Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bảy
Chương Bảy

❊ ❊ ❊

Helda đến làm việc trong khu nhà trẻ của Randa cùng khoảng thời gian Katsa bắt đầu tiến hành những vụ trừng phạt giúp Randa. Khó mà biết được vì sao bà không thấy sợ Katsa như những người khác. Có thể vì chính bà đã sinh ra một Thiên Nhân. Con bà không phải đấu sĩ mà là kình ngư, một Thiên Năng chẳng giúp được gì cho nhà vua. Do đó cậu con trai bị trả về nhà, và Helda đã chứng kiến những người hàng xóm tránh né, chế nhạo con bà chỉ vì anh ta có thể bơi giỏi như cá. Hoặc bởi vì anh ta có một con mắt màu xanh, một con mắt màu đen. Có lẽ vì thế mà khi đám người hầu cảnh báo Helda hãy tránh xa cô cháu gái của nhà vua, Helda vẫn không lung lay đổi ý.

Dĩ nhiên, lúc Helda vào cung thì Katsa đã qua cái tuổi ở nhà trẻ, và lũ trẻ trong cung luôn khiến bà bận rộn. Nhưng bất cứ lúc nào có cơ hội, bà lại đến xem các buổi tập của Katsa. Bà ngồi xem nàng đánh lòi ruột một con bù nhìn, thóc bung ra từ các vết rách và vết thủng trên cái bao rồi rơi lộp bộp xuống sàn như máu xối. Bà không bao giờ nán lại lâu vì lúc nào bà cũng cần phải quay lại khu nhà trẻ, nhưng Katsa vẫn để ý đến bà, vì nàng luôn để ý đến những người không tìm cách tránh xa mình. Dù để ý và biết bà có mặt ở đó, nhưng Katsa cũng không mấy tò mò. Nàng không có lý do gì để nói chuyện với một nữ tỳ.

Thế nhưng một hôm, Helda đến đúng lúc Oll đi vắng và Katsa chỉ có một mình trong dãy phòng tập. Khi nàng ngừng tập để dựng một con bù nhìn mới, Helda bèn lên tiếng.

“Người trong cung nói tiểu thư là kẻ nguy hiểm.” Katsa đưa ánh mắt dò xét nhìn người phụ nữ lớn tuổi, bà có mái tóc bạc và đôi mắt xám, hai cánh tay mềm oặt gập trước cái bụng nhẽo. Người đàn bà vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt chưa ai dám dùng với nàng ngoài Raffin, Oll hay nhà vua. Katsa bèn nhún vai, nhấc một bao gạo lên vai rồi treo nó lên cái móc trên cây cột gỗ giữa phòng. “Người đầu tiên tiểu thư giết,” Helda nói. “Người anh họ ấy. Cô có chủ ý giết anh ta không?”

Đó là một câu hỏi mà chưa ai thực sự hỏi Katsa. Một lần nữa nàng nhìn gương mặt bà, và một lần nữa, bà không hề lảng tránh. Katsa nhận thấy một người hầu mà dám hỏi câu này thì thật vô phép. Nhưng nàng quá lạ lẫm với việc có người nói chuyện với mình nên không biết phải xử trí ra sao.

“Không,” Katsa đáp. “Ta chỉ muốn ngăn anh ta chạm vào người ta thôi.”

“Vậy thì cô chỉ nguy hiểm với những người cô không ưa. Nhưng với bạn bè thì có lẽ cô vô hại.”

“Đó là lý do ta luyện tập hằng ngày trong phòng tập này,” Katsa nói.

“Để kiểm soát Thiên Năng của cô,” Helda nói. “Phải, mọi Thiên Nhân đều phải làm điều đó.”

Người phụ nữ này biết ít nhiều về các Thiên Năng, và bà không e dè khi thốt ra từ đó. Đã đến lúc Katsa quay trở lại luyện tập, nhưng nàng vẫn ở nguyên đó, hy vọng người phụ nữ sẽ nói thêm.

“Thưa tiểu thư,” Helda nói, “cho phép tôi hỏi một câu hơi tò mò được không?”

Katsa chờ đợi. Nàng không nghĩ ra liệu còn câu hỏi nào thóc mách hơn chính câu vừa rồi không.

“Ai là người hầu của tiểu thư?” Helda hỏi.

Katsa tự hỏi liệu có phải người đàn bà này đang muốn làm nàng xấu hổ hay không. Nàng đứng lên nhìn thẳng vào khuôn mặt bà, thách thức bà cất tiếng cười hay nhoẻn miệng. “Ta không có người hầu. Người nào bị cử tới hầu hạ ta cũng đều quyết định thôi việc ở hoàng cung.”

Helda không cười. Bà chỉ nhìn Katsa, thoáng dò xét nàng. “Vậy có người hầu gái nào đến chăm sóc tiểu thư không?”

“Không có.”

“Đã có ai nói với tiểu thư về chuyện kinh nguyệt chưa, hay chuyện xảy ra giữa một người đàn ông và một người đàn bà?”

Katsa không hiểu mấy chuyện đó, song nàng có cảm giác người phụ nữ này có thể cho nàng biết. Nhưng Helda vẫn không cười. Bà nhìn Katsa từ đầu đến chân.

“Năm nay cô bao nhiêu tuổi?”

Katsa vênh mặt lên. “Ta sắp được mười một tuổi.”

“Vậy là họ sẽ để cô tự tìm hiểu lấy,” Helda nói, “và có lẽ sẽ để mặc cô chạy khắp lâu đài như một con thú hoang vì cô không biết cái gì đã tấn công mình.”

Mặt nàng còn vênh hơn. “Ta luôn biết cái gì tấn công ta.”

“Ôi con của ta!” Helda nói. “Thưa tiểu thư, cô có cho phép tôi thi thoảng đến phục vụ cô không? Khi cô cần tôi giúp, và khi tôi không bận bịu ở khu nhà trẻ?”

Katsa cho rằng công việc ở khu nhà trẻ ắt phải tệ lắm thì người phụ nữ này mới muốn phục vụ nàng thay vì làm ở đó. “Ta không cần người hầu,” nàng nói, “nhưng ta có thể điều chuyển ngươi từ khu nhà trẻ đến đây nếu ngươi không thích ở đó.”

Katsa có cảm giác bà vừa thoáng mỉm cười. “Tôi thích ở khu nhà trẻ,” Helda nói. “Xin tiểu thư thứ lỗi vì tôi dám cãi lời một người như tiểu thư, nhưng cô sẽ cần người hầu đấy, một người hầu gái. Vì cô không có mẹ hay chị gái.”

Katsa chưa bao giờ cần đến một người mẹ hay chị gái hay bất kỳ ai. Nàng không biết người ta đối xử ra sao với một người hầu dám cãi lời mình; nàng đoán Randa sẽ nổi xung, nhưng nàng chỉ sợ những cơn giận dữ của chính mình. Nàng nín thở, nắm chặt tay và đứng chôn chân hệt như cây cột gỗ ở chính giữa căn phòng. Người đàn bà này có thể nói mọi điều bà muốn. Chúng chỉ là lời nói mà thôi.

Helda vẫn đứng đó, đưa tay vuốt lại váy. “Thi thoảng tôi sẽ đến chỗ cô, thưa tiểu thư.”

Katsa làm mặt trơ lì như đá.

“Bất cứ khi nào muốn trốn những buổi quốc yến của bác cô, cô có thể ăn trong phòng tôi.”

Katsa chớp mắt. Nàng ghét những buổi dạ tiệc đó bởi tất cả mọi người cứ liếc ngang liếc dọc, chẳng ai muốn ngồi cạnh nàng, còn ông bác thì nói oang oang. Liệu nàng có thể trốn tránh được thật không? Bầu bạn với người đàn bà này liệu có tốt đẹp hơn không?

“Tôi phải quay về khu nhà trẻ đây, thưa tiểu thư,” Helda nói. “Tôi tên là Helda, quê ở miền Tây Middluns. Cô có đôi mắt tuyệt đẹp, tiểu thư yêu quý ạ. Xin tạm biệt.”

Helda bỏ đi trước khi Katsa kịp cất tiếng. Katsa nhìn trân trân vào cánh cửa vừa khép lại sau lưng bà.

“Cảm ơn,” nàng nói, dù không ai nghe thấy, dù nàng không biết vì sao trong giọng nàng dường như hàm chứa sự biết ơn.

Katsa ngồi trong bồn tắm, vận hết sức giật những lọn tóc rối. Nàng nghe tiếng Helda trong phòng bên, đang lục lọi rương hòm ngăn kéo, lôi ra đống khuyên tai và vòng cổ đã bị Katsa quẳng vào cùng đám áo lót và gọng nâng ngực kinh khiếp sau lần vừa rồi nàng buộc phải dùng chúng. Katsa nghe thấy Helda hết làu bàu lại cằn nhằn, bà hẳn đang quỳ gối nhòm xuống gầm giường tìm lược hoặc đôi giày dành cho tiệc tối của nàng.

“Tối nay tiểu thư mặc gì đây?” Helda hỏi to.

“Bà biết ta không quan tâm mà,” Katsa đáp lớn.

Có tiếng làu bàu đáp lại nàng. Một lát sau Helda chạy ra cửa, tay cầm một chiếc váy rực rỡ như màu những trái cà chua Randa nhập về từ Lienid, loại cà chua mọc thành chùm trên giàn leo vị đậm và ngọt như bánh sô cô la của bếp trưởng nhà bếp của Randa. Katsa nhướng mày.

“Ta không mặc váy đỏ,” nàng nói.

“Màu đỏ là màu của bình minh,” Helda nói. “Màu đỏ là màu máu,” Katsa vặn lại.

Helda thở dài, mang chiếc váy ra khỏi phòng tắm. “Trông sẽ đẹp chết ngất cho xem, thưa tiểu thư,” bà nói, “hợp với màu tóc sẫm và màu mắt của tiểu thư mà.”

Katsa giật mạnh một mớ tóc rối ngoan cố trên đầu nàng. Nàng nói, không quay đầu khỏi đám bọt nổi trên mặt nước. “Nếu muốn làm cho ai chết ngất vào bữa tối, ta sẽ đấm thẳng vào mặt hắn.”

Helda lại xuất hiện ở cửa, trên tay cầm một chiếc váy lụa xanh lá mềm mại. “Thế này đã đủ giản dị với cô chưa, thưa tiểu thư?”

“Ta không có cái váy nào màu xám hay nâu sao?” Helda nghiêm mặt. “Nhất định cô phải mặc một chiếc váy sáng màu, thưa tiểu thư.”

Katsa cau mày. “Nhất định làm mọi người chú ý đến ta thì có.” Nàng cầm một mớ tóc lòa xòa trước mặt và giật thật mạnh. “Ta muốn cắt trụi tóc đi cho rồi,” nàng nói. “Việc gì phải rầy rà thế này chứ.”

Helda đặt chiếc váy sang bên và đến ngồi bên mép bồn tắm. Bà xoa xà phòng lên tay, kéo mớ tóc rối từ tay Katsa. Bà nhẹ nhàng gỡ từng lọn tóc.

“Thưa tiểu thư, mỗi lần đi đâu xa, nếu cô chịu chải tóc mỗi ngày một lần thì tóc cô sẽ không rối thế này đâu.” Katsa khịt mũi. “Ta mà làm thế thì Giddon sẽ cười ngất cho xem.”

Gỡ xong một dải tóc rối, Helda bèn chuyển sang dải khác. “Cô không nghĩ là tướng Giddon cũng cho rằng cô đẹp sao, thưa tiểu thư?”

“Helda!” Katsa nói, “Bà nghĩ ta mất bao nhiêu thời gian để thắc mắc chuyện những quý ông nào thấy ta đẹp?”

“Quá ít,” Helda vừa nói vừa gật đầu dứt khoát. Một tràng cười nghe như tiếng nấc dâng lên trong cổ họng Katsa. Helda yêu quý. Bà biết Katsa là người thế nào cũng như nàng đã làm những gì, và Helda không thể phủ nhận rằng bản chất của Katsa là như vậy. Nhưng bà vẫn không hiểu nổi một quý cô không muốn mình trông xinh đẹp, một quý cô không muốn có cả rừng người hâm mộ. Và vì thế, bà tin rằng trong Katsa có cả hai con người này, dù Katsa không thể tưởng tượng nổi làm sao bà có thể dung hòa hai hình ảnh đó làm một được.

Trong yến phòng, Randa ngồi ghế chủ tọa bên cái bàn cao dài đủ sức làm thành một sân khấu ở cuối phòng. Có ba bàn thấp hơn được đặt ở ba phía thành hình chữ nhật, giúp khách khứa có thể trông thấy nhà vua.

Randa vóc người cao lớn, cao hơn cả cậu con trai, đôi vai rộng hơn và cổ cũng to hơn. Hắn cũng có mái tóc vàng và mắt xanh như Raffin, nhưng không phải là đôi mắt biết cười như mắt chàng. Đó là đôi mắt đoan chắc người khác sẽ phải làm những gì hắn sai bảo, đôi mắt đe dọa giáng bất hạnh xuống đầu kẻ khác nếu hắn không có được điều mình muốn. Nói vậy không có nghĩa hắn thường tỏ ra bất công, có lẽ chỉ trừ với những kẻ trái ý hắn thôi. Đúng ra là hắn muốn mọi thứ diễn ra theo ý hắn, và nếu mọi chuyện không được như vậy thì hắn có thể rút ra kết luận rằng người ta đã làm trái ý hắn. Và nếu người đó là bạn, chà, vậy thì bạn hoàn toàn có lý do để khiếp sợ đôi mắt hắn.

Trong tiệc tối, hắn không đáng sợ. Trong tiệc tối, hắn ngạo mạn và ồn ào. Hắn yêu cầu bất kỳ ai hắn muốn đến ngồi với hắn trên cái bàn cao. Thường thì đó là Raffin, mặc dù Randa luôn nói át tiếng chàng và chẳng bao giờ để tâm nghe xem con trai mình nói gì. Katsa thì rất hiếm khi. Randa giữ khoảng cách với nàng. Hắn thích ở phía trên nhìn xuống nữ sát thủ của mình và cất cao giọng gọi nàng, vì cái giọng oang oang của hắn khiến cho cả căn phòng phải chú ý đến cô cháu gái, thứ vũ khí đắt giá của hắn. Khi ấy toàn thể đám khách khứa sẽ được một phen sợ hãi, vậy là mọi thứ đã diễn ra theo ý muốn của Randa.

Tối nay, nàng ngồi ở cái bàn kê phía bên tay phải Randa, vị trí thường lệ của nàng. Nàng mặc váy lụa màu xanh lá mềm mại, cố gắng cưỡng lại mong muốn được xé toang phần tay áo xòe rộng nơi cổ tay cứ lủng là lủng lẳng chỉ chực quét lên đĩa thức ăn nếu nàng bất cẩn. Chí ít cái váy này cũng khá kín ở phần ngực. Không phải cái váy nào cũng được như vậy. Helda chẳng thèm quan tâm khi nàng đưa ra các chỉ dẫn về trang phục của nàng.

Giddon ngồi bên trái nàng. Vị tướng ngồi bên phải, mà nàng đoán là một gã độc thân được nhiều thiếu nữ mơ ước, thì chưa già, nhưng lớn tuổi hơn Giddon, một gã đàn ông nhỏ thó mắt lồi và môi trề ra trông chẳng khác nào con ếch. Hắn tên là Davit, một vị biên tướng miền Đông Bắc Middluns, nằm ở biên giới giáp Nander và Estill.

Hắn nói chuyện cũng không đến nỗi nào; hắn rất quan tâm đến đất đai, các nông trại cũng như làng mạc thuộc quyền hắn sở hữu, và Katsa có thể dễ dàng tìm được các câu hỏi khơi gợi hứng thú của hắn. Ban đầu hắn còn ngồi nem nép ở tận đầu ghế bên kia, chỉ nhìn sang bờ vai, tai và tóc nàng khi họ nói chuyện, chứ không hề nhìn mặt nàng. Nhưng dần dà khi Katsa tỏ ra vô hại, hắn trở nên bình tĩnh hơn; hắn ngồi ngay ngắn trên ghế và nói chuyện thoải mái với nàng. Katsa nhận thấy gã tướng Davit miền Đông Bắc này hóa ra lại là một bạn tiệc ra trò. Dù sao, hắn cũng phần nào giúp nàng khỏi nhổ đám kẹp tóc cắm trên đầu ra.

Gã hoàng tử người Lienid cũng khiến nàng phân tâm, dù nàng đã quyết sẽ không chú ý đến hắn. Hắn ngồi đối diện với nàng, luôn luôn nằm trong tầm nhìn của nàng, dù nàng đã cố không nhìn trực diện vào hắn. Đôi khi nàng cảm thấy ánh mắt hắn nhìn nàng. Hắn cũng thật cả gan, hoàn toàn khác những vị khách thường khéo làm bộ như nàng không có mặt. Nàng chợt nghĩ không chỉ có đôi mắt kỳ lạ của hắn khiến nàng bối rối. Mà còn vì hắn không ngại nhìn thẳng vào mắt nàng. Một lần, nàng liếc sang khi hắn không nhìn nàng. Hắn lập tức nhướng mắt nhìn lại. Davit phải lặp lại câu hỏi tới lần thứ hai thì nàng mới nghe thấy và chuyển sự chú ý khỏi đôi mắt Lienid hai màu đang nhìn mình chòng chọc kia để quay sang trả lời.

Nàng ngờ rằng mình sẽ sớm phải đối diện với đôi mắt ấy. Họ sẽ phải nói chuyện; nàng sẽ phải quyết định nên làm gì với hắn.

Nàng nghĩ tướng Davit sẽ bớt căng thẳng hơn nếu biết Randa sẽ không gả nàng cho gã. “Tướng Davit này,” nàng nói, “ngài đã có vợ chưa?”

Gã lắc đầu. “Đó là thứ duy nhất còn thiếu ở dinh cơ của tôi, thưa tiểu thư.”

Katsa dán mắt vào đĩa thịt nai và cà rốt của nàng. “Bác tôi rất thất vọng về tôi; vì tôi định sẽ không bao giờ xuất giá.”

Tướng Davit im lặng, rồi cất giọng. “Tôi ngờ rằng bác cô không phải người duy nhất thất vọng về chuyện đó.”

Katsa nhìn gương mặt góc cạnh của gã, không thể không mỉm cười. “Tướng Davit,” nàng nói, “ngài đúng là một quý ông đích thực.”

Vị tướng mỉm cười đáp lại. “Cô tưởng tôi không thực lòng, nhưng thưa tiểu thư, đúng là tôi nghĩ vậy đấy.” Nói đoạn gã rướn người sang và cúi đầu. “Thưa tiểu thư,” gã thì thầm, “tôi muốn nói chuyện với Hội đồng.”

Khách khứa trong bữa ăn đang lao xao nói chuyện, nhưng nàng vẫn nghe rõ tiếng gã. Nàng giả vờ chú mục vào bữa tối của mình. Nàng khuấy xúp. “Ngồi ngay ngắn lại đi,” nàng nói. “Giả vờ như ta chỉ đang nói chuyện thôi. Đừng thì thầm, vì làm vậy sẽ gây chú ý.”

Vị tướng trở về vị trí cũ. Gã đưa ngón tay lên gọi người phục vụ, và lập tức được tiếp thêm rượu. Gã ăn vài miếng thịt nai rồi lại quay sang Katsa.

“Hè này thời tiết quả rất dễ chịu với ông bố già yếu của tôi, thưa tiểu thư,” gã nói. “Ông ấy luôn khổ sở vì cái nóng, nhưng ở miền Đông Bắc thì trời lại mát mẻ.”

“Tôi mừng cho ngài,” Katsa nói. “Đó là một thông tin, hay một yêu cầu?”

Vị tướng vừa nhồm nhoàm cà rốt vừa nói. “Thông tin.” Gã cắt tiếp một miếng thịt nai. “Chăm sóc ông cụ càng lúc càng khó, thưa tiểu thư.”

“Vì sao vậy?”

“Người già thường hay khó chịu. Chúng ta có nhiệm vụ mang lại cho họ một cuộc sống thoải mái,” gã nói, “và an toàn nữa.”

Katsa gật đầu. “Ngài nói đúng.” Nàng cố làm mặt thản nhiên, nhưng vẫn thấy phấn khích trong lòng. Nếu gã có thông tin về vụ bắt cóc ông cụ người Lienid, chắc hẳn tất cả bọn họ sẽ muốn được nghe chuyện. Nàng đưa tay xuống dưới chiếc khăn trải bàn nặng trình trịch rồi đặt lên đầu gối Giddon. Chàng hơi nghiêng người về phía nàng, dù vẫn không ngoảnh mặt khỏi quý cô ngồi bên.

“Ngài luôn mang đến những tin tức tuyệt vời, tướng

Davit ạ,” nàng nói với vị tướng, hay đúng hơn là với chiếc đĩa của nàng, để Giddon có thể nghe thấy. “Tôi hy vọng sẽ có cơ hội nói chuyện với ngài nhiều hơn trong thời gian ngài ở lại hoàng cung.”

“Cảm ơn tiểu thư,” tướng Davit nói. “Tôi cũng mong thế.”

Giddon sẽ truyền tin. Tối đến họ sẽ họp mặt, trong dãy phòng của nàng - vì chúng tách biệt hẳn với các phòng khác và là những phòng duy nhất không có người hầu qua lại. Nếu có thể, nàng sẽ đi tìm Raffin trước. Nàng sẽ qua thăm ông cụ Tealiff. Ngay cả nếu ông còn đang ngủ thì được tận mắt thấy tình trạng của ông cũng tốt.

Katsa chợt nghe tiếng nhà vua nhắc tên nàng, và đôi vai nàng liền trở nên cứng đờ. Nàng không nhìn hắn, vì nàng không muốn khuyến khích hắn kéo nàng vào cuộc nói chuyện của mình. Nàng không nghe rõ lời hắn nói; hẳn là hắn đang kể với một vị khách nào đó về một việc nàng đã làm. Tiếng cười của hắn vang khắp bốn dãy bàn trong đại sảnh lát đá hoa cương rộng lớn. Katsa cố không nhăn mặt.

Gã hoàng tử Lienid đang nhìn nàng. Nàng cảm thấy điều đó. Hơi nóng liếm vào cổ nàng, trườn trên da đầu nàng. “Tiểu thư,” tướng Davit nói, “cô không sao chứ? Cô đang đỏ mặt đấy.”

Giddon liền quay sang nàng, lo lắng ra mặt. Chàng túm lấy cánh tay nàng. “Cô không ốm đấy chứ?”

Nàng giật tay khỏi chàng. “Tôi không bao giờ ốm cả,” nàng làu bàu, bỗng nhiên nhận ra mình phải rời khỏi nơi này. Nàng phải rời khỏi những tiếng nói lao xao và tiếng cười vang của ông bác, rời khỏi sự quan tâm đến ngột ngạt của Giddon, rời khỏi đôi mắt như thiêu đốt của gã Lienid; nàng phải thoát khỏi đây, đi tìm Raffin, hoặc ở một mình. Nàng phải đi, nếu không nàng sẽ mất bình tĩnh, và chuyện khó lường có thể sẽ xảy ra.

Nàng đứng lên, Giddon và tướng Davit liền đứng dậy theo. Phía bên kia căn phòng, gã hoàng tử Lienid cũng đứng lên. Đám đàn ông hết người này đến người kia bắt đầu nhận thấy nàng đứng dậy, bèn đứng lên theo. Căn phòng chợt im bặt, và tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng.

“Có chuyện gì vậy, Katsa?” Giddon hỏi, một lần nữa níu tay nàng. Để không làm chàng xấu hổ trước mọi người trong đại sảnh, nàng để mặc chàng, dù bàn tay chàng chẳng khác nào một miếng sắt nung đỏ gí vào da nàng.

“Không có gì đâu,” nàng nói. “Tôi xin lỗi.” Nàng quay sang nhà vua, người đàn ông duy nhất trong căn phòng không đứng dậy. “Xin bệ hạ thứ lỗi,” nàng nói. “Không có chuyện gì đâu. Xin hãy ngồi xuống.” Nàng đưa tay về phía các dãy bàn. “Mời các vị.”

Các quý ông lần lượt ngồi xuống, những tiếng nói lại bắt đầu vang lên. Nhà vua lại cất tiếng cười vang rền, và nàng biết chắc tiếng cười ấy nhằm vào mình. Katsa quay sang tướng Davit. “Xin phép ngài.” Nàng quay sang Giddon vẫn còn đang siết chặt khuỷu tay nàng. “Để tôi đi, Giddon. Tôi muốn ra ngoài đi dạo một vòng.”

“Tôi sẽ đi với cô,” chàng nói. Chàng dợm đứng lên, nhưng khi nàng trừng mắt cảnh báo, chàng bèn ngồi xuống. “Thôi được Katsa, cô cứ tự nhiên.”

Giọng chàng hơi gay gắt. Hẳn là nàng đã khiếm nhã với chàng, nhưng nàng chẳng bận tâm. Điều quan trọng là nàng sẽ rời khỏi căn phòng này đến một nơi mà nàng không nghe thấy giọng nói ồn ào của ông bác. Nàng quay gót, cẩn trọng tránh nhìn vào đôi mắt của gã Lienid. Nàng buộc mình phải bước đi chậm rãi và từ tốn đến ô cửa phía cuối phòng. Vừa bước qua ô cửa, nàng chạy vụt đi.

Nàng chạy qua các hành lang, qua những góc nhà, qua đám người hầu nép sát vào tường run rẩy khi nàng lao vút qua. Cuối cùng, nàng lao vào bóng đêm bao trùm sân điện.

Vừa băng qua nền đá hoa cương, nàng vừa gỡ đám kẹp trên tóc xuống. Nàng thở phào khi những lọn tóc buông xuống vai, khiến đầu nàng nhẹ hẳn. Chính lũ kẹp tóc, chiếc váy và đôi giày đã khiến chân nàng ngứa ngáy. Chính việc không được ngọ nguậy đầu, chính việc phải ngồi thẳng lưng, chính đôi khuyên tai phiền phức không ngừng cạ vào cổ nàng. Đó là lý do khiến nàng không thể ngồi thêm dù chỉ một phút trong bữa dạ tiệc trang trọng của bác nàng. Nàng tháo đôi khuyên tai ném xuống đài phun nước của ông bác. Nàng không quan tâm ai sẽ tìm ra chúng.

Nhưng chuyện này thật không hay chút nào, vì sau đó mọi người sẽ bàn tán. Cả hoàng cung sẽ thắc mắc nàng có ý gì khi quẳng đôi khuyên tai vào đài phun nước. Katsa đá văng đôi giày, vén váy lên và trèo vào trong bể nước, thở dài khoan khoái khi làn nước lạnh luồn vào các ngón chân và tớp vào mắt cá chân nàng. Thế này thoải mái hơn nhiều so với việc đi giày. Tối nay nàng sẽ không mang giày nữa.

Nàng lội về phía hai đốm sáng lấp lánh dưới nước và nhặt đôi khuyên tai lại. Nàng lấy váy lau khô rồi nhét chúng vào trong áo lót cho an toàn và đứng trong đài phun nước, thích thú tận hưởng cái lạnh bao phủ đôi chân, làn không khí mát lạnh trong sân và những tiếng động trong đêm tối - cho đến lúc trong đầu nàng thầm vang lên lời nhắc nhở rằng cả triều đình sẽ bàn tán xôn xao nếu họ thấy nàng chân không giày, tóc xõa xượi lội trong đài phun nước của vua Randa. Họ sẽ cho là nàng điên.

Mà có lẽ nàng điên thật.

Một tia sáng ánh lên từ dãy phòng làm việc của Raffin, nhưng nàng cũng chẳng muốn tìm gặp chàng. Nàng không muốn ngồi xuống nói chuyện. Nàng muốn vận động. Khi ấy đầu óc nàng sẽ hết quay cuồng.

Katsa trèo ra khỏi đài phun nước và buộc dây giày vào cổ tay. Nàng chạy.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.