Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười
Chương Mười

❊ ❊ ❊

Chàng là một địch thủ cừ khôi. Nàng không thể áp sát chàng. Nàng không thể đánh chàng đúng chỗ nàng muốn, hoặc mạnh như nàng muốn. Chàng chặn lối, đánh xoáy, phản ứng nhanh nhạy. Nàng không thể quật chàng ngã xuống, nàng không thể đè chặt chàng mỗi khi cuộc đấu giữa họ chuyển thành trận đấu vật trên sàn nhà.

Chàng khỏe hơn nàng rất nhiều, và lần đầu tiên trong đời, nàng thấy sự thua thiệt về sức lực của mình là một bất lợi. Trước đây, chưa ai xáp lại đủ gần để dùng sức gây áp lực tới nàng.

Chàng hòa điệu thật nhịp nhàng với không gian xung quanh cũng như với cử động của nàng; và điều đó phần nào tạo nên thách thức. Có vẻ như lúc nào chàng cũng biết nàng đang làm gì, ngay cả khi nàng ở phía sau. “Tôi sẽ thừa nhận rằng anh không có khả năng nhìn xuyên đêm nếu anh thừa nhận mình có mắt gắn sau đầu,” nàng nói hôm nàng vừa bước vào phòng tập thì

chàng đã cất lời chào dù không hề ngoái lại nhận diện. “Ý cô là sao?”

“Anh lúc nào cũng biết đang có chuyện gì sau lưng mình.”

“Katsa à, cô có biết mỗi lần xông vào phòng cô đều ồn ào thế nào không? Không ai đẩy cửa mạnh như cô cả.” “Có lẽ Thiên Năng của anh còn giúp anh cảm nhận mọi thứ nhạy bén hơn,” nàng nói.

Chàng lắc đầu. “Có thể, nhưng không hơn gì Thiên Năng của cô đâu.”

Chàng vẫn thua trong các cuộc giao đấu, do sự linh hoạt, nguồn năng lượng dồi dào và chủ yếu là tốc độ của nàng. Có thể nàng không đánh được chàng theo cách nàng muốn, nhưng nàng vẫn đánh trúng. Và chàng chịu đau nhiều hơn. Có lần chàng đã ngừng cuộc đấu khi bị nàng ghì chặt cánh tay, chân và lưng xuống đất trong khi chàng chỉ có thể dùng cánh tay không bị khóa đánh liên tiếp vào mạng sườn nàng.

“Cô không thấy đau sao?” chàng hỏi, vừa cười vừa thở hổn hển. “Cô không cảm thấy gì sao? Tôi đánh trúng cô dễ đến chục lần rồi mà cô không hề hấn gì.”

Nàng đứng dậy sờ tay vào chỗ vừa bị đánh, bên dưới ngực. “Có đau chứ, nhưng không nghiêm trọng lắm.”

“Xương cô đúng là làm bằng đá. Sau cuộc đấu, cô chẳng bị đau nhức chỗ nào hết trong khi tôi phải đi khập khiễng và mất cả ngày hôm đó để chườm đá lên các vết thâm tím.”

Chàng không đeo nhẫn khi họ giao đấu. Ngay hôm đầu tiên đến chàng đã không đeo. Khi nàng phản đối, cho đó là sự cẩn trọng không cần thiết, chàng làm bộ ngây thơ.

“Chẳng phải tôi đã hứa với Giddon rồi sao?” chàng nói, và cuộc đấu bắt đầu khi Katsa vung tay đánh vào mặt chàng còn chàng vừa né vừa cười ầm lên.

Họ cũng không đi giày nữa, sau cái lần Katsa vô tình đá trúng trán chàng. Khi chàng khuỵu gối chống tay xuống đất, nàng biết ngay đã có chuyện gì. “Gọi Raff đến đây!” nàng la lớn với Oll lúc này đang đứng bên quan sát. Nàng dìu Po ngồi xuống sàn, xé toạc ống tay áo của mình, cố gắng ngăn dòng máu đang chảy xuống đôi mắt xây xẩm của chàng. Vài ngày sau, khi Raffin cho biết chàng có thể tiếp tục giao đấu, nàng khăng khăng đề nghị cả hai đấu bằng chân trần. Và thật ra, từ đó trở đi nàng cẩn thận với khuôn mặt của chàng hơn.

Hầu như lúc nào cũng có người đến xem họ luyện tập. Quân lính hoặc các vị phó tướng. Oll đến xem bất cứ khi nào có thể vì những cuộc đấu luôn làm ông hết sức thích thú. Giddon cũng đến, dù trông chàng lúc nào cũng có vẻ cáu kỉnh và không bao giờ nán lại lâu. Ngay cả Helda thi thoảng cũng tới, người phụ nữ duy nhất đến xem, và càng xem mắt bà càng mở to.

Điều dễ chịu là Randa không tới. Katsa thấy mừng vì nhà vua luôn tỏ thái độ né tránh nàng.

Hầu như ngày nào họ cũng ngồi ăn chung sau khi luyện tập. Trong phòng ăn của nàng, chỉ hai người với nhau, hoặc trong phòng làm việc của Raffin, cùng Raffin và Bann. Có khi họ ngồi bên cái bàn được Raffin bê vào phòng ông Tealiff. Ông còn rất yếu, nhưng khi có người bên cạnh, dường như ông thấy vui vẻ khỏe khoắn hơn.

Khi họ ngồi trò chuyện bên nhau, thỉnh thoảng đôi mắt hai màu vàng bạc của Po lại khiến nàng bối rối. Nàng không sao quen được với đôi mắt chàng; chúng làm nàng lúng túng. Nhưng nàng vẫn chạm phải đôi mắt đó khi chàng nhìn nàng, và nàng bắt mình giữ đều hơi thở, trò chuyện bình thường và không được bối rối. Đó chỉ là đôi mắt thôi mà, chỉ là mắt của chàng thôi, và nàng đâu phải kẻ nhát gan chứ. Hơn nữa, nàng không muốn đối xử với chàng theo cách cả triều đình này đối xử với nàng, lúc nào cũng lảng tránh mắt nàng, một cách vụng về, lạnh lùng. Nàng không muốn làm vậy với bạn mình.

Chàng là một người bạn; và trong vài tuần lễ cuối hè, lần đầu tiên trong đời, cung điện của Randa trở thành một nơi dễ chịu với Katsa. Một nơi nàng được luyện tập chăm chỉ và có bạn bè xung quanh. Các mật thám của Oll vẫn đều đặn đi thám thính, cố hết sức lượm lặt thông tin từ những chuyến đi tới Nander và Estill. Các vương quốc, kỳ diệu thay, đều yên bình cả. Không khí oi bức ngột ngạt dường như cũng xoa dịu tính cách nghiệt ngã của Randa, mà cũng có thể hắn vẫn đang lâng lâng vì suối lương thực và hàng hóa hằng năm cứ đến thời điểm này lại đổ vào thành phố từ mọi ngả thông thương. Cho dù bắt nguồn từ lý do gì chăng nữa, Randa cũng không sai Katsa đi xử lý bất cứ việc vặt nào của hắn. Katsa khấp khởi hy vọng được xả hơi thoải mái đến cuối hè.

Nàng lúc nào cũng nghĩ ra câu hỏi dành cho Po. “Sao anh lại có tên như vậy?” Một hôm nàng hỏi chàng khi họ đang ngồi trong phòng của ông chàng, thầm thì trò chuyện tránh làm ông cụ tỉnh giấc.

Po chườm một chiếc khăn bọc đá trên vai. “Tên nào cơ? Tôi có nhiều tên lắm.”

Katsa chạy sang bên kia bàn giúp chàng buộc chặt khăn hơn. “Po ấy. Ai cũng gọi anh như thế à?”

“Các anh tôi đặt cái tên đó khi tôi còn nhỏ. Đó là một giống cây ở Lienid, cây Po. Cứ đến mùa thu lá của chúng lại chuyển sang màu bạc và màu vàng. Một biệt danh không thể tránh.”

Katsa bẻ một miếng bánh mì. Nàng tự hỏi liệu cái tên ấy được đặt một cách trìu mến, hay chỉ tại các anh của Po muốn cô lập chàng - nhắc chàng đừng bao giờ quên mình là một Thiên Nhân. Nàng nhìn chàng chất lên đĩa nào bánh mì, nào thịt, nào trái cây, nào pho mát và mỉm cười khi đống thức ăn biến mất gần như ngay sau khi chàng vừa bỏ chúng lên đĩa. Katsa có thể ăn nhiều thật đấy, nhưng Po thì quả là một hiện tượng.

“Có tới sáu anh trai thì như thế nào nhỉ?”

“Tôi không nghĩ chuyện của tôi giống với những người khác,” chàng nói. “Người Lienid rất coi trọng chuyện đấu tay đôi. Các anh tôi đều là đấu sĩ cừ khôi, và dĩ nhiên từ hồi nhỏ tôi đã có thể thi đấu ngang ngửa với họ - rồi cuối cùng còn vượt qua họ, lần lượt từng người một. Họ đối xử với tôi như với người ngang hàng, thậm chí còn hơn cả ngang hàng.”

“Họ cũng là bạn anh chứ?”

“Ồ phải, nhất là mấy người anh thứ.”

Có lẽ cuộc sống sẽ dễ dàng hơn đối với một đấu sĩ Thiên Nhân là nam giới hoặc được sống tại một vương quốc coi trọng chuyện đấu tay đôi; mà cũng có thể Thiên Năng của Po không gây ấn tượng mạnh mẽ như Thiên Năng của nàng. Có lẽ nếu có sáu ông anh trai, Katsa cũng sẽ có sáu người bạn.

Hoặc có thể ở Lienid mọi thứ đều khác.

“Tôi nghe nói lâu đài ở Lienid được xây trên những đỉnh núi cao tới mức người ta phải leo lên bằng dây thừng,” nàng nói.

Po toét miệng cười. “Chỉ thành phố của cha tôi mới dùng dây thừng thôi.” Chàng tự rót thêm nước và quay lại với đĩa thức ăn.

“Vậy hả?” Katsa hỏi. “Anh sẽ giải thích cho tôi chứ?” “Katsa. Liệu có quá khó để cô hiểu rằng một chàng

trai có thể đói meo sau khi bị cô nện cho nhừ tử không? Tôi đang nghĩ rằng hạn chế tôi ăn uống cũng là một phần trong chiến thuật của cô đấy. Chắc cô muốn tôi yếu ớt ẻo

lả.”

“Nếu là một đấu sĩ hàng đầu xứ Lienid thì anh có vẻ hơi yếu đấy,” nàng đáp.

Chàng phá lên cười và buông dĩa xuống. “Được rồi, được rồi. Vậy tôi phải miêu tả thế nào đây nhỉ?” Chàng lại cầm dĩa lên, vừa nói vừa dùng dĩa vẽ vào không trung. “Thành phố của cha tôi nằm trên đỉnh một khối đá rất to và cao, cao như một ngọn núi vậy, nó mọc lên từ miền đồng bằng bên dưới. Có ba cách để đi lên thành phố đó. Cách thứ nhất là đi qua con đường được xây men theo sườn đá, uốn lượn quanh khối đá. Cách thứ hai là qua một cầu thang xây ở một bên sườn đá. Cầu thang này uốn khúc lắt léo cho tới khi lên tới đỉnh. Đó là một cách hay nếu người ta khỏe mạnh, tỉnh táo và không có ngựa, mặc dù hầu như ai chọn lối này cuối cùng cũng đều mệt lả và sau rốt phải xin đi nhờ ai đó cưỡi ngựa trên đường. Anh em tôi thi thoảng cũng đua với nhau theo lối ấy.”

“Ai thắng?”

“Cô không tin tôi hay sao mà lại hỏi thế? Cô thì dĩ nhiên sẽ thắng tất cả bọn tôi rồi.”

“Khả năng giao đấu của tôi không liên quan gì đến khả năng leo bậc thang.”

“Dù có vậy, tôi cũng không thể tưởng tượng được cô sẽ để ai đó qua mặt trong bất cứ chuyện gì.”

Katsa khịt mũi. “Thế còn cách thứ ba?” “Cách thứ ba là dùng dây thừng.” “Nhưng leo thế nào?”

Po gãi đầu. “À, thật ra cũng khá đơn giản. Dây thừng được buộc vào một bánh xe khổng lồ nằm trên đỉnh khối đá. Chúng được thả lủng lẳng xuống dưới, và ở dưới chân khối đá thì chúng được buộc vào những cái bục. Lũ ngựa quay bánh xe, bánh xe kéo dây thừng và kéo những cái bục lên.”

“Có vẻ phiền phức quá nhỉ!”

“Phần lớn mọi người đi theo đường bộ. Dây thừng chỉ dành cho vận chuyển đồ đạc với khối lượng lớn.”

“Và cả thành phố lơ lửng trên bầu trời ư?” Po bẻ một miếng bánh mì nữa và gật đầu.

“Nhưng tại sao người ta lại xây thành phố ở một nơi như thế nhỉ?”

Po nhún vai. “Chắc là vì nó đẹp.” “Anh nói gì cơ?”

“À, từ trên thành phố nhìn xuống, cô có thể ngắm nhìn không biết chán. Cánh đồng, núi đồi. Và một bên là biển.”

“Biển à!” Katsa thốt lên.

Biển chấm dứt chuỗi câu hỏi của Katsa trong một lúc. Katsa đã từng trông thấy hồ ở Nander, một vài cái hồ lớn tới mức nàng gần như không thấy bờ bên kia. Nhưng nàng chưa bao giờ nhìn thấy biển. Nàng không thể tưởng tượng được biển nước mênh mông ấy như thế nào. Nàng cũng không thể tưởng tượng được những con sóng khi dịu dàng hát ru, khi gầm gào đổ ập vào đất liền như nàng từng nghe kể về biển. Nàng lơ đãng nhìn lên những bức tường trong căn phòng nhỏ của ông Tealiff, cố gắng tưởng tượng về điều đó.

“Từ trên thành phố, cô có thể trông thấy hai trong số các lâu đài của mấy anh tôi,” Po nói. “Dưới chân các ngọn núi. Các lâu đài khác nằm tận phía bên kia núi hoặc quá xa không thể thấy được.”

“Có bao nhiêu lâu đài?”

“Bảy,” Po đáp, “vì có bảy người con trai.” “Vậy là một trong số đó là lâu đài của anh.” “Đó là lâu đài nhỏ nhất.”

“Anh có buồn không khi lâu đài của anh nhỏ nhất?” Po lựa một quả táo trong bát hoa quả trên bàn. “Tôi mừng vì lâu đài của tôi nhỏ nhất, dù khi nghe nói vậy các anh tôi nhất định không chịu tin.”

Nàng không lấy làm lạ khi họ không tin chàng. Nàng chưa từng biết một người đàn ông nào, kể cả anh họ nàng, mà lại không muốn một dinh cơ rộng rãi, càng rộng càng tốt. Giddon thì lúc nào cũng so sánh miếng đất của mình với đất nhà hàng xóm; và khi than phiền về Thigpen, Raffin không bao giờ quên nhắc đến một vụ tranh chấp liên quan đến việc xác định biên giới phía Đông của Middluns. Nàng đinh ninh đàn ông ai cũng vậy cả. Nàng không như vậy bởi nàng không phải đàn ông.

“Tôi không giàu tham vọng như các anh trai,” Po nói. “Tôi chưa bao giờ muốn một dinh cơ rộng lớn. Tôi chưa bao giờ muốn làm vua hay lãnh chúa.”

“Tôi cũng vậy,” Katsa nói. “Tôi đã cảm tạ trời đất không biết bao nhiêu lần vì Raffin là con trai của Randa còn tôi chỉ là cháu, con của em gái ông ấy.”

“Các anh tôi đều ao ước quyền lực,” chàng nói. “Họ thích tham gia vào các vụ tranh chấp trong triều của cha tôi. Họ thực sự đam mê chuyện đó. Họ thích cai quản lâu đài cũng như thành phố riêng của mình. Đôi khi tôi có cảm giác tất cả bọn họ đều muốn làm vua.”

Chàng tựa người lên ghế, lơ đãng mân mê một bên vai đau nhức.

“Lâu đài của tôi không có thành phố nào,” chàng nói. “Nó khá gần một thị trấn, nhưng đó là thị trấn tự trị. Cũng chẳng có cung điện nào hết. Thực ra nó chỉ là ngôi nhà lớn để tôi tá túc những lúc không du ngoạn mà thôi.” Katsa nhón lấy một quả táo. “Vậy là anh thích đi đây đi đó.”

“Tôi hiếu động hơn so với các anh. Nhưng lâu đài của tôi đẹp lắm; nó là chốn đi về tuyệt vời nhất. Nó nằm giữa một vách đá trên biển. Trên vách đá có bậc thang dẫn xuống biển. Còn có những ban công lơ lửng trên vách đá - cô sẽ cảm thấy như sắp ngã nếu nhoài người quá xa. Tối đến, lúc mặt trời lặn, cả bầu trời chuyển sang màu đỏ và cam, phản chiếu lên mặt biển. Đôi khi ngoài đó còn có cá to nữa, những con cá mang đủ thứ màu sắc khó tin. Chúng ngoi lên bờ lượn qua lượn lại - cô có thể ngắm nhìn cá bơi lội từ trên ban công. Rồi tới mùa đông sóng dâng rất cao, còn gió đủ sức quật ngã người. Không thể ra ngoài ban công vào mùa đông. Thời tiết nguy hiểm và dữ dội lắm."

“Ông nội,” bất chợt chàng thốt lên. Chàng nhảy đến bên giường. Đôi mắt gắn sau đầu báo cho chàng biết ông nội đã tỉnh rồi đây mà, Katsa thầm nghĩ với chút chế giễu. “Cháu đang kể về lâu đài của cháu đấy à, cậu bé?” người ông cất tiếng.

“Ông ơi, ông thấy trong người thế nào?”

Katsa vừa ăn táo vừa lắng nghe họ trò chuyện. Những điều Po vừa kể choán trọn tâm trí nàng. Nàng chưa từng biết rằng trên thế giới này lại có những nơi đẹp tới mức người ta muốn dành trọn đời để ngắm.

Đúng lúc đó Po ngoái lại nhìn nàng, và ánh đuốc trên tường rọi sáng đôi mắt chàng. Nàng cố giữ hơi thở bình thường. “Cháu quá say mê cảnh đẹp,” chàng nói. “Các anh cứ trêu cháu suốt.”

“Các anh cháu đúng là lũ ngốc nên mới không thấy được sức mạnh ẩn chứa trong cái đẹp,” ông Tealiff nói. “Lại đây nào, cô bé,” ông nói với Katsa. “Cho ta ngắm đôi mắt cháu nào, vì chúng làm ta thấy khỏe khoắn hơn.”

Nàng nhoẻn miệng cười trước sự hiền từ của ông cụ, dù lời ông nói chẳng có lý gì cả. Nàng đến ngồi bên ông cụ Tealiff, rồi ông và Po tiếp tục kể cho nàng nghe về lâu đài của Po, về các anh chàng và thành phố của vua Ror ở tít trên cao.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.