Sáng hôm sau, họ bận đúng y phục của mình, Giddon mặc quần áo đi đường đúng kiểu phó tướng Middluns, còn Oll vận đồng phục dành cho thủ lĩnh do thám. Katsa mặc áo dài thắt ngang lưng màu xanh có viền lụa màu cam, nữ phục trong cung Randa, đi kèm chiếc quần đồng bộ nàng vẫn mặc lúc thực hiện nhiệm vụ cho Randa, bộ trang phục được hắn chấp nhận chỉ do nàng luôn phá tan nát váy xống mỗi khi cưỡi ngựa. Randa không thích Thiên Nhân sát thủ của hắn giáng đòn trừng phạt trong những chiếc váy rách rưới lấm bùn. Như vậy chẳng ra thể thống gì.
Nhiệm vụ của họ ở Estill liên quan đến một biên tướng mua gỗ từ những khu rừng phía Nam Middluns. Hắn trả đúng giá nhưng lại chặt quá số lượng đã thỏa thuận. Randa muốn đòi tiền số gỗ thừa, đồng thời muốn viên tướng này bị trừng phạt vì đã làm trái thỏa thuận mà không xin phép hắn.
“Tôi cảnh báo trước với hai người,” Oll nói trong lúc họ dọn trại. “Viên tướng này có một đứa con gái được Thiên Phú khả năng đọc suy nghĩ.”
“Sao ông phải cảnh báo chúng tôi?” Katsa hỏi.
“Chẳng phải cô bé đang ở trong cung Thigpen sao?” “Vua Thigpen đã cho cô bé về nhà với cha rồi.” Katsa giật mạnh đám dây đai buộc chiếc túi của nàng vào yên ngựa.
“Katsa, cô định kéo ngựa ngã hay làm rách luôn cái túi đó hả?” Giddon hỏi.
Katsa nhăn mặt. “Sao không ai nói trước là chúng ta sẽ gặp một kẻ biết đọc suy nghĩ của người khác vậy?”
“Thì giờ tôi đang nói với tiểu thư đấy thôi,” Oll nói, “Với lại khỏi lo đi. Cô bé chỉ là con nít. Cô bé chủ yếu chỉ đọc được những thứ vớ vẩn thôi.”
“Chà, có vấn đề gì với cô bé vậy?”
“Vấn đề là cô bé chủ yếu chỉ đọc được những thứ vớ vẩn. Hoặc những thứ không có ích, không quan trọng, nhưng cô bé cứ nói huỵch toẹt hết mọi thứ ra. Cô bé không thể kiểm soát được. Cô bé làm Thigpen lo lắng. Vì thế hắn cho cô bé về nhà, thưa tiểu thư, rồi dặn người cha khi nào cô bé trở nên hữu dụng thì hãy cho vào cung.”
Ở Estill, như hầu hết các vương quốc khác, luật pháp quy định các Thiên Nhân phải phục vụ nhà vua. Đứa trẻ có đôi mắt chuyển sang hai màu khác nhau sau vài tuần, vài tháng, hoặc hãn hữu có trường hợp vài năm sau khi sinh, sẽ được đưa vào cung và được nuôi dạy trong các nhà trẻ hoàng gia. Nếu Thiên Năng của những đứa trẻ này tỏ ra hữu ích cho nhà vua, chúng sẽ phải ở lại phục vụ ngài. Nếu không, chúng sẽ được cho về nhà. Dĩ nhiên, kèm theo đó là lời cáo lỗi từ cung, vì gia đình Thiên Nhân đó khó có thể tìm cho con một công việc bình thường. Nhất là Thiên Nhân nào có Thiên Năng vô ích, như trèo cây, nín thở trong một thời gian dài đến khó tin, hay nói ngược. Đứa trẻ đó có thể sống yên ổn trong một gia đình nông dân, làm việc trên đồng mà không ai gặp chẳng ai biết. Nhưng nếu Thiên Nhân bị vua cho về mà nhà đó có bố mẹ làm chủ quán trọ hay chủ cửa hiệu trong một thị trấn có nhiều địa điểm cho khách khứa lựa chọn, chuyện kinh doanh chắc chắn sẽ tồi tệ. Chẳng ai quan tâm Thiên Năng của đứa trẻ là gì. Thiên hạ luôn cố gắng tránh xa những nơi họ có thể gặp một người có đôi mắt mang hai màu khác nhau.
“Thigpen đúng là ngốc khi không giữ một người biết đọc suy nghĩ bên cạnh chỉ vì cô bé chưa tỏ ra hữu dụng,” Giddon nói. “Nhưng người như thế quá nguy hiểm. Nếu cô bé trở thành công cụ điều khiển của kẻ nào đó thì sao?”
Dĩ nhiên Giddon nói đúng. Dù người biết đọc suy nghĩ có thế nào đi chăng nữa thì họ cũng luôn là công cụ quý giá để nhà vua sử dụng. Nhưng Katsa vẫn không hiểu nổi vì lẽ gì người ta lại muốn giữ họ bên mình. Đầu bếp của Randa là Thiên Nhân, cả người giữ ngựa, người nấu rượu và một vũ công cung đình cũng vậy. Hắn có một nghệ sĩ có thể tung hứng đủ thứ mà không làm rơi. Hắn có vài tên lính, dẫu không phải đối thủ của Katsa, nhưng cũng được Thiên Phú tài đấu kiếm. Hắn còn có một người biết dự báo chất lượng của vụ mùa trong năm tới. Hắn có một phụ nữ là thiên tài tính toán, trong cả bảy vương quốc, bà ta là người phụ nữ duy nhất được làm việc ở phòng kế toán hoàng gia.
Hắn còn có một người đàn ông biết đọc tâm trạng người khác chỉ bằng cách chạm vào người họ. Ông ta là Thiên Nhân duy nhất của Randa làm Katsa thấy khó chịu, người duy nhất trong cung nàng luôn cố gắng tránh gặp ngoài Randa.
“Thigpen cư xử ngốc nghếch thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, tướng Giddon ạ,” Oll nói.
“Cô bé thuộc kiểu người đọc suy nghĩ nào?” Katsa hỏi.
“Họ cũng không biết, thưa tiểu thư. Khả năng của cô bé còn chưa hoàn thiện. Mà cô biết những người đọc được suy nghĩ của người khác thì thế nào rồi đấy, Thiên Năng của họ thay đổi liên tục, khó mà ổn định được. Họ trưởng thành trước khi hoàn thiện năng lực của mình. Nhưng có vẻ như cô bé đọc được mong muốn của người khác. Cô bé biết người khác muốn gì.”
“Thế thì cô bé đó sẽ biết tôi chỉ muốn đánh cho cô ta bất tỉnh nhân sự nếu cô ta cứ nhìn tôi chằm chằm.” Katsa nói, miệng ghé sát bờm ngựa. Những lời này không dành cho các bạn đường của nàng, vì họ thể nào cũng lấy đó làm cớ để trêu chọc nàng. “Còn gì tôi cần biết về vị biên tướng đó không?” nàng hỏi lớn trong lúc trèo lên bàn đạp. “Có lẽ ông ta có cả đội cận vệ một trăm đấu sĩ được Thiên Phú chăng? Hay một con gấu được huấn luyện để bảo vệ ông ta? Còn gì ông quên chưa nói không?”
“Tiểu thư đâu cần phải mỉa mai như thế,” Oll nói.
“Sáng nay bạn đồng hành của cô vẫn dễ chịu như mọi khi, Katsa nhỉ?” Giddon nói.
Katsa thúc ngựa lao đi. Nàng không muốn nhìn vào bản mặt nhăn nhở của Giddon.
Dinh cơ của viên tướng nằm khuất sau bức tường đá xám trên đỉnh một đồi cỏ dập dờn. Người đàn ông dẫn họ qua cổng và dắt ngựa giúp họ cho biết viên tướng đang ăn sáng. Katsa, Giddon và Oll cứ thế đi thẳng vào sảnh lớn, không đợi người hộ tống.
Người hầu của viên tướng tiến lên phía trước định ngăn họ bước vào phòng ăn sáng. Thế rồi y trông thấy Katsa. Y liền hắng giọng và mở cánh cửa lớn. “Thưa ngài, có đại sứ từ cung vua Randa đến,” y nói. Không đợi ông chủ trả lời, y lướt ra sau lưng họ rồi chạy vụt đi.
Viên tướng đang ngồi trước bàn ăn ê hề thịt lợn, trứng, bánh mì, hoa quả và pho mát, một người hầu đứng ngay bên cạnh. Cả hai cùng ngước lên khi họ bước vào và đều chết lặng. Chiếc thìa từ trên tay viên tướng rơi bộp xuống bàn.
“Xin chào tướng quân,” Giddon nói. “Xin thứ lỗi vì đã làm gián đoạn bữa sáng của ngài. Ngài có biết vì sao chúng tôi có mặt ở đây không?”
Viên tướng dường như phải khó khăn lắm mới cất tiếng được. “Tôi không biết gì hết,” hắn nói, tay đặt trên cổ họng.
“Không ư? Có lẽ tiểu thư Katsa đây có thể giúp ngài nhớ lại,” Giddon nói. “Mời tiểu thư?”
Katsa bước lên.
“Được rồi, được rồi.” Viên tướng đứng lên. Hắn vấp chân vào bàn, làm một chiếc cốc đổ nhào. Hắn cao lớn, vai rộng, rộng hơn cả Giddon và Oll. Giờ trông hắn lóng nga lóng ngóng, tay run lẩy bẩy, mắt đảo lia lịa khắp phòng, nhưng không một lần nhìn về phía Katsa. Một miếng trứng còn vương trên bộ râu của hắn. Một gã đàn ông to xác nhưng lại quá ngu ngốc, quá nhát chết. Katsa giữ nét mặt vô cảm, không để ai biết được nàng thấy ghét chuyện này tới cỡ nào.
“À, ngài đã nhớ ra,” Giddon liền nói, “phải không nhỉ? Ngài nhớ ra vì sao chúng tôi có mặt ở đây rồi chứ?” “Tôi nghĩ tôi có nợ tiền các vị,” viên tướng nói. “Tôi đoán các vị đến đòi nợ.”
“Rất tốt!” Giddon nói như thể đang trò chuyện với đứa con nít. “Thế tại sao ngài lại nợ tiền chúng tôi? Trong hợp đồng ghi bao nhiêu héc ta gỗ nhỉ? Xin nhắc lại cho tôi nhớ với, ngài thủ lĩnh do thám.”
“Tám héc ta, thưa ngài,” Oll bèn đáp.
“Và ngài đây đã chặt bao nhiêu héc ta vậy, ngài thủ lĩnh do thám?”
“Chín héc ta, thưa ngài,” Oll nói.
“Chín héc ta à!” Giddon nói. “Thế thì chênh ra cũng khá đấy nhỉ, ngài có đồng ý không?”
“Một sai lầm khủng khiếp!” Viên tướng khổ sở cố mỉm cười. “Tôi không biết mình cần nhiều đến vậy. Dĩ nhiên tôi sẽ trả tiền ngay cho các vị. Xin cứ ra giá.”
“Ngài đã gây không ít phiền phức cho vua Randa,” Giddon nói. “Ngài đã xén mất một héc ta rừng của người. Rừng của đức vua có vô tận đâu.”
“Đúng vậy. Dĩ nhiên là không. Đúng là sai lầm khủng khiếp.”
“Đã thế chúng tôi còn phải đi mất mấy ngày để giải quyết vụ này,” Giddon nói. “Đức vua cũng chẳng thể yên tâm được khi chúng tôi vắng mặt ở hoàng cung.”
“Dĩ nhiên rồi,” viên tướng nói. “Dĩ nhiên là thế rồi.” “Tôi nghĩ nếu ngài trả gấp đôi số tiền ban đầu thì sẽ giảm bớt phiền phức cho nhà vua.”
Viên tướng liếm môi. “Gấp đôi số ban đầu ư? Đúng vậy. Có vẻ khá hợp lý.”
Giddon mỉm cười. “Tốt lắm. Người hầu của ngài chắc sẽ phải dẫn chúng tôi sang phòng kế toán.”
“Hẳn rồi.” Viên tướng ra hiệu cho gã hầu bên cạnh. “Nhanh lên. Nhanh lên!”
“Tiểu thưa Katsa,” Giddon nói khi chàng và Oll quay gót về phía cánh cửa, “sao tiểu thư không ở lại đây nhỉ? Tiểu thư bầu bạn với ngài đây nhé.”
Gã hầu dẫn Giddon và Oll rời phòng. Hai cánh cửa đồ sộ đóng sập lại sau lưng họ. Chỉ còn lại Katsa và viên tướng.
Nàng nhìn hắn chằm chằm. Hắn thở dồn dập, mặt cắt không còn hột máu. Hắn không nhìn nàng. Trông hắn như sắp khuỵu xuống đến nơi.
“Ngồi xuống,” Katsa nói. Hắn ngồi phịch xuống ghế, rên lên khe khẽ.
“Nhìn ta đây,” nàng nói. Hắn liếc nhìn mặt nàng, sau đó nhìn xuống tay nàng. Nạn nhân của Randa luôn luôn nhìn vào tay nàng chứ không nhìn vào mặt. Họ không dám nhìn nàng. Họ chờ đợi nàng ra tay.
Katsa thở dài.
Hắn mở miệng định nói, nhưng chỉ thốt ra một tiếng rên.
“Ta không nghe thấy gì cả,” Katsa nói.
Hắn hắng giọng. “Tôi còn có gia đình. Tôi phải chăm lo gia đình. Tiểu thư muốn làm sao tùy ý, nhưng xin tiểu thư đừng giết tôi.”
“Vì gia đình nên ngươi không muốn ta giết ngươi sao?”
Một giọt nước mắt lăn xuống bộ râu của hắn. “Vì cả tôi nữa. Tôi không muốn chết.”
Dĩ nhiên hắn không muốn chết, chỉ vì một héc ta gỗ. “Ta không giết những người chỉ ăn cắp một héc ta gỗ của nhà vua rồi lại phải trả cả đống vàng.” nàng nói. “Tội này chỉ đáng bẻ gãy một cánh tay hoặc chặt đứt một ngón tay thôi.”
Nàng tiến về phía hắn và rút dao găm ra khỏi vỏ. Hắn thở nặng nhọc, nhìn trân trân vào mấy quả trứng và trái cây trên đĩa. Nàng tự hỏi phải chăng hắn sắp nôn mửa hay bắt đầu khóc lóc? Nhưng sau đó hắn gạt cái đĩa sang một bên, cùng với chiếc cốc bị đổ và bộ dao dĩa. Hắn duỗi hai tay trên mặt bàn, gục đầu xuống, chờ đợi.
Cảm giác mệt mỏi trĩu nặng lòng nàng. Nàng dễ thực thi mệnh lệnh của Randa hơn khi nạn nhân van nài hoặc khóc lóc, vì họ khiến nàng coi thường. Vả lại, Randa đâu có màng đến rừng; hắn chỉ bận tâm đến tiền bạc và quyền lực. Hơn nữa, rồi sẽ đến lúc rừng cây mọc trở lại. Còn các ngón tay thì không.
Nàng tra dao vào vỏ. Mục tiêu sẽ là một cánh tay, một cẳng chân, hoặc có thể là xương đòn, lúc nào cũng phải là một đoạn xương gây đau đớn. Thế nhưng cánh tay nàng sao mà nặng như đeo đá, và chân nàng như chẳng buồn cất bước.
Viên tướng hít vào một hơi run rẩy, nhưng hắn không nhúc nhích cũng chẳng nói năng gì. Hắn là kẻ gian dối, một tên ăn cắp, một gã ngốc.
Chẳng hiểu sao nàng không thể bắt mình bận tâm. Katsa buông tiếng thở dài. “Ta thấy ngươi cũng can đảm đấy,” nàng nói, “dù lúc đầu ngươi không có vẻ như thế.” Nàng lao đến bàn, đánh vào thái dương hắn, đúng theo cách nàng đã làm với đám lính gác của Murgon. Hắn đổ từ trên ghế xuống sàn.
Nàng quay gót ra đại sảnh lát đá chờ Giddon và Oll mang tiền trở lại. Hắn sẽ tỉnh dậy với một cơn đau đầu, không hơn. Nếu nghe được việc nàng làm, Randa hẳn sẽ nổi trận lôi đình.
Nhưng có lẽ Randa sẽ không nghe thấy gì hết. Hoặc nàng có thể đổ tội là viên tướng đã nói dối để giữ thể diện.
Nếu thế, lần sau Randa sẽ nhất quyết yêu cầu nàng trở về cùng vật chứng. Một bộ sưu tập ngón tay ngón chân quắt queo. Chuyện này sẽ ảnh hưởng thế nào tới hình ảnh của nàng đây...
Sao cũng mặc. Hôm nay nàng chẳng còn hơi sức đâu để hành hạ người không đáng bị hành hạ.
Rồi một bóng dáng nhỏ bé nhẹ bước vào đại sảnh. Katsa biết đó là ai ngay trước khi nàng trông thấy đôi mắt của nó, một mắt màu vàng như giống bí mọc ở miền Bắc, còn mắt kia màu nâu bùn. Riêng đứa con gái này, nàng sẽ làm nó bị thương; riêng đứa con gái này, nàng sẽ hành hạ nó nếu làm vậy khiến nó chấm dứt việc đọc suy nghĩ của nàng.
Katsa bắt gặp ánh mắt của đứa bé và nhìn nó chằm chằm. Con bé thở hổn hển lùi lại vài bước, rồi quay gót chạy vụt khỏi đại sảnh.