tàn hại kia được thốt ra.
Rốt cuộc, Leck lẽ ra nên tiếp tục nói dối. Vì chính sự thật mà hắn suýt hé lộ đã lấy đi mạng sống của hắn.
Con dao găm phi trúng đích. Nó cắm phập vào cái miệng đang há ra của Leck và ghim hắn vào thân ghế. Hắn ngồi đó, chân tay thõng ra, con mắt độc nhất mở to, vô hồn. Máu xối ra khắp cán dao, chảy xuống áo hắn. Giờ thì đám đàn bà gào rú, trong khi phe đàn ông hò hét giận dữ, rút kiếm xông về phía nàng, và Katsa hiểu ngay rằng mình phải thật cẩn trọng trong cuộc ẩu đả này. Nàng không được gây tổn hại đến các anh trai của Po và cha chàng. Nhưng họ đột ngột khựng lại, vì sau khi nhìn Leck hồi lâu, Bitterblue giờ đã lảo đảo đứng lên.
Cô bé lao ra đứng trước mặt Katsa, rút con dao của em ra khỏi vỏ, run rẩy chĩa dao về phía họ.
“Mấy người không được đụng đến chị ấy,” Bitterblue. “Chị ấy đã làm đúng.”
“Cháu bé,” vua Ror bèn nói. “Hãy dịch ra, bọn ta không muốn làm cháu bị thương. Cháu đang không được khỏe. Công chúa Bitterblue ạ, cháu đang bảo vệ kẻ hạ sát chính cha cháu đấy.”
“Giờ thì tôi hoàn toàn khỏe vì ông ta đã chết,” Bitterblue đáp, giọng trở nên mạnh mẽ hơn và bàn tay em không còn run nữa. “Thêm nữa, tôi không phải là công chúa. Tôi là nữ hoàng của Monsea. Trừng phạt Katsa là việc của tôi; và tôi đã bảo là chị ấy làm đúng, các người không được làm hại chị ấy.”
Cô bé có vẻ đã khỏe lại - em cầm dao thành thạo, bình tĩnh và vô cùng quyết đoán. Các anh trai và cha của Po đứng thành nửa vòng tròn, giơ cao kiếm trên tay. Tay họ đeo nhẫn, tai họ đeo khuyên. Như bảy phiên bản của Po vậy, Katsa mơ hồ nghĩ - nhưng không có ánh sáng trong mắt họ. Nàng dụi mắt. Nàng thấy mệt, nàng không thể nghĩ ra đầu ra đũa. Một vài phụ nữ đứng phía sau khóc lóc.
“Nó đã giết chết cha cháu,” vua Ror lại lên tiếng, lần này nghe yếu ớt. Ông đưa tay lên trán. Ông chăm chăm nhìn Bitterblue, vẻ băn khoăn.
“Cha tôi là kẻ xấu,” Bitterblue nói. “Cha tôi có Thiên Năng lừa gạt người khác bằng lời nói. Ông ta đã lừa gạt các vị - về cái chết của mẹ tôi, bệnh tật của tôi, những âm mưu của ông ta đối với tôi. Katsa đã luôn bảo vệ tôi trước ông ta. Hôm nay đúng là chị ấy đã cứu mạng tôi.”
Họ đồng loạt đưa tay lên đầu. Họ cùng nhíu mày, vẻ mặt hoang mang.
“Có phải chú ấy nói... có phải Leck đã bảo lâu đài này là của chú ấy không? Có phải chú ấy...” Ror kéo dài giọng. Ông nhìn trân trân vào những chiếc nhẫn trên tay mình.
Mẹ Po run run. Bà quay sang chồng. “Theo em thì có lẽ những gì tiểu thư Katsa đã làm không hoàn toàn thiếu cơ sở,” bà nói. “Rõ ràng chú ấy định đưa ra một lời kết tội vớ vẩn nào đó về Po của chúng ta. Riêng em, em sẵn sàng nghĩ đến khả năng chú ấy chỉ toàn nói dối.” Bà đặt tay lên ngực. “Chúng ta nên ngồi lại suy xét chuyện này.”
Chồng bà và những cậu con trai liền gãi đầu, rồi gật đầu, xong họ vẫn còn mơ hồ. “Ta hãy ngồi xuống đã,” Ror nói, tay đưa về phía các ghế ngồi. Ông liếc nhìn thi thể của Leck và giật thột, như thể đã quên mất rằng nó nằm ở đó, đổ gục và đẫm máu. “Hãy bê mấy cái ghế ra đây - ra giữa phòng này, tránh xa... cảnh tượng kia. Các con, hãy ra đỡ mấy công nương. Họ còn đang khóc kia kìa. Công chúa... nữ hoàng Bitterblue, cô có thể nhắc lại những điều vừa nói được không? Thú thực là đầu óc tôi cứ rối tinh rối mù. Các con, cứ giữ gươm trên tay... không được khinh suất.”
“Tôi sẽ tước vũ khí của chị ấy,” Bitterblue nói, “nếu làm thế các vị cảm thấy thoải mái hơn. Làm ơn, Katsa,” cô bé nói như hối lỗi và chìa tay ra.
Katsa đờ đẫn lần xuống giày lấy con dao đưa cho đứa bé. Nàng ngồi xuống chiếc ghế được mang đến cho mình, đờ đẫn nhìn mọi người hối hả ngồi theo vòng tròn, nghe tiếng gươm kiếm loảng xoảng, nhìn đám đàn bà lau mặt và thở hổn hển, níu lấy tay các ông chồng. Nàng úp mặt vào lòng bàn tay vì tâm trí nàng đang trở lại, và giờ nàng hiểu ra điều mình vừa làm.
Nó giống như một thứ bùa mê từ từ mất tác dụng, những điều mê muội mất dần, khiến đầu óc họ trống rỗng. Thực sự trống rỗng; họ nói với vẻ đờ đẫn, chậm chạp, ráng sức dựng lại một cuộc đối thoại mà họ không sao nhớ nổi, mặc dù tất cả đều tham gia vào đó.
Ror thậm chí không thể trả lời ngay những câu hỏi của Bitterblue, về việc Leck đặt chân tới Lienid từ lúc nào, hắn đã nói những gì; hắn đã làm gì để thuyết phục họ rằng lâu đài của Po là của hắn. Làm sao để thuyết phục Ror cùng vợ và con cái bỏ thành phố và cung điện của mình để đến một chốn hẻo lánh trong vương quốc của ông, làm trò tiêu khiển cho Leck và tuân theo ý hắn, trong lúc Leck chờ đợi một cô con gái có thể sẽ chẳng bao giờ đến. Những gì Leck đã nói trong suốt quãng thời gian chờ đợi ấy trở về chầm chậm, mơ hồ từ miệng Ror. “Tôi nghĩ... tôi nghĩ hắn đã bảo tôi là hắn muốn sống trong thành phố của tôi. Ngay bên cạnh ngai vàng của tôi!”
“Tôi nghĩ hắn nói gì đó về mấy cô hầu gái của tôi, điều gì đó mà tôi không dám nhắc lại,” hoàng hậu vợ Ror nói.
“Hắn nói về việc thay đổi thỏa thuận thông thương giữa hai bên! Tôi chắc chắn thế!” Ror la lên. “Theo hướng có lợi cho Monsea!”
Ror bèn đứng lên, sải bước khắp phòng. Katsa lóng ngóng đứng lên để tỏ ra lễ phép trước đức vua, nhưng hoàng hậu liền kéo nàng ngồi xuống. “Cứ đứng lên mỗi lần ông ấy đi qua đi lại thì chúng ta sẽ phải đứng suốt đấy,” bà nói. Bà để tay trên cánh tay Katsa lâu hơn bình thường một chút, và nhìn nàng trân trân. Giọng bà dịu dàng. Nhóm người càng hiểu rõ những trò lừa gạt của Leck thì bà chừng như càng nhìn tiểu thư Katsa ngồi kế bên dịu dàng hơn.
Lửa giận trong người Ror bốc phừng phừng, cùng với đó là nỗi giận dữ của các con trai ông, từng người một tỉnh trí lại, hết người này đến người khác đứng lên. Họ chửi mắng Leck cho nguôi cơn giận trong lòng, rồi họ tranh cãi với nhau về những gì đã nói. “Có thật Po ổn không vậy?” một trong số những chàng trai trẻ nhất khựng lại trước ghế của Katsa, nhìn nàng và hỏi. Một giọt lệ chảy xuống má nàng, và nàng để Bitterblue kể lại câu chuyện của họ, kể lại những sự thật về Leck, những sự thật làm nhóm người đau đớn như bị trúng tên. Chuyện Leck muốn làm tổn thương cô bé theo một cách nào đó kỳ quái, ghê rợn; chuyện Leck bắt cóc ông cụ Tealiff; chuyện Leck hạ sát Ashen. Chuyện người của hắn suýt nữa đã hại chết Po. Đến đấy thì nỗi đau khổ của Ror dâng trào dữ dội chẳng kém gì cơn giận dữ, và ông cứ thế quỳ xuống sàn nhà mà nức nở, cho cha của ông, cho con trai ông, và đặc biệt là cho em gái ông; trong khi đó các con trai của ông thì chửi mắng lớn tiếng hơn, họ khó mà có thể tin nổi sự thật. Katsa ngơ ngẩn nghĩ, chẳng trách Po cứ mồm mép tép nhảy như vậy. Ở Lienid ai ai cũng nói nhiều, và ai ai cũng thi nhau nói. Nàng lau nước mắt trên mặt và cố gắng tỉnh táo trở lại.
Khi người anh trai cúi xuống trước mặt Katsa một lần nữa và trao cho nàng chiếc khăn tay của chàng, nàng cầm khăn và ngẩn người nhìn chàng. “Em có nghĩ Po vẫn ổn không?” chàng hỏi. “Giờ em có quay lại tìm cậu ấy không? Anh muốn đi cùng em.”
Nàng đưa khăn lau nước mắt. “Tên anh là gì?”
Người anh mỉm cười. “Anh là Skye. Anh chưa bao giờ trông thấy ai phi dao nhanh như vậy. Đúng y như anh đã tưởng tượng về em.”
Chàng đứng thẳng dậy và tiến đến chỗ cha. Katsa ôm bụng, cố gắng làm dịu nỗi chua xót trào lên trong nàng. Nàng mất nhiều thời gian để thoát khỏi bức màn dối trá mà Leck tạo ra hơn những người khác, và nàng thấy ghê sợ điều mình đã làm. Đúng là Leck đã chết, và đó là một điều tốt. Nhưng Leck chết vì nàng đã phi dao găm - một con dao găm - để chặn họng hắn. Hành động ấy cũng bạo lực chẳng kém gì những việc nàng đã từng làm cho Randa. Mà nàng thậm chí chẳng hề ý thức được việc mình đang làm.
Nàng phải quay lại với Po. Nàng phải để mặc họ tự sắp xếp các mảnh ghép cho ra sự thật. Những chi tiết họ bác bỏ, bàn cãi và tranh luận liên tục đến đêm chẳng hề quan trọng. Việc Bitterblue đã được cứu thoát mới là điều quan trọng; việc Po đang bị thương và phải một mình chống chọi với mùa đông xứ Monsean mới là điều quan trọng.
“Chị sẽ kể với mọi người về chiếc nhẫn chứ?” đêm đó Bitterblue hỏi Katsa khi nàng ngồi trong phòng ngủ, cố tỉnh táo lại để hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra.
“Không,” nàng đáp. “Không cần đâu. Nói ra sẽ chỉ làm họ lo lắng. Chị sẽ trả lại Po ngay khi gặp lại anh ấy.”
“Mình sẽ đi sớm chứ?”
Katsa quay sang nhìn cô bé đang đứng trước mặt nàng, khuôn mặt em nghiêm trang và một tay em đặt lên chiếc dao giắt ngang eo. Nữ hoàng xứ Monsea khi mặc quần và để tóc ngắn trông chẳng khác nào một tên cướp biển nhí.
“Em không cần đi đâu,” Katsa nói. “Chuyến đi sẽ vất vả đấy. Đến Monport rồi thì sẽ phải đi rất nhanh, mà chị sẽ không thể đi chậm lại để em thấy thoải mái hơn được.”
“Sống chết gì em cũng sẽ đi.”
“Giờ em đã là nữ hoàng của Monsea rồi. Em có thể huy động một con tàu lớn và đi lại thật tiện nghi. Em có thể đợi tới lúc chuyển mùa.”
“Và khổ sở ở xứ Lienid này chờ chị thông báo rằng Po vẫn ổn sao? Em nhất định phải đi với chị.”
Katsa nhìn xuống vạt áo nàng và nuốt khan trong cổ họng. Nàng không muốn thú nhận rằng nàng cảm thấy được an ủi biết bao khi biết Bitterblue sẽ sát cánh bên nàng trong chuyến đi này. “Mình sẽ khởi hành ngay khi trời sáng,” nàng bèn nói, “trên con thuyền mà vua Ror cung cấp từ ngôi làng gần đây. Đầu tiên mình sẽ đến đón thuyền trưởng Faun và cung ứng thêm hàng cho tàu của bà ấy. Sau đó bà ấy sẽ đưa mình đến Monport.”
Bitterblue gật đầu. “Vậy thì em đi tắm rửa và đi ngủ đây. Chị nghĩ em phải tìm ai mang nước nóng đến bây giờ?”
Katsa cười dịu dàng. “Hãy rung chuông, thưa nữ hoàng. Tôi nghĩ người làm của Po lúc này khá bận; nhưng đế vương Monsea mà đã gọi thì thể nào cũng có người tới.”
Thế nhưng người xuất hiện hóa ra lại là mẹ của Po. Bà xem xét tình hình rồi gọi một cô hầu gái. Cô này kéo Bitterblue sang một căn phòng khác, nói đi nói lại cho Bitterblue yên tâm là nước đã đủ ấm rồi và cố nhún người chào thật đúng mực dù đang ôm một ôm khăn tắm trên tay.
Mẹ Po nán lại và ngồi bên Katsa. Bà đan tay vào nhau dưới vạt váy. Những chiếc nhẫn trên tay bà sáng lên dưới ánh lửa rọi đến từ lò sưởi khiến Katsa không khỏi chú ý.
“Po kể với cháu là cô đeo mười chín chiếc nhẫn,” nàng nghe giọng mình mà không hiểu mình đang nói gì. Nàng hít thật sâu. Nàng ôm trán và cố gắng xua đi hình ảnh con dao của nàng gắn chặt người vua Leck vào ghế, nàng làm thế có tới một trăm lần rồi.
Hoàng hậu xòe tay và nhìn xuống những chiếc nhẫn của mình. Rồi bà nắm tay lại, nhìn sang Katsa. “Những người khác cho rằng cháu bất chợt nhớ lại sự thật về Leck,” bà cất tiếng. “Họ nghĩ cháu bất chợt nhớ lại và triệt khẩu hắn ngay lập tức, trước khi những lời nói dối của hắn lại khiến cháu quên đi điều đó. Cũng có thể đó là lý do. Nhưng ta nghĩ ta biết điều gì thôi thúc cháu hành động đúng thời khắc đó.”
Katsa nhìn người phụ nữ, nhìn khuôn mặt bình thản cùng đôi mắt thông minh, bình lặng của bà. Nàng trả lời câu hỏi mà nàng nhìn thấy trong đôi mắt ấy. “Po kể với cháu sự thật về Thiên Năng của anh ấy.”
“Nó ắt phải yêu cháu lắm,” hoàng hậu nói, bình thản tới mức khiến Katsa giật mình. Nàng cúi đầu nhìn xuống.
“Lúc đầu cháu đã rất giận,” nàng bèn nói, “khi anh ấy thừa nhận với cháu. Nhưng cháu đã... nguôi giận rồi.”
Đó là một sự diễn tả quá sức nghèo nàn về cảm xúc của nàng, Katsa biết vậy. Nhưng hoàng hậu nhìn nàng, và Katsa nghĩ bà hiểu phần nào những gì nàng không nói.
“Cháu sẽ lấy nó chứ?” hoàng hậu liền hỏi, giản dị tới mức một lần nữa bà lại khiến Katsa giật mình; nhưng nàng có thể đáp lại câu hỏi này thật đơn giản. Nàng nhìn vào mắt hoàng hậu.
“Cháu sẽ không bao giờ kết hôn,” nàng đáp.
Hoàng hậu nhăn trán vẻ bối rối, nhưng bà vẫn im lặng. Bà hơi tần ngần, nhưng rồi cũng cất tiếng. “Cháu đã cứu mạng con trai ta ở Monsea,” bà nói, “và hôm nay cháu lại cứu nó lần nữa. Ta sẽ không bao giờ quên ơn cháu.”
Bà đứng dậy, cúi người hôn lên trán Katsa, và lần thứ ba từ lúc người phụ nữ này xuất hiện, Katsa giật mình vì ngỡ ngàng. Hoàng hậu quay đi và rời khỏi căn phòng, để vạt váy quét qua ô cửa. Khi cánh cửa khép lại sau lưng bà còn Katsa đang nhìn trân trối vào nơi mẹ Po vừa đứng, hình ảnh Leck một lần nữa hiện lên trong óc nàng.