Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Một
Chương Mười Một

❊ ❊ ❊

“Dinh cơ của Giddon cách thành phố Randa bao xa?” một buổi sáng muộn Po hỏi nàng. Họ đang ngồi trên sàn, trong phòng tập, uống nước và nghỉ xả hơi. Đó là một buổi tập bổ ích. Po mới trở về hôm qua sau chuyến thăm Nander, và Katsa nghĩ khoảng thời gian xa nhau có ích cho cả hai người. Họ lại đối đầu bằng một sự nhạy bén mới mẻ.

“Cũng gần thôi,” Katsa nói. “Ở phía Tây. Có lẽ mất một ngày đi đường.”

“Cô đã đến đó chưa?”

“Rồi. Nó rất rộng. Anh ta không thường xuyên về nhà nhưng vẫn chăm lo dinh cơ chu đáo lắm.”

“Chắc chắn là vậy rồi.”

Hôm nay Giddon tới xem họ luyện tập. Chàng không phải khán giả duy nhất, nhưng chàng không nán lại lâu. Nàng không rõ chàng đến làm gì khi lần nào đến chàng cũng có vẻ bực bội.

Katsa nằm ngửa nhìn lên trần nhà cao ngất. Ánh sáng ùa vào căn phòng từ những ô cửa sổ rộng trổ ra hướng Đông. Ngày đang bắt đầu ngắn lại. Chẳng bao lâu nữa không khí sẽ trở nên trong lành hơn, và tòa lâu đài sẽ tỏa ra mùi gỗ cháy trong các lò sưởi. Những chiếc lá sẽ kêu lạo xạo dưới vó ngựa của nàng.

Hai tuần vừa rồi trôi qua thật lặng lẽ. Nàng muốn hoàn thành nhiệm vụ nào đó cho Hội đồng - nàng muốn rời khỏi thành phố và động chân động tay. Nàng tự hỏi liệu Oll đã có tin tức gì liên quan đến ông Tealiff chưa. Có lẽ nàng nên đích thân tới Wester tìm kiếm thông tin.

“Cô sẽ trả lời Giddon thế nào nếu anh ta hỏi cưới cô?” Po hỏi. “Cô sẽ ưng thuận chứ?”

Katsa ngồi dậy, chăm chăm nhìn chàng. “Anh hỏi gì ngớ ngẩn vậy.”

“Sao lại ngớ ngẩn?” Chàng không hề mỉm cười như mọi lần. Nàng không nghĩ rằng chàng đang trêu mình.

“Tại sao Giddon lại hỏi cưới tôi chứ?” Chàng nheo mắt. “Katsa. Cô đùa đấy à?”

Nàng nhìn chàng khó hiểu, và đến lúc này chàng mới mỉm cười.

“Katsa, cô không biết Giddon yêu cô sao?”

Katsa khịt mũi. “Đừng nói vớ vẩn. Giddon sống để chỉ trích tôi thì có.”

Po lắc đầu, ngực chàng bắt đầu rung lên vì cuời. “Katsa, sao cô có thể vô tâm đến vậy nhỉ? Anh ta chết mê chết mệt cô. Cô không thấy anh ta ghen thế nào ư? Cô không nhớ anh ta đã phản ứng thế nào khi tôi làm xước mặt cô sao?”

Một cảm giác khó chịu bắt đầu cuộn lên trong nàng. “Tôi thấy chuyện đó chả có gì liên quan cả. Hơn nữa, làm sao anh biết được? Tôi không tin là tướng Giddon đã thổ lộ với anh.”

Chàng cười lớn. “Không,” chàng nói. “Đương nhiên anh ta không làm thế. Lòng tin của Giddon đối với tôi cũng chẳng sâu sắc hơn lòng tin của anh ta đối với Murgon. Tôi nghĩ anh ta cho rằng bất cứ người đàn ông nào đấu với cô giống như tôi đều chẳng hơn gì một kẻ trục lợi và chẳng thua gì một gã du côn.”

“Anh nhầm rồi,” Katsa nói. “Giddon không có tình cảm gì với tôi đâu.”

“Katsa ạ, nếu cô nhất định không chịu tin thì tôi cũng không thể thuyết phục cô được.” Po ngả lưng nằm xuống và ngáp. “Gì thì gì, nếu là cô thì tôi sẽ suy nghĩ trước câu trả lời. Phòng khi anh ta có ngỏ lời.” Chàng lại cười. “Tôi lại phải chườm đá lên vai như thường lệ rồi. Hôm nay cô lại thắng, Katsa ạ.”

Nàng đứng dậy. “Vậy là ta kết thúc ở đây phải không?”

“Đúng vậy. Cô có đói không?”

Katsa vẫy tay chào chàng và đi ra cửa. Nàng bỏ lại chàng nằm giữa ánh sáng chiếu vào từ những ô cửa sổ và chạy đi tìm Raffin.

Katsa xông vào dãy phòng làm việc của Raffin. Raffin và Bann đang ngồi bên bàn, chúi mũi vào một quyển sách. “Chỉ có hai người thôi phải không?” Katsa hỏi.

Hai người cùng ngẩng đầu lên, vẻ ngạc nhiên. “Phải...”

“Có phải Giddon yêu em không?”

Raffin chớp mắt, còn Bann thì trợn tròn mắt.

“Cậu ta chưa bao giờ trao đổi với anh về chuyện đó,” Raffin nói. “Nhưng đúng thế, anh nghĩ bất cứ ai quen biết cậu ta đều sẽ nói là cậu ta phải lòng em.”

Katsa đập tay lên trán. “Đúng là ngốc - làm sao anh ta có thể...” Nàng bước lại bàn. Rồi nàng quay người bước về phía cửa.

“Anh ta nói gì với em sao?” Raffin hỏi.

“Không. Po nói cho em biết.” Nàng lao đến chỗ Raffin. “Mà tại sao anh chẳng bao giờ nói với em?” “Kat.” Chàng ngả người trên ghế, bỏ cuốn sách đó.

“Anh tưởng em biết chứ. Anh không hiểu sao em lại không nhận ra. Cậu ta đòi tháp tùng em trong mọi chuyến công vụ xa thành phố mà nhà vua giao phó. Cậu ta lúc nào cũng ngồi cạnh em trong bữa tối.”

“Randa quyết định vị trí ngồi của bọn mình trong bữa tối mà.”

“À, thì chắc Randa cũng biết là Giddon muốn cưới em,” Raffin đáp.

Katsa lại lao đến bên bàn, tay nắm tóc. “Ôi, chuyện này thật khủng khiếp! Tôi phải làm sao đây?”

“Nếu cậu ta ngỏ lời thì em cứ từ chối thôi. Em cứ nói rằng vấn đề không nằm ở cậu ta. Em cứ nói rằng em đã quyết không xuất giá, rằng em không muốn có con; em thích nói gì cũng được miễn là để cậu ta hiểu rằng chuyện đó không phụ thuộc vào cậu ta.”

“Có chết em cũng không cưới Giddon đâu,” Katsa nói. “Kể cả anh có chết cũng thế thôi.”

“Chà.” Mắt Raffin như reo cười. “Coi như anh không nghe thấy gì nhé.”

Katsa thở dài, lại đi ra cửa.

“Em là người kém tinh ý nhất mà anh biết, Katsa ạ,” Raffin nói, “nếu em không cảm thấy khó chịu khi anh nói thật. Anh rất lấy làm ngạc nhiên khi em không nhận ra những chuyện hiển nhiên như vậy đó.”

Katsa giơ hai tay lên trời. Nàng quay người bỏ đi. Rồi bất chợt nàng ngoái lại nhìn chàng, sực nghĩ đến một chuyện động trời. “Anh không phải lòng em đấy chứ?”

Chàng trố mắt nhìn nàng một giây, cứng họng. Thế rồi chàng phá lên cười. Bann cũng cười theo, dù anh chàng cố hết sức che giấu nụ cười sau bàn tay. Katsa nhẹ nhõm tới mức chẳng buồn nổi cáu.

“Được rồi, được rồi,” nàng nói. “Anh cười em cũng đáng thôi.”

“Katsa yêu quý,” Raffin nói, “Giddon chẳng phải rất đẹp trai sao, em có chắc là em sẽ không suy nghĩ lại không đấy?”

Raffin và Bann liền ôm bụng cười ngặt nghẽo. Katsa gạt phắt đi. Hai người này thật hết biết. Nàng quay gót.

“Tối nay họp Hội đồng đấy nhé,” Raffin nói sau lưng nàng.

Katsa giơ một tay tỏ ý đã nghe rõ. Nàng đóng cửa lại, bỏ mặc họ ở đó mà cười.

“Không có sự kiện to tát gì xảy ra trên cả bảy vương quốc,” Oll nói. “Chúng tôi triệu tập cuộc họp này do nhận được một số thông tin về hoàng thân Tealiff mà chúng tôi không hiểu nổi. Mong các vị góp ý kiến.”

Bann cũng tham dự họp cùng họ, vì ông cụ Tealiff giờ đã đủ khỏe để thi thoảng có thể nằm lại một mình. Katsa đang lợi dụng khuôn ngực và bờ vai rộng của Bann, xếp anh chàng ngồi giữa nàng và Giddon. Giddon không thể nhìn được nàng, nhưng để đề phòng, nàng cho cả Raffin cũng ngồi giữa họ. Oll và Po ngồi đối diện nàng. Po ngả người trên ghế, và dù nàng có nhìn đi đâu thì vẫn thấy đôi mắt rực sáng của chàng.

“Tướng Davit đã cung cấp thông tin xác thực cho chúng ta,” Oll nói. “Cả Nander lẫn Estill đều mù tịt về vụ bắt cóc. Không bên nào có liên quan cả. Nhưng giờ chúng tôi gần như chắc chắn là vua Bir xứ Wester cũng không dính líu.”

“Vậy có thể nào là Murgon không?” Giddon bèn hỏi.

“Nhưng động cơ là gì?” Katsa vặn lại.

“Ông ta chẳng có động cơ gì hết,” Raffin nói. “Nếu có thì động cơ của ông ta cũng đâu khác gì động cơ của những người khác. Chính điều này khiến chúng ta đau đầu bấy lâu nay. Không ai có động cơ để làm việc này cả. Ngay cả Po... hoàng tử Greening cũng đâu có nghĩ ra được gì?”

Po gật đầu. “Ông nội tôi chỉ quan trọng với gia đình tôi mà thôi.”

“Vả lại nếu ai đó định khiêu khích cả hoàng tộc Lienid,” Oll liền nói, “thì kẻ đó rốt cuộc cũng phải xuất đầu lộ diện chứ? Nếu không, trò chơi quyền lực này xem như vô ích rồi.”

“Ông Tealiff có nói thêm gì không?” Giddon hỏi. “Ông bảo chúng đã bịt mắt ông,” Po nói, “và đánh thuốc mê ông. Ông bảo ông đã đi thuyền một lúc lâu, còn quãng đường đi trên đất liền thì ngắn hơn, chứng tỏ những tên bắt cóc đã đưa ông đi từ Lienid về phía Đông bằng thuyền, có lẽ là đến một trong những cảng của Sunder ở phía Nam. Rồi sau đó thì đi thẳng qua rừng đến thành phố Murgon. Nghe giọng, ông tin bọn chúng là người miền Nam.”

“Như vậy có thể liên quan đến Sunder và Murgon,” Giddon nói.

Nhưng chuyện này nghe chẳng hợp lý chút nào. Không vị vua nào có lý do để làm việc đó, nhưng Murgon thì còn vô lý hơn. Murgon làm tay sai cho kẻ khác, động cơ duy nhất của hắn là tiền. Tất cả mọi người ngồi ở cái bàn này, tất cả thành viên Hội đồng đều biết vậy.

“Po này,” Katsa bèn nói. “Ông nội anh không xung khắc gì với cha anh hay một trong các anh trai của anh chứ? Hay mẹ anh chẳng hạn?”

“Không hề,” Po đáp. “Tôi đảm bảo chắc chắn.”

“Tôi không hiểu sao anh có thể chắc chắn đến vậy,” Giddon nói.

Po đưa mắt về phía chàng. “Anh phải tin tôi, tướng Giddon ạ. Cha tôi, các anh trai, mẹ tôi hay bất cứ ai trong cung Lienid đều không hề dính líu đến vụ bắt cóc.”

“Lời khẳng định của Po đáng để Hội đồng chúng ta tin cậy,” Raffin nói. “Vậy nếu Birn, Drowden, Thigpen, Randa hoặc Ror không có liên quan thì chỉ còn lại Murgon thôi.”

Po nhướng mày. “Không ai trong các vị nghĩ đến vua Monsea sao?”

“Một vị vua nổi tiếng nhân từ đối với những con thú bị thương và trẻ em đi lạc,” Giddon bèn nói, “lại rời khỏi chốn ẩn cư để bắt cóc ông bố vợ già nua sao? Có vẻ khó tin đấy, anh không nghĩ vậy sao?”

“Bọn tôi đã dò hỏi nhưng không phát hiện được gì,” Oll nói. “Vua Leck là người yêu chuộng hòa bình. Đó có thể là Murgon, hoặc một trong các vị vua đã giữ bí mật ngay cả với do thám của họ.”

“Đó có thể là Murgon mà cũng có thể không,” Katsa bèn nói. “Dù phải hay không thì Murgon cũng biết ai là kẻ chủ mưu. Nếu Murgon biết thì những người thân cận nhất của ông ta cũng biết. Chúng ta không thể dò hỏi một người trong đám của Murgon sao? Tôi có thể buộc hắn khai ra.”

“Với điều kiện không được để lộ danh tính của cô, thưa tiểu thư,” Oll nói.

“Nhưng cô ấy có thể giết hắn,” Giddon bèn nói, “sau khi đã hỏi cung.”

“Khoan đã nào,” Katsa giơ tay lên. “Tôi có nói đến chuyện giết người đâu.”

“Nhưng lấy thông tin như thế thì thật không đáng, Katsa à,” Raffin nói, “nếu em đi thẩm vấn một kẻ có thể nhận ra em để rồi sau đó ton hót với Murgon.”

“Vậy thì Greening phải thực hiện nhiệm vụ này mới phải,” Giddon nói, và ánh mắt bình thản của Po lại hướng về chàng. “Murgon sẽ không thắc mắc động cơ của một vị hoàng tử xứ Lienid. Murgon sẽ hiểu lý do. Nói thật là tôi không hiểu tại sao anh vẫn còn chưa hành động,” Giddon nói với Po, “nếu anh muốn biết ai là kẻ chủ mưu.”

Katsa giờ đã quá bực bội đến nỗi nàng chả thèm quan tâm đến kế hoạch bố trí chỗ ngồi chiến lược của mình. Nàng vươn người qua Raffin và Bann để nói với Giddon. “Là vì không thể để Murgon biết được rằng Po biết Murgon dính líu đến vụ này,” nàng nói. “Làm sao Po giải thích được thông tin đó mà không làm chúng ta liên lụy?”

“Thì đó chính là lý do cô không thể thẩm vấn người của Murgon nếu không chịu giết họ ngay sau đó,” Giddon đập tay xuống bàn và nhìn nàng giận dữ.

“Thôi nào,” Raffin nói. “Thôi nào! Chúng ta đi lòng vòng rồi.”

Katsa ngồi về chỗ, giận sôi.

“Katsa,” Raffin nói, “thông tin này không đáng để em hay Hội đồng phải mạo hiểm đâu. Anh nghĩ cũng không đáng dùng đến vũ lực.”

Nàng thầm thở dài. Dĩ nhiên chàng nói đúng.

“Có lẽ một ngày nào đó ta sẽ phải dùng đến nó,” Raffin nói. “Nhưng lúc này thì ông Tealiff đang được an toàn, và chúng ta không hề thấy biểu hiện nào chứng tỏ Murgon hay bất kỳ ai khác lại tiếp tục nhắm vào ông. Po này, nếu anh muốn hành động thì đó là việc của anh, nhưng dù sao tôi cũng hy vọng anh bàn trước với bọn tôi đã.”

“Tôi phải suy nghĩ thêm,” Po nói.

“Vậy chúng ta không bàn tới việc này nữa,” Raffin nói, “cho đến khi ta biết được tin mới, hoặc Po có quyết định. Ngài Oll, còn gì cần bàn nữa không?”

Oll bắt đầu kể về một ngôi làng ở Wester đã đối phó với toán cướp người Nander bằng hai khẩu súng cao su do một vị tướng Wester vốn là bạn của Hội đồng tặng. Lũ cướp Nander liền bỏ chạy vì nghĩ chúng đang bị cả một đội quân tấn công. Mọi người nghe xong ồ lên cười, vậy là Oll lại kể một câu chuyện khác, nhưng Katsa còn mải lan man nghĩ đến Murgon và ngục thất của hắn, rồi những khu rừng xứ Sunder, có lẽ là nơi chôn giấu bí mật về vụ bắt cóc. Chợt nàng cảm thấy Po trân trân nhìn mình, và nàng đưa mắt sang phía bên kia bàn liếc nhìn chàng. Mắt chàng hướng vào nàng, nhưng chàng không nhìn thấy nàng. Tâm trí chàng đang ở một nơi khác. Thi thoảng chàng lại như thế, khi họ ngồi bên nhau sau những cuộc đấu.

Nàng quan sát gương mặt chàng. Vết rách trên trán chàng giờ chỉ còn là một đường rất mảnh màu đỏ. Có thể sẽ để lại sẹo. Nàng tự hỏi liệu vết rách có làm tổn thương tính kiêu ngạo của dân Lienid trong chàng hay không, nhưng rồi nàng cười thầm trong bụng. Chàng không phải người ngạo mạn. Chàng không mảy may bận tâm tới việc nàng làm thâm tím một bên mắt chàng. Chàng chẳng buồn che giấu vết thương trên trán. Hơn nữa, không một kẻ kiêu ngạo nào chịu giao đấu với nàng hết ngày này qua ngày khác. Không một kẻ kiêu ngạo nào lại để cho nàng định đoạt thân thể mình.

Hai bên ống tay áo chàng giờ lại được xắn đến khuỷu tay. Chàng luôn giữ phong thái thoải mái. Nàng chăm chú nhìn vào khoảng tối trên cổ chàng, rồi lại nhìn lên khuôn mặt chàng. Nàng nhận ra chàng cũng có lý do để mà kiêu hãnh đấy chứ. Chàng cũng đẹp trai, đẹp trai như Giddon và Raffin vậy, với sống mũi thẳng, khuôn miệng đẹp và đôi vai vạm vỡ. Và cả đôi mắt sáng kia nữa. Ngay cả chúng cũng có thể coi là đẹp.

Mắt chàng bỗng tập trung trở lại và nhìn vào mắt nàng. Rồi sau đó đôi mắt hiện vẻ tinh quái và chàng nhoẻn miệng cười. Cứ như thể chàng biết chính xác nàng đang nghĩ gì, biết chính xác nàng đang đánh giá xem chàng có ưa hình thức hay không. Katsa liền nghiêm mặt lại và cau mày với chàng.

Buổi họp kết thúc, những chiếc ghế kêu cọt kẹt. Raffin kéo nàng qua một góc nói chuyện. Nàng thầm biết ơn vì có cớ ngoảnh mặt đi. Từ giờ đến buổi tập tiếp theo, nàng sẽ không gặp Po. Mà những buổi tập thì luôn giúp nàng trở về với chính mình.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.