Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Hai
Chương Hai Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Rừng cây bỗng biến mất và những ngọn núi hiện ra trước mắt họ; và cùng với những ngọn núi là thị trấn sẽ giữ ngựa cho họ. Nhà cửa ở đây xây bằng đá hoặc bằng loại gỗ xứ Sunder rắn chắc, nhưng quang cảnh của thị trấn mới làm Katsa kinh ngạc. Nàng đã từng thấy những ngọn đồi ở Estill, nhưng nàng chưa bao giờ trông thấy núi non. Nàng chưa bao giờ thấy cây cối màu bạc vươn tít lên đến trời, còn núi đá và tuyết bao phủ thậm chí còn vươn lên cao hơn thế nữa, tới những đỉnh cao tột cùng và tỏa ánh vàng lấp lánh dưới nắng trời.

“Thật khiến anh nhớ nhà,” Po nói.

“Lienid trông giống thế này sao?”

“Một số nơi ở Lienid. Thành phố của cha anh cũng nằm gần các dãy núi như thế này.”

“Cảnh này lại chẳng gợi nhớ gì với em hết, vì em chưa từng nhìn thấy cảnh tượng nào như thế này. Em gần như không thể tin vào mắt mình.”

Tối đó họ không cắm trại, cũng không săn bắn. Đã có bà vợ chất phác, thân thiện của ông chủ quán trọ nấu nướng phục vụ và bà tỏ ra không mấy bận tâm đến đôi mắt Thiên Nhân của họ, thay vào đó tò mò về mọi thứ họ đã thấy trên đường đi, và tất cả những người họ đã gặp. Họ dùng bữa trong căn phòng được sưởi ấm nhờ ngọn lửa cháy trong một lò sưởi lớn xây bằng đá. Món hầm nóng hổi, cả rau lẫn bánh mì cũng nóng, và họ có nguyên một phòng ăn riêng. Có ghế để ngồi, cùng với một cái bàn, thìa và đĩa. Sau đó họ được tắm trong bồn nước ấm; nằm trên giường ấm, và êm ái hơn mọi cái giường Katsa từng biết. Đây là một sự xa hoa, và họ tận tưởng nó, vì họ biết mình sẽ không còn được tận thưởng sự thoải mái này trong một thời gian nữa.

Họ rời đi trước khi mặt trời mọc trên các đỉnh núi, mang theo số lương thực dự trữ do vợ ông chủ trọ gói ghém và nước lạnh lấy dưới giếng nhà ông. Họ mang theo hầu hết tư trang, những tư trang mà họ không để lại cùng lũ ngựa. Katsa đeo trên vai ống tên và cung tên, vì nàng bắn cung giỏi hơn. Cả hai bỏ kiếm lại, nhưng mang theo dao và dao găm. Túi ngủ, một ít quần áo, tiền, thuốc, các loại bản đồ, danh mục đầu mối liên lạc của Hội đồng.

Bầu trời trước mắt họ dần chuyển sang màu tía, rồi từ tía sang cam, từ cam sang hồng. Đường núi in dấu vết của người qua kẻ lại - những đống lửa đã lạnh, dấu giày hằn trên nền đất. Đôi ba chỗ có nhà gỗ dành cho người đi đường, bên trong không có gì ngoài lò sưởi thô sơ. Chúng được dựng lên nhờ sự chung sức của Sunder, Estill, và Monsea, cách đây đã lâu lắm rồi, khi các vương quốc hợp lực lại để có lối đi an toàn qua các biên giới.

“Một mái nhà và bốn bức tường có thể cứu sống người ta khi có bão tuyết trên núi,” Po nói.

“Anh đã bao giờ bị mắc kẹt trên núi trong bão tuyết chưa?”

“Rồi, cùng với anh trai Silvern của anh. Bọn anh đang leo núi thì cơn bão ập xuống. Bọn anh tìm thấy căn nhà gỗ của một tiều phu - nếu không có nó, không chừng bọn anh đã chết rồi. Bọn anh bị mắc kẹt bốn ngày. Suốt bốn ngày bọn anh không có gì bỏ bụng ngoài bánh mì với táo mang theo, đến nỗi phải ăn cả tuyết. Mẹ gần như không còn hy vọng bọn anh sống sót trở về.”

“Silvern là anh thứ mấy?”

“Con trai thứ năm của cha anh.”

“Tiếc là khi đó anh không cảm nhận được thú vật giỏi như hiện giờ. Được thế thì anh đã có thể ra ngoài đào chuột chũi hoặc sóc rồi.”

“Để rồi bị lạc trên đường về căn nhà gỗ,” chàng nói. “Hoặc khi trở về sẽ gặp phải ông anh trai không thể tin nổi anh có thể săn bắt dưới bão tuyết.”

Họ leo trên con đường đất đầy cỏ dại đôi khi dính thêm đá sỏi, và trước mặt họ bao giờ cũng là những ngọn núi cao ngất ngưởng. Thật dễ chịu khi không còn ở trong rừng, và được leo trèo, được đi thật nhanh. Bầu trời bao la không một gợn mây tỏa nắng xuống khuôn mặt nàng, và nàng hít căng khí trời trong lồng ngực. Nàng thấy mãn nguyện.

“Tại sao anh không bao giờ thổ lộ với các anh trai về Thiên Năng của mình?”

“Mẹ ngăn cấm anh từ khi anh còn nhỏ, không cho anh nói với họ. Anh không thích phải giấu giếm họ chuyện đó - đặc biệt là Silvern và Skye, hai người gần tuổi anh nhất. Nhưng giờ khi các anh ấy đã trưởng thành, anh hiểu rằng mẹ đã đúng.”

“Vì sao? Họ không đáng tin cậy ư?”

“Có chứ, trong hầu hết mọi chuyện. Nhưng họ đều có tham vọng, Katsa ạ, tất cả bọn họ, lúc nào họ cũng cạnh tranh để giành được ân sủng của cha anh. Đến giờ thì anh không phải là mối đe dọa với họ - vì anh ít tuổi nhất và không có tham vọng. Và họ nể anh, vì họ biết cả sáu người bọn họ phải hợp lại thì mới thắng nổi anh. Nhưng nếu biết sự thật về Thiên Năng của anh, họ sẽ tìm cách lợi dụng anh. Họ sẽ không thể cưỡng lại.”

“Nhưng anh sẽ không để họ làm thế.”

“Không, nhưng rồi họ sẽ giận anh, và anh không chắc họ có thể giữ kín chuyện trước vợ hoặc quân sư của họ. Rồi cha anh sẽ biết... Mọi chuyện sẽ hỏng bét.”

Họ dừng lại ở một khe nước. Katsa uống một ít nước và rửa mặt. “Mẹ anh thật biết nhìn xa trông rộng.”

“Cái chính là mẹ sợ cha biết chuyện.” Chàng nhúng bình xuống dòng nước. “Ông ấy không phải người cha không tốt. Nhưng làm vua không phải chuyện đơn giản. Người ta sẽ không từ thủ đoạn hòng chiếm đoạt quyền lực từ tay một vị vua. Anh sẽ vô cùng hữu ích với cha anh. Ông không thể cưỡng lại việc lợi dụng anh - đơn giản là không thể. Đó là điều mẹ anh sợ nhất.”

“Cha anh không bao giờ muốn dùng anh làm chiến binh sao?”

“Có chứ, và anh cũng có giúp ông. Không phải theo lối em đã giúp Randa - cha anh không phải kiểu người ỷ thế ức hiếp kẻ khác như Randa. Nhưng trí óc của anh mới là thứ mẹ anh sợ bị lợi dụng. Mẹ muốn trí óc của anh là của riêng anh, chứ không phải của cha.”

Katsa thấy thật phi lý khi một người mẹ phải bảo vệ con mình khỏi chính người cha. Nhưng nàng không biết nhiều về các bậc cha mẹ. Nàng không có cha hay mẹ bảo vệ nàng khỏi sự lạm dụng của Randa. Có lẽ, không phải những người cha, mà chính các vị vua mới là mối đe dọa.

“Ông anh cũng đồng ý là không nên để ai biết sự thật về Thiên Năng của anh à?”

“Ông đồng ý.”

“Nếu bây giờ cha anh biết sự thật thì ông ấy sẽ giận dữ lắm nhỉ?”

“Cha sẽ nổi giận lôi đình với anh, với mẹ và cả ông anh. Ai mà chẳng nổi giận chứ. Mà cũng phải thôi; ông, mẹ và anh đã bày ra một trò lừa khủng khiếp.”

“Ba người buộc phải làm vậy mà.”

“Đành là thế, nhưng chuyện này không dễ bỏ qua.”

Katsa leo lên một đống đá lộn xộn và đứng đó ngó nghiêng. Trông lên đỉnh núi cao sừng sững trước mặt thì có vẻ như họ vẫn chưa đi được là bao. Chỉ khi ngoái lại nhìn xuống cánh rừng xa mờ phía sau và cảm nhận nhiệt độ đã giảm xuống, nàng mới dám chắc rằng họ đã leo lên cao. Nàng chuyển túi sang vai bên kia và bước trở lại con đường mòn.

Và rồi ý nghĩ về việc các hoàng hậu bảo vệ con mình khỏi những vị vua ngấm dần vào trong đầu nàng.

Po này. Leck có một cô con gái.

“Phải. Bitterblue. Cô bé được mười tuổi.”

Bitterblue có thể đóng vai trò nào đó trong câu chuyện kỳ lạ này. Nếu Leck muốn làm tổn thương cô bé thì việc hoàng hậu Ashen trốn tránh cùng cô bé cũng dễ hiểu.

Po chợt khựng lại và ngoái nhìn nàng vẻ lo lắng. “Nếu ông ta rạch thú vật để mua vui, thì thật khủng khiếp khi nghĩ đến những điều ông ta muốn làm với cô con gái.”

Nỗi băn khoăn ấy lơ lửng trong khoảng không giữa họ, kỳ quái và ghê rợn. Katsa bỗng nghĩ đến hai bé gái đã chết.

“Hy vọng em đoán nhầm,” Po nói, một tay đặt lên bụng như thể chàng bị đau.

“Phải đi nhanh hơn thôi,” Katsa nói, “nhỡ đâu em đoán đúng.”

Hai người đi gần như chạy. Họ men theo con đường phía trước, qua những ngọn núi ngăn cách họ với Monsea cùng sự thật trong lòng nó.

Sáng hôm sau, họ thức dậy trên sàn một căn nhà gỗ bụi bặm, bên ngọn lửa cháy tàn và trong cái giá lạnh của mùa đông lọt vào qua khe cửa. Khi Katsa và Po trèo lên cao, những tinh cầu giá lạnh khuất dần để nắng mai tỏa rạng khắp chân trời. Con đường trở nên dốc hơn và gập ghềnh những đá. Tốc độ leo núi của họ đẩy lùi cái lạnh và cả độ dốc mà Katsa không cảm thấy nhưng Po thì chẳng thể không than phiền.

“Anh vẫn đang nghĩ cách tiếp cận cung điện của Leck,” Po nói. Chàng leo từ tảng đá này sang tảng đá kia rồi nhảy đến tảng khác.

“Vậy anh nghĩ sao?”

“Anh muốn chắc chắn hơn về những nghi ngờ của chúng mình trước khi gặp ông ta.”

“Mình có nên tìm một quán trọ bên ngoài cung điện, rồi trọ lại ở đó tối đầu tiên không?”

“Anh cũng nghĩ vậy.”

“Nhưng mình không nên lãng phí thời gian.”

“Đúng thế. Nếu tối đó không thể tìm được thông tin gì hữu ích, thì có lẽ mình nên vào thẳng hoàng cung.”

Hai người vẫn cứ leo, và Katsa tự hỏi chuyện này sẽ diễn ra thế nào - họ sẽ trình diện trước triều đình như những người bạn rồi từ từ thâm nhập để tìm hiểu sự thật, hay chủ động công kích để rồi dẫn tới ẩu đả. Nàng hình dung Leck là một người đàn ông xảo trá mang nụ cười đểu giả đứng ở đầu kia tấm thảm nhung, với con mắt độc nhất nheo nheo ranh mãnh. Nàng tưởng tượng cảnh nàng bắn một mũi tên trúng tim hắn, khiến hắn ngã gục xuống, máu chảy lênh láng khắp thảm, và chết dưới chân đám người hầu. Nàng tấn công theo sự chỉ huy của Po. Phải là do sự chỉ huy của Po, bởi chừng nào còn chưa biết được sự thật về Thiên Năng của hắn thì chừng đó nàng vẫn chưa thể tin vào xét đoán của chính mình. Po ơi. Đúng thế phải không?

Chàng nhanh chóng nắm được suy nghĩ của nàng. “Anh cũng đã suy nghĩ về chuyện đó,” chàng nói. “Ngay khi mình đến Monsea, em đồng ý làm theo lời anh, và chỉ theo lời anh thôi chứ? Cho tới khi anh biết được quyền lực của Leck? Em đồng ý chứ?”

“Lần này thì chắc chắn em sẽ làm vậy, Po ạ.”

“Và em không nên ngạc nhiên nếu anh hành xử lạ lùng. Anh sẽ phải vờ như Thiên Năng của anh là giao đấu, chỉ thế thôi, và anh tin mọi lời hắn nói.”

“Còn em sẽ luyện bắn cung và phi dao,” Katsa nói. “Vì em có cảm giác khi chúng ta đã hỏi han cặn kẽ và sự thật được phanh phui thì vua Leck sẽ chết dưới tay em.”

Po lắc đầu và không hề mỉm cười. “Anh thì có cảm giác vụ này sẽ không dễ dàng vậy đâu.”

Ngày thứ ba trong cuộc hành trình vượt núi là ngày dông gió và lạnh giá nhất. Con đường dẫn lối họ đi giữa hai đỉnh núi đôi khi bị che mờ sau những xoáy tuyết. Tuyết lạo xạo dưới gót giày của hai người; những bông tuyết từ trên bầu trời phớt xanh rơi xuống phủ đầy trên vai họ và tan chảy vào trong mái tóc Katsa.

“Em thích mùa đông trên núi,” nàng nói làm Po phì cười.

“Đây không phải mùa đông trên núi đâu. Đây là mùa thu trên núi, mùa thu dịu nhẹ mới đúng. Mùa đông dữ dội lắm.”

“Em nghĩ em cũng sẽ thích thế luôn,” nàng khẳng định, và Po lại cười lớn.

“Anh không ngạc nhiên chút nào. Sự khắc nghiệt của nó càng làm em mạnh mẽ.”

Thời tiết tiếp tục diễn biến như thế, thành ra khẳng định của Katsa không được dịp thử nghiệm. Họ di chuyển với tốc độ tối đa giới hạn địa hình cho phép. Dù rất kinh ngạc trước nguồn năng lượng của Katsa nhưng Po cũng là người khỏe mạnh nhanh nhẹn. Chàng trêu chọc nàng vì tốc độ nàng áp đặt cho họ, nhưng chàng không hề than phiền; và nếu có đôi khi chàng dừng lại để lấy gì bỏ bụng, Katsa thấy thế cũng tốt vì điều đó nhắc nhở nàng phải ăn hay uống chút gì đó. Đó còn là cái cớ để nàng ngoái đầu lại, trân trân nhìn xuống quang cảnh sau lưng họ, ngắm những ngọn núi trải dài từ Đông sang Tây, ngắm cả thế giới mà nàng có thể nhìn thấy - vì nàng đang ở trên cao tới mức nàng cảm thấy như mình có thể ngắm nhìn cả thế giới.

Rồi bỗng nhiên, họ đã lên tới đỉnh của con đường. Trước mặt họ, núi đâm thẳng xuống một rừng thông. Những thung lũng xanh mướt trải dài, thấp thoáng sông suối, nông trại và những dấu chấm nhỏ xíu mà Katsa đoán là lũ bò. Và một dòng sông tựa như sợi chỉ càng chạy ra xa lại càng mong manh, dẫn đến một thành phố màu trắng tí hon ở phía xa hút tầm mắt. Thành phố Leck.

“Anh khó có thể nhìn thấy nó,” Po nói, “nhưng anh tin vào thị giác của em.”

“Em trông thấy các tòa nhà,” Katsa nói, “và bức tường màu sẫm bao quanh một lâu đài trắng. Nhìn kia nữa kìa, thấy mấy nông trại trong thung lũng không? Chắc chắn anh có thấy chứ. Cả lũ bò nữa, anh có thấy bò không?”

“Có. Anh có thấy, em nói anh mới thấy. Đẹp tuyệt, Katsa à. Em đã bao giờ trông thấy cảnh nào đẹp như thế này chưa?”

Nàng cười tươi khi thấy niềm vui sướng của chàng. Trong một khoảnh khắc, họ nhìn xuống Monsea, thế giới thật đẹp và chẳng có gì phải âu lo.

Quãng đường xuống núi trắc trở hơn đường leo lên. Po kêu ca những ngón chân chàng sắp lòi ra khỏi mũi giày đến nơi rồi; sau đó lại mong chúng lòi ra cho xong, vì hễ chàng nện chân xuống đường là chúng lại đau nhức. Thế rồi Katsa thấy chàng tự nhiên không kêu ca nữa mà chìm vào suy tư.

“Po ơi. Mình đi nhanh quá.”

“Ừ.” Chàng lấy tay che mắt và nheo mắt nhìn xuống những đồng ruộng của Monsea. “Anh chỉ mong mình không đi chậm quá thôi.”

Đêm đó họ cắm trại bên dòng nước do tuyết tan mà thành. Nàng ngồi trên một tảng đá, ngắm đôi mắt chàng đượm vẻ âu lo. Chàng nhìn sang nàng và bất chợt mỉm cười. “Em có muốn thứ gì ngọt ngọt để ăn cùng thịt thỏ không?”

“Có chứ,” nàng nói, “nhưng em thấy có thịt thỏ ăn rồi thì những món khác không có cũng không sao.”

Chàng bèn đứng dậy đi vào trong bụi cây.

Anh đi đâu thế?

Chàng không đáp. Katsa nghe rõ tiếng đá lạo xạo dưới gót giày chàng lúc chàng bị nuốt vào bóng tối.

Nàng đứng phắt dậy. “Po ơi!”

“Đừng lo, Katsa.” Giọng chàng vẳng lại từ xa. “Anh chỉ đang tìm thứ em muốn thôi.”

“Nếu anh nghĩ em sẽ chịu ngồi đây...”

“Cứ ngồi đấy đi. Không thì em làm hỏng bất ngờ của anh bây giờ.”

Nàng ngồi xuống, nhưng để cho chàng biết nàng nghĩ gì về chàng và bất ngờ của chàng. Nàng cho rằng chàng cứ láu táu đi trong bóng tối như thế rồi thể nào cũng bị rạn mắt cá chân vì đống đá, và rồi nàng sẽ phải cõng chàng cả quãng đường xuống núi. Vài phút trôi qua, và nàng nghe tiếng chàng trở lại. Cuối cùng thì nàng cũng trông rõ chàng. Chàng đến chỗ nàng và chìa tay ra. Khi chàng quỳ xuống trước mặt nàng, nàng thấy một nhúm dâu nằm gọn trong lòng bàn tay chàng. Nàng nhìn khuôn mặt chàng khuất trong bóng tối.

“Dâu mùa đông ư?” nàng hỏi. “Dâu mùa đông.” Nàng cầm một quả dâu đưa lên miệng cắn. Quả dâu tứa ra chất nước mát lịm. Nàng nuốt phần thịt quả mềm mềm và nhìn chàng bối rối. “Thiên Năng chỉ cho anh biết chỗ quả dâu.”

“Phải.”

“Po. Chuyện này mới xảy ra phải không? Anh có thể cảm nhận chính xác cả cây cối. Đâu phải chúng đang chuyển động hay suy nghĩ, hay sắp rơi xuống đầu anh đâu nào.”

Chàng quỳ bệt xuống. Rồi chàng nghiêng đầu. “Cuộc sống đang để anh cảm nhận nó,” chàng nói, “từng chút từng chút một. Cảm giác lờ mờ đang trở nên rõ ràng hơn. Thật ra, nó cũng làm anh rối loạn phương hướng. Anh cảm thấy hơi chóng mặt chút xíu.”

Katsa trân trân nhìn chàng. Nàng không biết nói gì về chuyện này; Thiên Năng cho chàng biết chỗ những quả dâu, và chàng cảm thấy đôi chút chóng mặt. Ngày mai biết đâu chàng có thể nói cho nàng biết về một vụ lở đất ở tận đầu bên kia thế giới, rồi thì cả hai sẽ cùng lăn ra ngất.

Nàng thở dài sờ chiếc khuyên vàng của chàng. “Nếu anh ngâm chân dưới suối, nước tuyết lạnh sẽ giúp ngón chân anh đỡ đau, rồi khi nào anh xong em sẽ xoa chúng ấm lại cho.”

“Thế nếu anh bị lạnh ở những chỗ khác ngoài ngón chân thì sao? Em cũng sẽ làm ấm lại cho anh chứ?”

Nàng nghe trong giọng chàng có tiếng cười, thế là nàng cười khúc khích. Nhưng rồi chàng đưa tay nâng cằm nàng và nhìn sâu vào mắt nàng, vẻ nghiêm trang. “Katsa này. Khi mình lại gần Leck, em phải làm bất cứ điều gì anh bảo em. Em hứa chứ?”

“Em hứa.”

“Em phải làm theo lời anh đấy, Katsa. Em phải thề đấy.”

“Nào Po. Em đã hứa rồi mà, em sẽ hứa thêm lần nữa, và thề nữa. Em sẽ làm theo lời anh.”

Chàng nhìn vào mắt nàng, rồi gật đầu. Chàng đưa nốt mấy quả dâu còn lại cho nàng và cúi nhìn chân mình.

“Ngón chân anh đau quá. Chắc gì đi chân đất đã là sáng suốt. Biết đâu nó lại nổi loạn, rơi vào tận trong núi rồi không chịu quay lại chân anh nữa thì chết.”

Nàng ăn thêm một quả dâu nữa. “Ngón chân của anh làm sao so được với em chứ.”

Ngày hôm sau Po không còn đùa giỡn nữa, dù là về ngón chân của chàng hay bất cứ chuyện gì. Chàng hầu như không lên tiếng, và họ càng dấn sâu vào con đường dẫn tới cung vua Leck thì chàng càng tỏ ra lo lắng hơn. Tâm trạng của chàng lây sang cả Katsa. Nàng cũng cảm thấy khó chịu.

“Đến lúc đó em sẽ làm theo lời anh chứ?” một lần chàng hỏi nàng.

Nàng mở miệng định tuôn ra một tràng giận dữ trước câu hỏi nàng vốn đã trả lời mà giờ lại phải trả lời thêm lần nữa. Nhưng khi thấy chàng lê bước nặng nề bên cạnh mình, vẻ căng thẳng và lo âu, nàng liền nguôi giận.

“Em sẽ làm theo lời anh, Po à.”

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.