Nàng rất thích nhoài người ra ngắm mũi tàu rẽ sóng. Nàng càng thích thú hơn khi sóng dâng cao và con thuyền cứ thế nhấp nhô, hay khi tuyết rơi xuống và những bông tuyết xát vào mát lạnh trên mặt nàng. Đám đàn ông cười hể hả và kháo nhau rằng công chúa Katsa sinh ra để làm thủy thủ. Lúc này Bitterblue đã khỏe hơn và có thể lên boong tham gia vào cuộc chuyện trò rôm rả của họ. Nghe thế cô bé liền chêm vào rằng Katsa được sinh ra để làm bất cứ việc gì người thường có thể sẽ cho là đáng sợ.
Nàng rất muốn trèo lên cột buồm cao nhất và lơ lửng giữa đất trời; và rồi vào một ngày trời quang đãng, Patch, hóa ra lại là thuyền phó, sai một cậu tên là Red trèo lên gỡ một búi dây, bảo nàng cứ trèo lên theo.
“Mấy chú đừng xui dại chị ấy,” Bitterblue bảo Patch, tay chống nạnh và mặt ngước lên nhìn ông ta trừng trừng. Cô bé làm mặt dữ dằn, dù Patch to lớn gấp năm lần em.
“Thưa công chúa, tôi nghĩ thể nào công chúa cũng sẽ leo lên đó dù tôi có gật đầu hay không, mà tôi thì muốn công chúa cứ trèo luôn bây giờ để tôi có thể trông chừng còn hơn là vào ban đêm, hay khi có gió giật.”
“Nếu chú nghĩ cứ để cho chị ấy lên đó bây giờ thì chị ấy sẽ không...”
“Cẩn thận đấy,” Patch nói khi boong tàu tròng trành và Bitterblue trượt về phía trước. Ông ta giữ lấy cô bé và bế em lên. Họ nhìn Katsa leo lên cột buồm theo sau Red; và cuối cùng thì Katsa cũng leo được lên cao ngất ngưởng và nhìn xuống phía dưới. Người nàng lắc lư hết bên nọ sang bên kia khiến nàng ngạc nhiên trước khả năng gỡ rối mọi thứ của Red. Tự nhiên nàng nghĩ về việc Bitterblue từng không chịu tin tưởng bất cứ người đàn ông nào cô bé gặp lần đầu. Và giờ thì cô bé chịu để cho người thủy thủ khổng lồ kia bế mình, như một người cha, lại còn quàng tay quanh cổ Patch, và cùng Patch cười ngặt nghẽo khi nhìn Katsa.
Vị thuyền trưởng dự báo rằng chuyến đi sẽ kéo dài chừng bốn, năm tuần. Con tàu chạy nhanh, và phần lớn thời gian chỉ có một mình tàu họ trên biển. Katsa không bao giờ leo lên cột buồm mà không căng mắt nhìn về phía sau xem có dấu hiệu truy đuổi nào không, nhưng không có tàu nào đi sau họ cả. Thật nhẹ nhõm khi không còn cảm giác bị truy đuổi, cũng như không có cảm giác mình đang phải trốn tránh. Thật an toàn khi lênh đênh giữa biển khơi, bên cạnh chỉ có thuyền trưởng Faun và đoàn thủy thủ, vì không một người thủy thủ nào nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, và dần dà nàng tin rằng không ai bị tác động bởi những lời đồn đại mà Leck gieo rắc.
“Chúng tôi ở Suncliff còn chưa đến một ngày,” vị thuyền trưởng nói với nàng. “Công chúa may mắn đấy ạ. Đó là nhờ Thiên Năng của tôi.”
“Đi được nhanh thế này cũng là nhờ bà,” Katsa bèn nói. Lúc này biển đang vào mùa đông nhiều dông bão, và dù họ thay đổi đường đi thường xuyên khiến con tàu như đang nhảy điệu nhảy kỳ quặc trên biển, song họ cũng đã tránh được những cơn bão tồi tệ nhất. Đoàn người vẫn tiến đều đều về hướng Tây.
Trong những ngày đầu tiên khi Bitterblue bị say sóng nặng và Katsa không có gì để làm ngoài việc chăm nom cô bé và suy tính, nàng đã kể cho vị thuyền trưởng nghe về Thiên Năng của Leck cùng lý do khiến họ phải bỏ chạy. Nàng kể cho bà thuyền trưởng vì nàng chợt có cảm giác nôn nao khi nghĩ rằng tất thảy hơn bốn mươi người trên tàu đều biết rõ nàng và Bitterblue là ai, cũng như họ đang đi đâu. Như vậy là họ có hơn bốn mươi người truyền tin sau khi Katsa và Bitterblue đã được đưa đến đích và con thuyền quay trở lại hành trình thông thương của nó.
“Tôi có thể đảm bảo rằng hầu hết người của tôi đều đáng tin cậy, thưa công chúa,” thuyền trưởng Faun nói. “Hầu hết, nếu không nói là tất cả.”
“Bà không biết đấy thôi,” Katsa nói. “Khi có vua Leck tôi thậm chí không thể tin vào chính mình. Dù họ có thề không nói gì với ai thì cũng chưa đủ. Nếu một trong những chuyện bịa đặt của Leck tới tai họ, họ sẽ quên tất tật chuyện thề thốt.”
“Vậy khi đó công chúa muốn tôi làm gì?”
Katsa ghét phải yêu cầu điều này, vì thế nàng dán mắt vào những tấm hải đồ trên cái bàn trước mặt, mím môi và đợi vị thuyền trưởng tự hiểu ra. Nàng cũng chẳng phải đợi lâu.
“Người muốn chúng tôi lưu lại trên biển sau khi đã đưa người tới Lienid,” giọng bà thuyền trưởng sang sảng, càng lúc càng sang sảng. “Người muốn chúng tôi cứ ở mãi trên biển, cứ lênh đênh trên biển, suốt mùa đông - thậm chí lâu hơn, có thể là vô hạn định - cho đến khi người và hoàng tử Po không biết sống chết thế nào tìm ra cách kìm chân vua Monsea. Nếu thế thì tôi đoán là chúng tôi sẽ phải đợi cho tới khi nào có người đi tìm và mời chúng tôi về bờ? Chúng tôi sẽ còn lại gì đây, vì chúng tôi sẽ hết nguồn dự trữ, thưa công chúa - đây là tàu buôn, người thừa biết nó phải chạy từ cảng này sang cảng khác, tiếp nước và thực phẩm ở mỗi trạm dừng. Lúc này phải về ngay Lienid cũng đủ khó khăn cho chúng tôi rồi...”
“Tàu của bà chở đầy trái cây và rau xanh đi bán,” Katsa nói, “mà người của bà cũng biết đánh cá nữa.”
“Chúng tôi sẽ hết nước.”
“Vậy thì hãy đi thuyền vào tâm bão,” Katsa nói.
Vẻ ngờ vực hiện trên khuôn mặt vị thuyền trưởng. Katsa nghĩ đó là một gợi ý ngớ ngẩn - hoàn toàn ngớ ngẩn, khi nàng lại muốn con thuyền này đi lòng vòng nơi một góc biển đóng băng, chờ đợi tin tức có thể không bao giờ đến. Tất cả chỉ vì sự an toàn của một sinh linh bé nhỏ. Vị thuyền trưởng bật ra một âm thanh vừa như ngờ vực, vừa như cười, và Katsa chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh cãi.
Nhưng người phụ nữ dán mắt vào đôi bàn tay mình, trầm ngâm suy nghĩ; rồi cuối cùng khi bà lên tiếng, những lời bà nói khiến cho Katsa phải ngỡ ngàng.
“Người đòi hỏi rất nhiều,” bà nói, “nhưng tôi không thể vờ như không hiểu vì sao người lại yêu cầu như vậy. Leck phải bị chặn đứng, không phải chỉ vì công chúa Bitterblue. Thiên Năng của hắn là vô hạn, và một vị vua như hắn là hiểm họa đối với cả bảy vương quốc. Nếu đoàn thủy thủ của tôi phải lảng tránh mọi đồn đại và những chuyện tầm phào thì bốn mươi ba người đàn ông và một người phụ nữ đã hiểu rõ nhiệm vụ của mình.”
“Và,” bà tiếp lời, “tôi hứa sẽ làm hết khả năng để giúp công chúa bằng mọi cách.”
Giờ thì đến lượt Katsa ngờ vực. “Bà sẽ làm thế thật ư?”
“Thưa công chúa,” vị thuyền trưởng nói. “Tôi không có quyền từ chối yêu cầu của người. Nhưng chuyện này là tôi sẵn lòng thực hiện, miễn là không có gì nguy hại tới thủy thủ và tàu của tôi. Kèm thêm điều kiện là tôi được bồi hoàn cho việc buôn bán thua lỗ.”
“Chuyện đó thì khỏi phải nói.”
“Trong làm ăn không có gì là khỏi phải nói, thưa công chúa.”
Và thế là họ giao ước với nhau. Vị thuyền trưởng sẽ lưu lại ở một vùng biển gần Lienid, một địa điểm cụ thể nằm ở phía Tây một hoang đảo mà bà có thể mô tả và một con tàu khác có thể tìm đến, chờ tới khi có tàu tới tìm, hoặc tới khi tình hình trên thuyền cho thấy họ không thể tiếp tục sống chui sống lủi ở đó được nữa.
“Tôi không biết phải nói với các thủy thủ thế nào,” thuyền trưởng nói.
“Lúc nào cần phải giải thích,” Katsa bèn nói, “bà hãy nói sự thật với họ.”
Một hôm, khi họ đang ngồi dùng bữa trong phòng bếp, vị thuyền trưởng hỏi Katsa và Bitterblue làm thế nào họ có thể tới Suncliff mà không bị phát hiện.
“Chúng tôi leo qua những đỉnh núi ở Monsea để sang Sunder,” Katsa nói, “và băng qua rừng. Đến ngoại ô Suncliff rồi thì chúng tôi chỉ đi vào ban đêm.”
“Làm sao người vượt qua được con đường núi vậy, thưa công chúa? Không có ai canh gác ở đó sao?”
“Chúng tôi không đi đường núi. Chúng tôi đi theo Đường Grella.”
Bà thuyền trưởng nhìn Katsa chằm chằm, chiếc cốc vẫn nâng lên trước mặt. Bà đặt chiếc cốc xuống. “Tôi không tin nổi.”
“Sự thật là thế đấy.”
“Người vượt qua Đường Grella mà chân tay vẫn lành lặn, tính mạng vẫn nguyên vẹn? Nếu là người thì tôi còn tin được, thưa công chúa, chứ cô nhóc kia thì không tin nổi.”
“Katsa cõng cháu,” Bitterblue nói.
“Thời tiết cũng tốt nữa,” Katsa thêm.
Thuyền trưởng cười rổn rảng. “Người nói dối thần về thời tiết làm sao được, công chúa. Từ hè đến giờ ngày nào tuyết cũng rơi ở Đường Grella, và trên khắp bảy vương quốc chẳng mấy nơi lạnh hơn chỗ đó.”
“Thế nhưng thời tiết hôm chúng tôi leo núi chưa đến nỗi tồi tệ nhất.”
Vị thuyền trưởng vẫn cười lớn. “Nếu có lúc nào cần vệ sĩ, tôi hy vọng sẽ tìm thấy công chúa ở gần đó.”
Một vài ngày sau đó, lúc Katsa ngoi lên khi vừa tắm xong dưới nước biển lạnh như băng mà nàng thích mê - lại thêm bằng chứng để Bitterblue đi đến kết luận là nàng bị điên - nàng ngồi xuống giường ngủ của Bitterblue và cởi y phục ướt sũng trên mình. Chỗ ở của hai chị em chỉ vừa đủ cho hai chiếc giường ngủ và chỉ có ánh sáng leo lét của ngọn đèn lắc lư qua lại trên trần. Bitterblue đem cho Katsa một tấm vải để nàng lau khô người và mái tóc lạnh như băng. Cô bé chạm vào vai Katsa. Katsa nhìn xuống, và dưới ánh đèn lập lòe nàng trông thấy những vệt da trăng trắng khiến cô bé phải chú ý. Những vết sẹo, nơi móng vuốt của con sư tử đã cào lên da thịt nàng. Và cả những vệt dài trên ngực nàng.
“Chị khỏi nhanh thật,” Bitterblue nói. “Khỏi phải hỏi ai đã chiến thắng trong cuộc vật lộn đó.”
“Đúng ra thì chị và nó không cân sức, con sư tử đã chiếm ưu thế,” Katsa nói. “Lần khác có thể nó đã giết chị rồi.”
“Ước gì em có khả năng của chị,” Bitterblue nói. “Em muốn có khả năng tự vệ chống lại mọi thứ.”
Không phải lần đầu Bitterblue nói điều này. Và đó chỉ là một trong biết bao nhiêu lần Katsa sực nhớ lại trong nỗi hoảng loạn, rằng Bitterblue đã sai; rằng trong lần duy nhất nàng chạm trán với Leck, Katsa đã vô phương tự vệ.
Dẫu vậy, Bitterblue vẫn có thể tự vệ được tốt hơn bây giờ. Một hôm khi Patch trêu cô bé về con dao mà em giắt vào nơi thắt lưng - con dao to bằng cẳng tay mà em đã mang theo từ hôm Katsa và Po tìm thấy em trong khu rừng của Leck - Katsa quyết định rằng đã đến lúc giúp Bitterblue học cách gây nguy hiểm. Hay ít nhất làm sao cho cô bé càng gây được nguy hiểm nghiêm trọng càng tốt. Thật vô lý khi trên khắp bảy vương quốc, những người yếu đuối và dễ tổn thương nhất - đám đàn bà con gái - lại không được trang bị vũ khí và không hề được dạy chiến đấu, trong khi những người vốn mạnh mẽ lại được huấn luyện để đạt tới khả năng cao nhất.
“Em sợ con dao của em đấy,” Katsa nói.
“Em sợ em sẽ ngã vào nó mất,” Bitterblue nói, “hoặc sơ ý làm ai đó bị thương.”
“Chuyện đó dễ hiểu thôi. Nhưng nếu em nắm con dao quá chặt hay quá lỏng thì đều dễ mất kiểm soát với nó. Đừng nắm chặt thế, nhóc ạ. Nếu em cầm nó đúng như chị đã dạy thì nó sẽ không rơi khỏi tay em đâu.”
Và thế là cô bé lỏng tay ra, nhưng chỉ được đến khi sàn tàu nghiêng ngả hoặc một người trong đám thủy thủ lại gần; lúc ấy cô bé sẽ quên béng mất những lời Katsa bảo và lại nắm chặt con dao.
Katsa bèn thay đổi chiến thuật. Nàng chấm dứt các buổi học nghiêm chỉnh, thay vào đó bắt Bitterblue cầm dao đi lòng vòng trên con tàu suốt mấy buổi chiều. Lúc nào cô bé cũng lăm lăm con dao trên tay - lúc lân la thăm hỏi các thủy thủ mà em kết bạn, leo lên những bậc thang nối các boong tàu, ăn uống trong bếp, nghển cổ lên nhìn Katsa đi loanh quanh trên cột buồm. Ban đầu cô bé cứ chốc chốc lại thở dài, khó nhọc chuyển dao từ tay này sang tay kia. Nhưng sau độ một, hai ngày, em dường như không bận tâm nhiều nữa. Vài ngày sau thì đã thấy con dao vung vẩy bên sườn em rồi. Không phải họ quên, mà chỉ vì Katsa vẫn thấy cô bé tỏ ra cẩn trọng với con dao khi sàn nhà rung chuyển, hoặc khi một người bạn đang ở gần đó. Nhưng bàn tay cầm dao đã có vẻ thoải mái. Quen thuộc. Rốt cuộc thì cũng đã đến lúc đứa trẻ học cách sử dụng thứ vũ khí mà em cầm trên tay.
Những bài học tiếp theo tiến triển chậm. Bitterblue tỏ ra vô cùng quyết tâm và kiên trì, nhưng các cơ của em chưa được luyện tập nhiều, không quen với những động tác mà Katsa muốn.
Đôi khi Katsa phải căng óc nghĩ xem nên dạy gì cho cô bé. Dạy đứa trẻ cách chặn lại, hoặc tung ra các cú đánh theo cách truyền thống thì cũng hữu ích phần nào - phần nào, nhưng không nhiều. Cô bé sẽ chẳng bao giờ trụ được lâu trong một cuộc đấu nếu cứ cố đánh nhau theo cách thông thường. “Điều em phải làm,” Katsa bảo em, “là làm sao gây thương tích càng nặng càng tốt và rình chớp sơ hở của đối phương.”
“Với cả phải cố hết sức,” Jem nói, “mà quên đi đau đớn trên người em.”
Jem cũng hỗ trợ trong các buổi học, cùng với Bear, và một thành viên bất kỳ trong đám thủy thủ mỗi khi họ có thì giờ. Buổi học khi thì giúp đám người tiêu khiển lúc đang dùng bữa trong nhà bếp, khi thì lại mua vui cho cả một góc boong tàu. Không phải ai trong đám thủy thủ cũng hiểu được vì sao một cô bé con lại phải học cách giao đấu. Nhưng không ai cười cợt trước nỗ lực của cô bé, ngay cả khi những chiêu thức mà Katsa khuyến khích em dùng đến không hề đường hoàng, chẳng hạn như cắn, cào, giựt tóc.
“Người ta không cần phải khỏe mới chọc được tay vào mắt kẻ khác,” Katsa nói, “mà chiêu này lại gây thương tích không nhỏ đâu.”
“Thật kinh khủng,” Bitterblue nói.
“Một người nhỏ bé như em không có cơ may đánh nhau một cách đường hoàng đâu, Bitterblue.”
“Em đâu có nói là em sẽ không làm thế. Em chỉ nói là nó kinh khủng thôi.”
Katsa cố giấu nụ cười. “Ừ, phải. Chị cũng nghĩ nó kinh khủng thật.”
Nàng chỉ cho Bitterblue đâm vào những chỗ dễ tổn thương trên cơ thể một người đàn ông nếu cô bé muốn giết chết hắn - cổ, họng, bụng, mắt - những nơi dễ tiếp cận mà tốn ít sức hơn. Nàng dạy Bitterblue cách giấu một con dao nhỏ trong giày ống, cách rút con dao cho thật nhanh. Cách điều khiển một con dao bằng cả hai tay, cách cầm hai tay hai dao. Cách tránh làm rơi dao khi cuộc tấn công trở nên hỗn loạn, khi mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến đầu óc ta không sao theo kịp.
“Làm thế là đúng đấy,” một hôm Red nói với sang khi Bitterblue thúc vào háng Bear, khiến gã còng người xuống và rên rỉ.
“Giờ thì anh ta mất tập trung rồi,” Katsa nói, “tiếp theo em sẽ làm gì đây?”
“Thọc dao vào cổ,” Bitterblue nói.
“Giỏi.”
“Bé hạt tiêu mà gan thật đấy,” Red hưởng ứng nói.
Cô nhóc đúng là bé hạt tiêu mà gan dạ. Quá nhỏ bé, hết sức nhỏ bé, vậy nên Katsa biết, cũng như toàn bộ đám thủy thủ đều biết, rằng phải vô cùng may mắn thì cô bé mới có thể tự vệ trước một kẻ tấn công. Dù vậy những gì em đang học sẽ cho em một cơ hội. Cả sự tự tin em dần có được cũng sẽ hữu ích. Những người thủy thủ đang đứng ở hai bên hò hét cổ vũ kia cũng hữu ích với cô bé nhiều hơn là họ nghĩ.
“Dĩ nhiên công chúa sẽ chẳng bao giờ cần đến những kỹ năng đó,” Red chêm vào. “Công chúa xứ Monsea thì lúc nào mà chẳng có vệ sĩ.”
Katsa không nói ra suy nghĩ đầu tiên trong đầu nàng. “Theo tôi thì có mà không dùng đến vẫn hơn là lúc cần dùng đến mà lại không có,” nàng nói.
“Tôi không thể phủ nhận điều công chúa nói. Không ai hiểu điều đó rõ hơn công chúa, hay hoàng tử Po. Tôi đoán là hai vị có thể huấn luyện cho một đám trẻ trở thành một đội quân ra trò.”
Câu nói bỗng làm Katsa nhớ tới hình ảnh Po choáng váng và đi đứng loạng choạng. Nàng cố xua đi hình ảnh chàng. Rồi nàng ra xem Bear thế nào và tập trung nghĩ đến bài tập mới cho Bitterblue.