Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Hai
Chương Mười Hai

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, lần đầu tiên Randa đến xem họ luyện tập. Hắn đứng sang một bên, để tất cả mọi người trong phòng buộc phải đứng lên theo và nhìn hắn thay vì nhìn hai đấu thủ vốn là lý do khiến họ đến đây. Katsa vui vì được giao đấu, vì đó là cái cớ để nàng tảng lờ hắn. Có điều nàng không sao phớt lờ hắn cho được. Hắn quá cao lớn, và hắn đứng dựa vào bức tường trắng trong bộ áo choàng xanh nhạt. Tiếng cười uể oải của hắn len lỏi vào mọi ngóc ngách trong căn phòng. Nàng không sao rũ bỏ được cảm giác về sự hiện diện của hắn - chắc hẳn hắn phải muốn điều gì đó. Hắn chưa bao giờ tìm kiếm nữ sát thủ của mình trừ khi hắn muốn gì đó.

Nàng đã luyện đi luyện lại một bài tập với Po từ khi Randa tới, một bài tập gây cho nàng đôi chút khó khăn. Bài tập bắt đầu bằng việc Katsa quỳ trên gối, còn Po đứng phía sau, bẻ quặt hai tay nàng ra sau lưng. Nhiệm vụ của nàng là thoát khỏi sự kìm kẹp của Po, sau đó giằng co với chàng cho đến khi giữ chặt chàng ở thế tương tự. Thoát khỏi sự kìm kẹp của Po thì nàng luôn xoay xở được. Chuyện đó không thành vấn đề. Làm sao để bẻ quặt tay chàng mới là điều khiến nàng bực bội. Ngay cả khi ép chàng khuỵu gối xuống và khóa tay chàng được rồi, nàng vẫn không thể giữ chàng ngồi yên. Việc này đòi hỏi sức mạnh cơ bắp. Nếu chàng cố gắng dùng sức để nhổm dậy, nàng không đủ lực để chặn chàng, trừ phi nàng khiến chàng bất tỉnh hoặc đánh chàng trọng thương, mà đó lại không phải mục đích của bài tập. Nàng phải tìm cách giữ chàng sao cho chỉ nhổm dậy thôi là đã đủ đau đớn, để rồi chàng sẽ chẳng buồn cố gắng nữa.

Họ bắt đầu bài tập một lần nữa. Nàng quỳ gối, Po đứng sau lưng nàng, siết chặt hai tay quanh cổ tay nàng. Tiếng Randa lúc to lúc nhỏ, và ai đó trong đám người hầu đáp lời hắn. Những lời xu nịnh, xun xoe. Tất cả mọi người đều nịnh bợ Randa.

Lần này Katsa đã sẵn sàng đối đầu với Po. Nàng vặn người thoát khỏi sự kìm kẹp của chàng và quay lại tấn công như một con mèo hoang. Nàng đấm túi bụi vào bụng chàng, ngoắc chân giữa hai chân chàng và kéo chàng khuỵu gối xuống. Nàng túm lấy hai tay chàng. Vai bên phải của chàng - bên vai chàng vẫn phải chườm đá suốt. Nàng vặn cánh tay phải của chàng và đè cả người lên để chàng dù có muốn cựa quậy cũng phải vặn vai và khiến nó thêm đau, đau hơn cái mức nàng đã khiến chàng phải chịu. “Tôi chịu thua,” chàng thở hổn hển. Nàng buông chàng ra, và chàng liền bật dậy. Chàng xoa xoa một bên vai. “Cừ lắm, Katsa!” “Nữa nhé.”

Họ lại tập thêm lần nữa, rồi một lần nữa, và lần nào nàng cũng giữ được chàng ngon ơ.

“Cô thành thục rồi đấy,” Po nói. “Cô cừ lắm! Tiếp theo là gì đây? Tôi thử nhé?”

Đúng lúc ấy nàng nghe thấy loáng thoáng tên mình, và máu nóng trong người nàng sôi sục. Nàng đoán không sai. Hắn đâu có đến đây chỉ để xem nàng tập; nhưng lúc này, trước mặt tất cả mọi người, nàng phải cư xử cho phải đạo và dễ thương. Cố không cau mặt, nàng quay lại nhìn nhà vua.

“Thật thú vị,” Randa nói, “khi được chứng kiến cháu phải vật lộn với đối thủ, Katsa ạ.”

“Cháu lấy làm mừng vì Người được vui, thưa bệ hạ.” “Hoàng tử Greening, cậu thấy nữ sát thủ của chúng ta thế nào?”

“Cho tới giờ cô ấy là một đấu thủ siêu hạng, thưa bệ hạ,” Po nói. “Nếu cô ấy không nhân nhượng, thần sẽ gặp rắc rối to.”

Randa cười hô hố. “Hẳn rồi. Ta đã nhận ra không phải con bé mà chính hoàng tử mới là người đến ăn tối với bộ mặt thâm tím.”

Hãnh diện vì vật sở hữu đây mà. Nàng ép mình buông nắm đấm. Nàng ép mình giữ hơi thở bình thường khi nhìn thẳng vào mắt ông bác, dù cho nàng chỉ muốn cào rách cái nhìn khả ố của lão.

“Katsa,” nhà vua nói. “Lát nữa qua chỗ ta nhé. Ta có việc cho cháu.”

“Thưa vâng!” nàng đáp. “Cám ơn bệ hạ.”

Randa quay gót giày và xem xét căn phòng. Hắn lấy làm thích thú với tiếng kêu soàn soạt của chiếc áo bào cùng đám người hầu vội vã nối gót theo sau, còn Katsa đăm đăm nhìn theo lưng Randa cho tới khi hắn và đám tùy tùng biến mất; rồi nàng nhìn trân trân vào cánh cửa mà đám người hầu đóng sầm lại sau lưng hắn.

Khắp phòng, các vị tướng và quân lính từ tốn ngồi xuống. Katsa chỉ loáng thoáng nhận biết cử động của họ. Loáng thoáng nhận biết ánh mắt Po đang nhìn nàng, lặng lẽ quan sát nàng.

“Giờ thì sao, Katsa?”

Nàng biết mình muốn gì. Nàng cảm thấy mong muốn đó chảy rần rật trên hai cánh tay, các ngón tay, nhoi nhói trên hai cẳng chân và bàn chân nàng. “Một cuộc đấu nghiêm túc,” nàng nói. “Tuyệt đối công bằng. Cho tới khi một trong hai chịu thua.”

Po nheo mắt. Chàng nhìn nắm đấm và đôi môi mím chặt của nàng. “Chúng ta sẽ đấu như thế, nhưng để mai đi. Hôm nay thế là đủ rồi.”

“Không. Đấu luôn đi.” “Katsa. Thế là đủ rồi.”

Nàng lao ra chỗ chàng, sán lại gần, để không ai nghe thấy. “Sao vậy Po? Anh sợ tôi phải không?”

“Phải, tôi sợ cô vì tôi nên biết sợ khi cô đang tức giận. Tôi sẽ không đấu với cô khi cô giận dữ đâu. Cô cũng không nên đấu với tôi khi tôi cáu giận. Đó không phải là mục đích của việc giao đấu.”

Khi chàng nói rằng nàng đang giận thì nàng nhận ra đúng là như vậy. Nỗi tức giận của nàng liền xẹp xuống thành nỗi tuyệt vọng. Randa sẽ lại phái nàng thực thi một nhiệm vụ phải dùng đến vũ lực. Hắn sẽ sai nàng làm hại một kẻ đáng thương phạm phải cái tội vặt vãnh nào đó, một kẻ ngốc vẫn xứng đáng giữ lại các ngón tay của mình ngay cả khi hắn chẳng vẻ vang đức hạnh gì. Hắn sẽ sai phái nàng, và nàng phải đi, vì quyền lực nằm trong tay hắn.

Họ dùng bữa trong phòng ăn của nàng. Katsa nhìn trân trân xuống đĩa. Chàng đang nói về các anh trai, về chuyện các anh chàng muốn xem họ đấu với nhau. Một ngày nào đó nàng phải đến Lienid và đấu với chàng cho gia đình chàng xem. Họ sẽ phải kinh ngạc trước kỹ thuật của nàng, họ sẽ phục nàng sát đất. Rồi chàng sẽ chỉ cho nàng thấy những quang cảnh đẹp nhất trong thành phố của cha chàng.

Nàng không hề lắng nghe. Nàng đang bận hình dung về những cánh tay mà nàng sẽ bẻ gãy cho ông bác. Những cánh tay gãy ở khuỷu, những mẩu xương bám vào da. Chàng nói gì đó về bả vai mình, và nàng giật mình nhìn chàng.

“Anh nói gì nhỉ?” nàng hỏi. “Có phải về bả vai của anh không? Cho tôi xin lỗi.”

Chàng thôi nhìn chằm chằm vào nàng mà nghịch nghịch cái dĩa trên tay. “Ông bác cô có ảnh hưởng với cô thật!” chàng nói. “Cô không còn là mình nữa từ lúc ông ấy bước vào phòng tập.”

“Hoặc có thể như vậy mới là tôi, còn những lúc khác tôi không phải là chính mình.”

“Ý cô là sao?”

“Bác tôi cho rằng tôi là kẻ đáng sợ. Ông ấy cho rằng tôi là một sát thủ. Mà chẳng phải đúng như vậy sao? Chẳng phải tôi đã trở nên hung dữ từ khi ông ấy bước vào phòng tập sao? Và cả những gì chúng ta vẫn luyện tập hằng ngày nữa?” Nàng bẻ một mẩu bánh mì bỏ vào đĩa. Nàng dán mắt vào thức ăn.

“Tôi không cho rằng cô là kẻ hung dữ,” chàng nói. Nàng thở dài. “Anh đâu có thấy tôi đã làm gì kẻ thù của Randa.”

Chàng nâng cốc lên miệng uống, sau đó hạ cốc xuống, quan sát nàng. “Lần này ông ấy yêu cầu cô làm gì?”

Nàng kìm nén ngọn lửa đang rừng rực trong lòng. Nàng tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu nàng ném mạnh cái đĩa xuống đất, rồi nó sẽ vỡ thành bao nhiêu mảnh.

“Một vị tướng nào đó hẳn đã nợ tiền của ông ta,” nàng nói, “hoặc từ chối chấp thuận giao kèo, hoặc nhìn ông ta xấc xược. Ông ta sai tôi cho kẻ đó một trận, đủ để hắn không bao giờ dám làm trái ý ông ta nữa.”

“Cô sẽ làm theo những gì ông ta sai bảo ư?”

“Không hiểu kẻ ngốc nào lại tiếp tục dám trái ý Randa kia chứ? Chúng chưa nghe chuyện về ông ta hay sao? Chúng không biết ông ta sẽ sai tôi đi giải quyết hay sao?”

“Chẳng phải cô có khả năng từ chối đấy thôi?” Po hỏi. “Sao lại có người buộc cô phải làm việc gì đó kia chứ?”

Lửa giận trào lên trong họng nàng, khiến nàng nghẹn lại. “Ông ta là vua. Và họa có ngốc anh mới nghĩ là tôi có thể lựa chọn trong chuyện này.”

“Nhưng cô có thể lựa chọn đấy chứ. Ông ta đâu phải kẻ biến cô thành quỷ dữ. Chính cô tự trở nên hung dữ vì làm theo ý muốn của ông ta.”

Nàng đứng phắt dậy và vung tay đập vào hàm chàng. Chỉ đến tích tắc cuối cùng nàng mới giảm nhẹ lực của cú đánh khi nhận ra chàng không hề đưa tay chặn lại. Tay nàng đập vào mặt chàng, và có tiếng răng rắc ghê rợn. Nàng nhìn lại, lòng đầy sợ hãi khi chiếc ghế chàng ngồi đổ nhào và đầu chàng đập xuống sàn. Nàng đã mạnh tay. Nàng biết mình đã mạnh tay. Mà chàng thì không hề tự vệ.

Nàng chạy đến cạnh chàng. Chàng nằm nghiêng sang một bên, đưa cả hai tay lên hàm. Một giọt nước mắt nhỏ xuống từ khóe mắt chàng, rơi xuống các ngón tay chàng, rồi nhỏ xuống sàn. Chàng làu bàu, hoặc khóc - nàng không phân biệt nổi. Nàng quỳ xuống chạm vào vai chàng. “Tôi có đánh vỡ hàm anh không? Anh có nói được không?”

Chàng trở mình, gồng người ngồi dậy. Chàng xoa xoa một bên quai hàm, miệng há ra rồi ngậm vào. Chàng đẩy quai hàm sang trái rồi sang phải.

“Tôi nghĩ là quai hàm không bị vỡ đâu.” Giọng chàng thều thào.

Nàng sờ lên mặt chàng, cảm nhận được chỗ xương dưới da chàng. Nàng chạm vào phía bên kia khuôn mặt để so sánh. Nàng không thấy có sự khác biệt, và thở phào nhẹ nhõm.

“Không vỡ đâu,” chàng nói, “dù đáng lẽ ra phải vậy rồi.”

“Tôi đã kìm lại,” nàng nói, “khi nhận ra anh không kháng cự.” Nàng đi ra bàn, nhúng tay vào bình nước. Nàng vốc mấy cục đá bọc vào một mảnh vải. Nàng chườm đá lên quai hàm chàng. “Sao anh không kháng cự?”

Chàng giữ bọc đá trên mặt, rên rỉ. “Sẽ đau mấy ngày liền đây.”

“Po...”

Chàng nhìn nàng, rồi thở dài. “Tôi đã nói rồi mà, Katsa. Tôi sẽ không phản kháng khi cô giận dữ. Tôi không giải quyết bất đồng giữa chúng ta bằng vũ lực.” Chàng nhấc bọc đá ra và sờ lên miệng. Chàng rên rỉ, rồi lại áp bọc đá vào đó. “Những gì chúng ta làm trong phòng tập là để giúp nhau. Chúng ta không lợi dụng việc đó để chống lại nhau. Chúng ta là bạn mà, Katsa.”

Nỗi hổ thẹn dâng lên làm mắt nàng nhức nhối. Đó là điều quá cơ bản, quá hiển nhiên. Người ta không làm thế này với bạn mình, ấy vậy nhưng nàng đã làm rồi đấy. “Chúng ta quá nguy hiểm với nhau, Katsa ạ. Kể cả không phải thế thì hành động như vậy cũng không đúng.”

“Tôi sẽ không làm vậy nữa đâu,” nàng nói. “Tôi thề đấy.”

Chàng nhìn vào mắt nàng, không rời. “Tôi biết cô sẽ không làm thế, Katsa. Mèo hoang à, đừng tự trách mình. Chỉ tại cô tưởng tôi sẽ phản kháng thôi. Nếu không cô đã chẳng làm thế.”

Dẫu vậy nàng cũng nên biết điều một chút. “Anh không phải người làm tôi giận. Mà chính là ông ta.”

Po nhìn nàng dò xét trong giây lát. “Cô nghĩ nếu cô không chịu làm theo lệnh của Randa thì thế nào?” chàng hỏi.

Nàng thực sự không biết. Nàng chỉ có thể hình dung thấy hắn nhếch miệng cười, thốt ra những lời lẽ khinh bỉ. “Nếu tôi không làm thì chắc chắn ông ta sẽ nổi giận. Khi ông ta nổi giận, tôi sẽ nổi giận. Và rồi tôi sẽ muốn giết ông ta.”

“Ừm.” Chàng ngập ngừng. “Cô sợ cơn giận của chính mình.”

Nàng lặng im không nói và chỉ biết nhìn chàng, vì hình như chàng nói đúng. Nàng e sợ nỗi giận dữ của chính mình.

“Nhưng Randa đâu đáng để cô phải nổi giận,” Po nói. “Hắn chỉ đơn thuần là một tên chuyên bắt nạt kẻ yếu.” Katsa khịt khịt mũi. “Một kẻ bắt nạt thích chặt ngón tay hay bẻ gãy tay người ta.”

“Sẽ không còn như thế nữa nếu cô thôi làm việc cho hắn,” Po nói. “Quyền lực của hắn chủ yếu nhờ cô mà có đấy chứ.”

Nàng e sợ cơn giận của chính mình. Nàng nghĩ đi nghĩ lại điều đó trong đầu. Nàng sợ việc nàng sẽ làm với nhà vua - và nỗi sợ đó hoàn toàn chính đáng. Nhìn Po xem, hàm chàng đã đỏ lựng và bắt đầu sưng lên. Nàng đã học cách kiểm soát kỹ thuật của mình, nhưng nàng không học cách kiểm soát cơn giận. Vậy nghĩa là nàng chưa kiểm soát được Thiên Năng của mình.

“Ta quay lại bàn nhé?” chàng nói, vì họ vẫn đang ngồi dưới sàn.

“Anh nên gặp Raff thì hơn,” nàng nói, “để chắc chắn xương hàm không bị gãy.” Nàng cụp mắt xuống. “Cho tôi xin lỗi nhé, Po.”

Po đứng dậy. Chàng cầm tay nàng, kéo nàng đứng dậy. “Lời xin lỗi được chấp nhận, thưa tiểu thư.”

Nàng lắc đầu, không thể tin chàng lại tử tế đến thế. “Dân Lienid sao mà lạ; phản ứng của anh hoàn toàn khác với phản ứng của tôi trong tình huống tương tự. Anh vẫn bình thản, dù tôi đã làm anh bị thương đến vậy. Cô ruột của anh biểu lộ nỗi đau khổ cũng lạ nữa.”

Nghe nói vậy, chàng bèn nhíu mày. “Ý cô là sao?” “Về chuyện gì? Chẳng phải hoàng hậu Monsea là em gái cha anh sao?”

“Em gái của cha tôi đã làm gì?”

“Tôi nghe nói bà ấy không chịu ăn uống khi nghe tin ông nội anh mất tích. Anh không biết sao? Rồi bà ấy tự nhốt mình với con gái trong phòng. Lại còn không cho ai vào, kể cả nhà vua.”

“Cô ấy không cho nhà vua vào ư?” chàng lặp lại, giọng nghi hoặc.

“Và tất cả những người khác nữa,” Katsa nói, “trừ một người hầu gái thường mang đồ ăn đến cho họ.”

“Sao trước đây không ai kể cho tôi nghe chuyện này nhỉ?”

“Tôi cứ tưởng anh phải biết chứ, Po. Tôi không biết chuyện này lại quan trọng với anh đến thế. Anh có gần gũi với cô mình không vậy?”

Po dán mắt vào bàn, vào đống lổn nhổn đá tan và đồ ăn bỏ dở. Tâm trí chàng đang ở tận đẩu đâu, mày chàng nhăn lại.

"Po, anh sao thế?”

Chàng lắc đầu. “Tôi không tưởng tượng nổi cô Ashen lại hành động như thế,” chàng nói. “Nhưng không có gì đâu. Tôi phải đi tìm Raffin hoặc Bann đây.”

Nàng nhìn chàng. “Anh đang giấu tôi chuyện gì đó.”

Chàng không nhìn vào mắt nàng. “Cô sẽ mất bao

lâu để thực thi mệnh lệnh của Randa?” “Vài ngày là cùng.”

“Khi nào cô về, chắc chắn tôi sẽ nói chuyện này với

cô.”

“Sao anh không nói ngay bây giờ?”

Chàng lắc đầu. “Tôi phải suy nghĩ đã. Tôi cần giải quyết xong một việc đã.”

Vì sao đôi mắt chàng có vẻ xáo động đến vậy? Vì sao chàng lại nhìn lên bàn và sàn nhà thay vì nhìn nàng?

Đó là sự quan tâm chàng dành cho người cô của mình. Đó là sự lo lắng dành cho những người chàng quan tâm. Vì đó là cách sống của anh chàng Lienid này. Tình bạn của chàng là có thật.

Đúng lúc ấy, chàng nhìn nàng. Mặt chàng thoáng nét cười, nhưng không thấy ánh mắt chàng thể hiện điều đó. “Đừng nghĩ tốt về tôi quá, Katsa ạ. Với tư cách là bạn, không ai trong hai ta hoàn toàn trong sáng cả.”

Dứt lời, chàng bỏ nàng lại để đi tìm Raffin. Nàng đứng đó, dán mắt vào nơi chàng vừa đứng. Và cố gắng rũ bỏ cái cảm giác kỳ quái về việc chàng trả lời đúng điều nàng vừa nghĩ, chứ không phải điều nàng vừa nói.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.