Trên xử sở này có bảy vương quốc. Bảy vương quốc, và bảy vị vua tính khí thất thường. Vì lẽ gì lại có kẻ bắt cóc Hoàng thân Tealiff, cha của vua Lienid chứ? Ông đã già. Ông không có quyền lực; ông chẳng có tham vọng; ông thậm chí còn không mạnh khỏe. Thiên hạ đồn rằng hầu như cả ngày chỉ thấy ông ngồi bên lò sưởi hoặc dưới ánh nắng, dõi mắt ra biển, chơi với lũ cháu chắt, không gây phiền lụy cho bất kỳ ai.
Người Lienid không có kẻ thù. Họ chuyên chở vàng qua đường biển đến cho bất kỳ ai muốn trao đổi hàng hóa; họ tự trồng trọt và chăn nuôi; họ sống quẩn quanh trên đảo, một vùng đất cách xa sáu vương quốc còn lại đến cả đại dương. Họ là một dân tộc khác biệt. Họ có mái tóc sẫm màu đặc trưng, những phong tục đặc trưng, và họ thích sự cô lập của mình. Vua Ror xứ Lienid không thích kiếm chuyện như sáu vị vua còn lại. Ông không ký hiệp ước với các vị vua khác, nhưng cũng không gây chiến với ai, và ông trị vị đất nước một cách công bằng.
Toàn bộ mạng lưới do thám của Hội đồng đã lần theo dấu vết của phụ thân vua Ror đến tận ngục thất của vua Murgon ở Sunder, song chẳng thu được kết quả gì. Murgon chủ trương không gây sự với vương quốc khác, nhưng hắn thường xuyên tham gia vào các vụ lộn xộn, làm tay sai giúp kẻ khác phạm tội, miễn là có tiền thưởng hậu hĩnh. Chắc chắn ai đó đã thuê hắn giam giữ ông già người Lienid. Vấn đề là, ai?
Randa, ông bác của Katsa, vua xứ Middluns, không nhúng tay vào vụ này. Hội đồng biết chắc vậy, vì Oll là thủ lĩnh mật thám đồng thời là thân tín của Randa. Nhờ Oll, Hội đồng biết mọi chuyện cần biết về Randa.
Thực tế, Randa thường cẩn trọng tránh dây dưa với các vương quốc khác. Vương quốc của hắn nằm giữa Estill và Wester ở trục này và giữa Nander với Sunder ở trục kia. Một vị trí quá nhạy cảm để lập bè kết phái.
Vua xứ Wester, Nander và Estill là những kẻ gây rối chủ yếu. Những vị vua này hết thảy đều tính tình nóng nảy, tham vọng và hay tị hiềm. Tất cả đều thiếu suy xét, vô cảm và bất định. Vua Birn xứ Wester có thể liên minh với vua Drowden xứ Nander đánh phá quân đội Estill tại các vùng biên giới phía Bắc, nhưng Wester và Nander không bao giờ hợp tác lâu dài. Bỗng nhiên một ngày bên này đột ngột gây hấn với bên kia, vậy là Wester và Nander lại thành kẻ thù, và rồi Estill sẽ liên kết với Nander để nghiền nát Wester.
Mấy vị vua này đối đãi với thần dân cũng chẳng tử tế hơn cách họ đối đãi nhau. Katsa còn nhớ đám nông dân Estill bị giam trong chuồng bò đã được nàng và Oll bí mật giải thoát cách đấy vài tuần. Đám nông dân Estill không thể trả thuế thập phân[1] cho vua Thigpen, vì trên đường đến cướp bóc một ngôi làng Nander, quân đội của Thigpen đã xéo nát cánh đồng của họ. Thigpen lẽ ra phải đền tiền cho những nông dân đó; đến cả Randa cũng sẽ thừa nhận điều này nếu chính quân đội của hắn gây thiệt hại như thế. Ấy thế mà Thigpen còn định treo cổ đám nông dân vì tội không nộp thuế thập phân. Quả tình, nhờ có Birn, Drowden và Thigpen mà Hội đồng không khi nào hết việc.
Không phải lúc nào mọi chuyện cũng như vậy. Wester, Nander, Estill, Sunder và Middluns - năm vương quốc nằm trên đất liền - đã có thời biết cách chung sống hòa bình. Nhiều thế kỷ trước, các vương quốc này từng là người một nhà, nằm dưới quyền cai trị của ba anh em trai và hai chị em gái, những người có thể xử lý mọi tị hiềm mà không cần dùng tới chiến tranh. Nhưng đã lâu rồi chẳng còn ai nhớ đến mối quan hệ thân quyến xưa cũ ấy nữa. Số phận thần dân các vương quốc phụ thuộc vào bản tính của người cai trị họ. Đó là một canh bạc, và thế hệ bây giờ không được đỏ bạc như cha ông họ.
Vương quốc thứ bảy là Monsea. Núi non ngăn cách Monsea với các vương quốc khác, hệt như đại dương ngăn cách Lienid. Leck, vua xứ Monsea, đã kết hôn với Ashen, em gái vua Ror xứ Lienid. Cả Leck và Ror đều không thích những vụ lùm xùm của các vương quốc còn lại. Nhưng họ không liên minh với nhau, vì Monsea và Lienid cách nhau quá xa, và cả hai đều quá độc lập, quá thờ ơ chẳng buồn dính đến chuyện ở các vương quốc khác.
Người ta không biết rõ lắm về triều đình Monsea. Chỉ biết vua Leck được dân chúng yêu mến và có tiếng nhân từ với con trẻ, với loài vật và với tất thảy những sinh linh yếu ớt. Hoàng hậu xứ Monsea là một phụ nữ hiền thục. Thiên hạ đồn rằng bà đã bỏ ăn vào cái ngày bà nghe tin ông cụ xứ Lienid biến mất. Vì dĩ nhiên, cha của vua Lienid cũng là cha bà.
Nếu không phải Wester thì hoặc Nander hoặc Estill đã bắt cóc ông cụ người Lienid. Katsa không thể nghĩ đến khả năng nào khác, trừ phi chính Lienid cũng có liên quan. Một ý nghĩ có vẻ nực cười nếu không có sự xuất hiện của gã Lienid trong sân điện vua Murgon. Hắn đeo trang sức đắt tiền, hẳn cũng thuộc hàng quý tộc. Hơn nữa bất cứ vị khách nào của Murgon cũng đều khả nghi cả.
Nhưng Katsa có cảm giác hắn không hề liên quan đến vụ này. Nàng không giải thích được, song nàng cảm nhận thấy thế.
Vì lẽ gì ông cụ Tealiff lại bị bắt cóc? Vai trò của ông quan trọng đến đâu?
Họ đặt chân đến thành Randa ngay trước lúc mặt trời mọc. Khi vó ngựa đã nện lóc cóc trên những con đường đá sỏi trong thành, họ liền đi chậm lại. Dân trong thành đã có người thức giấc. Họ không thể phi nước đại qua những con phố nhỏ hẹp; họ không được phép gây chú ý.
Đoàn ngựa đưa họ đi qua những nếp nhà, lán gỗ, xưởng đúc, những cửa hàng cửa hiệu đóng kín. Các tòa nhà trang nhã gọn gàng, đa phần đều mới được sơn sửa. Thành Randa không có cảnh tiêu điều. Randa không chịu nổi sự tiêu điều.
Khi đường phố bắt đầu dốc lên, Katsa xuống ngựa. Nàng đưa dây cương cho Giddon rồi nắm lấy dây cương của con ngựa đang chở Tealiff. Giddon và Oll rẽ xuống con phố dẫn thẳng ra khu rừng phía Đông, kéo theo con ngựa của Katsa. Họ đã bàn định như vậy từ trước. Một ông già trên lưng ngựa cùng một cậu bé con leo lên tòa lâu đài có lẽ sẽ ít gây chú ý hơn là bốn người cưỡi bốn con ngựa. Oll và Giddon sẽ phi ngựa ra khỏi thành phố rồi đợi nàng trong rừng. Katsa sẽ trao Tealiff cho hoàng tử Raffin qua một ô cửa cao trên đoạn tường thành không người qua lại của tòa lâu đài, một khu vực được Oll cẩn trọng tránh không để Randa chú ý tới.
Katsa kéo chăn che kín đầu ông cụ. Trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng nếu nàng có thể trông thấy những chiếc khuyên trên tai ông thì người khác cũng có thể nhìn ra chúng. Ông nằm co ro trên lưng ngựa, không rõ đang ngủ hay đã bất tỉnh rồi. Nếu ông bất tỉnh, nàng không biết họ sẽ phải vượt qua chặng đường cuối ra sao, vì họ phải leo bộ lên một cầu thang đổ nát trong thành Randa. Nàng sờ tay vào mặt ông cụ. Ông cựa mình và lại run lên.
“Ngài phải tỉnh dậy thôi, thưa Hoàng thân,” nàng nói. “Cháu không thể cõng ngài leo cầu thang lên lâu đài được.”
Mắt ông hé mở, lấp lánh tia sáng màu xám, và giọng ông run rẩy vì lạnh. “Ta đang ở đâu đây?”
“Thành phố Randa ở Middluns,” nàng đáp. “Chúng ta sắp an toàn rồi.”
“Ta không nghĩ Randa thuộc kiểu người sẵn sàng giải cứu kẻ khác.”
Nàng không ngờ ông cụ còn sáng suốt đến vậy. “Đúng thế.”
“Hừm. Giờ thì ta tỉnh rồi. Cháu sẽ không phải cõng ta đâu. Tiểu thư Katsa đúng không nhỉ?”
“Vâng, thưa Hoàng thân.”
“Ta nghe nói một mắt cháu xanh như cỏ xứ Middluns, còn mắt kia xanh thẳm màu trời.” “Đúng thế, thưa Hoàng thân.”
“Ta nghe nói cháu có thể giết người chỉ bằng cái móng tay út.”
Nàng mỉm cười. “Đúng vậy, thưa Hoàng thân.”
“Nó có giúp mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn không?”
Nàng nheo mắt nhìn ông cụ đang co ro trên yên ngựa. “Cháu không hiểu ý ngài.”
“Khi có đôi mắt đẹp ấy. Gánh nặng từ Thiên Năng của cháu có giảm bớt không, khi biết rằng mình có đôi mắt đẹp?”
Nàng bật cười. “Không, thưa Hoàng thân. Cháu vẫn sống vui vẻ dù không có cả hai thứ đó.”
“Ta nghĩ ta nợ cháu một lời cảm ơn,” ông nói, rồi chìm vào im lặng.
Nàng những muốn hỏi, vì lý do gì? Chúng cháu đã cứu ông thoát khỏi cái gì? Nhưng ông cụ đang ốm yếu mệt mỏi, và có vẻ như ông lại chìm vào giấc ngủ. Nàng không muốn quấy rầy ông. Nàng thấy mến ông cụ người Lienid này. Chẳng có mấy người muốn nói chuyện về Thiên Năng của nàng.
Họ leo qua những mái hầm và ô cửa. Nàng bắt đầu cảm thấy hậu quả của đêm không ngủ, mà nàng thì sẽ không được nghỉ ngơi trong nhiều giờ tới. Nàng nhớ lại lời nói của ông cụ. Giọng ông nghe giống giọng gã đàn ông đó, gã Lienid trong sân điện của Murgon.
Rốt cuộc nàng vẫn phải cõng ông, vì đến lúc cần nàng lại không thể đánh thức ông cụ dậy được. Nàng trao dây cương cho đứa bé đang co ro bên bức tường, vốn là con gái một người bạn của Hội đồng. Katsa xốc ông cụ lên vai và lảo đảo bước từng bước trên đống gạch cầu thang vụn vỡ. Đoạn cuối cùng dốc hẳn lên. Chỉ có mối đe dọa từ bầu trời đang hửng sáng bên ngoài mới khiến nàng tiếp tục dấn bước; nàng không ngờ một người đàn ông trông quá đỗi yếu ớt lại có thể nặng đến vậy.
Nàng không còn hơi sức đâu để huýt sáo ra hiệu cho Raffin, song chẳng hề gì. Chàng đã nghe thấy tiếng nàng bước lại.
“Dễ đến cả thành phố nghe thấy tiếng em mất,” chàng thì thào. “Thiệt tình, Kat à, anh không ngờ em lại có khả năng gây ồn ào đến vậy.” Chàng cúi xuống, chuyển gánh nặng từ vai nàng sang đôi vai mảnh khảnh của mình. Nàng tựa lưng vào tường thở dốc.
“Thiên Năng của em đâu có cho em sức mạnh của người khổng lồ,” nàng nói. “Những người không có Thiên Năng như anh chẳng hiểu gì hết. Anh tưởng cứ có một Thiên Năng thì sẽ có mọi Thiên Năng khác chắc?”
“Anh đã nếm bánh em làm, và nhớ cả tài năng may vá của em nữa. Anh không nghi ngờ chuyện em đã bỏ qua vô số Thiên Năng đâu.” Chàng cười lớn với nàng dưới ánh sáng tờ mờ, và nàng mỉm cười đáp lại. “Kế hoạch trót lọt chứ?”
Nàng nghĩ về gã Lienid trong sân cung điện. “Phải, gần như vậy.”
“Giờ rút thôi,” chàng nói, “và cẩn thận nhé. Anh sẽ lo cho người này.”
Chàng quay người chui vào trong cùng ông cụ. Nàng phi như bay xuống bậc thang đổ nát, chạy xuống con đường dẫn về hướng Đông. Nàng kéo sụp mũ xuống, lao về phía bầu trời đang ửng hồng.