Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Tám
Chương Mười Tám

❊ ❊ ❊

Quán trọ của họ là một tòa nhà cao đồ sộ xây bằng gỗ rắn chắc. Càng tiến xa hơn về phía Nam Sunder, gỗ cây càng thêm dày và nặng, còn nhà cửa và quán trọ thì càng chắc chắn, oai nghiêm. Katsa chưa qua lại miền Trung Sunder nhiều, hình như ông bác nàng từng sai nàng tới đó hai, ba lần. Tuy thế, những khu rừng hoang dã, những thị trấn mộc mạc, nhỏ xinh và chắc chắn nằm rất xa các biên giới và nhờ thế không bị dính líu vào những vụ lùm xùm điên dở của các vị vua thì lúc nào cũng khiến Katsa thích thú. Tường quán trọ trông giống như tường một tòa lâu đài, nhưng tối màu và ấm áp hơn.

Họ ngồi trong căn phòng đông kín khách khứa đang chè chén bên những chiếc bàn chắc nịch tối màu được đóng từ cùng thứ gỗ xây tường. Hằng ngày, cứ vào tầm giờ này, cả du khách lẫn đám đàn ông trong thị trấn lại đổ vào phòng ăn lớn trong quán trọ, cười đùa tán phét bên ly rượu mạnh. Sự im ắng đè nặng lên căn phòng khi Po và Katsa vừa bước vào cửa giờ đã không còn nữa. Lúc này đám đàn ông lại ồn ào, vui vẻ, và nếu có nhìn các thành viên hoàng tộc đang ngồi uống nước bên cạnh thì họ cũng chỉ mắt la mày lét chứ không dám nhìn chằm chằm một cách lộ liễu.

Po ngả người trên ghế. Chàng uể oải lướt mắt khắp phòng. Chàng uống rượu táo, di di ngón tay quanh vòng tròn nước mà chiếc cốc để lại trên mặt bàn. Chàng tì khuỷu tay trên bàn và tựa đầu lên tay. Chàng ngáp. Katsa thầm nghĩ, trông chàng như thể chỉ cần nghe một điệu hát ru là sẽ gục xuống ngủ ngon lành. Chàng diễn giỏi thật.

Thế rồi chàng lia mắt nhìn nàng, thoáng mỉm cười. “Tôi không nghĩ mình sẽ nán lại quán này lâu,” chàng nói khẽ. “Trong phòng có nhiều người đã để mắt đến mình rồi đấy.”

Po đã đánh tiếng cho chủ quán rằng họ sẽ thưởng tiền cho ai cung cấp bất cứ tin tức gì về vụ bắt cóc cụ Tealiff. Đàn ông - đặc biệt là đàn ông xứ Sunder, nếu họ giống đức vua của mình - sẵn sàng làm nhiều chuyện vì tiền. Lòng trung thành với tổ quốc của họ sẽ thay đổi. Họ sẽ tiết lộ những sự thật mà họ đã hứa giữ kín. Họ cũng sẽ bịa chuyện, nhưng chẳng hề gì, vì dù nghe nói dối hay nói thật thì Po vẫn có thể suy ra rất nhiều điều.

Katsa vừa từ tốn uống nước vừa quan sát đám đàn ông láo nháo trong quán. Những tên lái buôn phục trang lòe loẹt nổi bật giữa đám dân địa phương vận toàn đồ nâu hoặc cam tẻ nhạt. Trong phòng chỉ có Katsa là phụ nữ, không kể cô con gái ông chủ quán đang tất tả phục vụ, bưng một khay đầy bình cốc chạy hết bàn này tới bàn khác. Cô gái trẻ hơn Katsa một chút, trông rất xinh xắn, vóc người nhỏ nhắn, da ngăm ngăm. Trong lúc phục vụ, cô không nhìn vào mắt ai, không cười với ai ngoài vài người đàn ông trong thị trấn tầm tuổi cha cô. Cô lặng lẽ mang đồ uống cho Katsa và Po, bẽn lẽn liếc nhìn Po. Đa phần đàn ông trong quán tỏ ra tôn trọng cô bé; nhưng Katsa không ưa kiểu cười của mấy gã lái buôn mà cô gái đang phục vụ.

“Anh nghĩ cô gái kia bao nhiêu tuổi?” Katsa hỏi. “Anh nghĩ cô ấy đã xuất giá chưa?”

Po nhìn sang bàn của mấy tên lái buôn, nhấp một ngụm nước. “Mười sáu hoặc mười bảy, tôi đoán thế. Cô ấy chưa xuất giá đâu.”

“Sao anh biết?”

Chàng ngập ngừng. “Tôi đâu có biết. Tôi đoán thôi.”

“Nghe không giống như anh đoán.”

Chàng lại uống. Mặt chàng ráo hoảnh. Chàng không suy đoán, điều này thì nàng biết; và tự nhiên nàng hiểu bằng cách nào chàng biết chắc chắn một chuyện như vậy. Nàng mất một lúc bực dọc thay cho tất cả những cô gái từng ngưỡng mộ Po mà cứ tưởng tình cảm ấy chỉ mình mới biết. “Anh thật hết biết,” nàng nói. “Anh cũng chẳng tốt đẹp gì hơn đám lái buôn kia. Mà cô ấy để mắt đến anh không có nghĩa là...”

“Thật bất công,” Po cự nự. “Tôi có muốn không biết cũng đâu có được. Tôi chỉ sai vì đã cho cô biết thôi. Tôi không quen đi cùng ai đó biết Thiên Năng của tôi nên đã buột miệng nói ra trước khi nghĩ xem chuyện này bất công thế nào với cô gái đó.”

Nàng đảo mắt. “Xin miễn xưng tội nhé. Nếu cô ấy chưa xuất giá thì tôi không hiểu sao cha cô ấy lại sai cô ấy phục vụ đám người đó. Tôi không chắc bọn họ để cô ấy yên.”

“Hầu như cha cô ấy luôn đứng ở quầy phục vụ. Không ai dám làm hại cô ấy đâu.”

“Nhưng đâu phải lúc nào ông ấy cũng có mặt - như bây giờ đây này. Với lại họ không làm hại cô ấy đâu có nghĩa là họ tôn trọng cô ấy.” Hay là lát nữa họ sẽ không tìm gặp cô ấy.

Cô gái đi vòng quanh bàn của đám lái buôn, rót rượu táo xuống từng chiếc cốc. Khi một tên trong đám chộp lấy tay cô, cô liền rụt tay lại. Đám lái buôn phá lên cười. Gã lái buôn liền đưa tay ra, rồi rụt tay lại, cứ thế trêu chọc cô. Đám bạn của gã càng cười tợn. Liền đó gã lái buôn ngồi bên kia cô gái bèn nắm chặt cổ tay cô, và đám đàn ông lại được phen hò reo thích chí. Cô gái cố gắng giằng tay ra, nhưng gã lái buôn đang cười hô hố kia nhất định không chịu thả. Thẹn đỏ mặt, cô gái không nhìn vào mặt ai mà chỉ cố giằng tay ra. Cô trông chẳng khác gì một con thỏ lặng câm bị mắc bẫy, và Katsa đứng phắt dậy. Po cũng đứng lên theo, nắm chặt cánh tay nàng.

Katsa nhận thấy ngay sự trùng hợp kỳ lạ này; chỉ khác là nàng có thể gạt tay Po ra, còn cô gái kia thì không, và Po có lý do chính đáng để giữ tay nàng còn đám lái buôn kia thì không. Katsa cũng chẳng cần gạt tay chàng, vì điều đó không cần thiết. Nàng chỉ cần đứng lên là đã đủ. Căn phòng bỗng chốc im bặt. Gã lái buôn liền buông tay cô gái. Gã trân trân nhìn Katsa, mặt trắng bệch, miệng há hốc - sợ hãi, một phản ứng mà Katsa đã quá quen thuộc như quen với chính cơ thể mình. Cô gái cũng nhìn nàng chằm chằm, nín thở đặt tay lên ngực.

“Ngồi xuống đi, Katsa,” Po nói khẽ. “Chuyện qua rồi. Ngồi xuống đi.”

Nàng ngồi xuống. Căn phòng bắt đầu ồn ào trở lại. Sau vài phút, những tiếng rì rầm nổi lên, rồi những câu chuyện, những tràng cười. Nhưng Katsa không dám chắc mọi chuyện đã qua. Có lẽ với cô gái ấy và đám lái buôn kia thì chuyện đã kết thúc. Nhưng ngày mai sẽ có một toán lái buôn khác. Còn đám lái buôn này rồi sẽ tìm được một cô gái khác.

Tối đó, khi Katsa sửa soạn đi ngủ, hai cô bé đến phòng cắt tóc cho nàng. “Giờ này liệu có muộn quá không, thưa tiểu thư?” cô chị hỏi, tay cầm sẵn kéo và lược.

“Không. Tóc chị được cắt sớm chừng nào hay chừng đấy. Vào đi.”

Họ còn nhỏ, nhỏ hơn cô gái phục vụ bàn. Cô em, chừng mười, mười một tuổi, mang theo chổi và cây hốt rác. Họ để Katsa ngồi xuống và bẽn lẽn đi quanh nàng. Các cô đều kiệm lời. Nín thở khi ở bên nàng, không hẳn là sợ hãi nhưng cũng gần như vậy. Cô lớn cởi dây buộc tóc của Katsa và bắt đầu gỡ đám tóc rối. “Xin lỗi nếu em có làm tiểu thư đau.”

“Chị không đau đâu,” Katsa nói. “Em cũng không cần gỡ tóc rối đâu. Chị muốn em cứ cắt phăng nó đi, càng ngắn càng tốt. Ngắn như tóc nam ấy.”

Hai cô gái đều tròn mắt. “Em đã cắt tóc nam nhiều rồi,” cô chị nói.

“Em cứ cắt tóc chị y như khi em cắt tóc cho họ ấy,” Katsa nói. “Em cắt càng ngắn thì chị càng thích.”

Chiếc kéo sượt qua tai Katsa, và càng lúc nàng càng thấy nhẹ đầu. Thật kỳ lạ khi quay đầu mà không cảm thấy bị mái tóc giữ lại, không thấy túm tóc nằng nặng lúc lắc phía đằng sau. Cô em giữ cây chổi và quét đám tóc bị cắt ngay khi nó vừa rơi xuống sàn.

“Chị thấy chị gái em phục vụ nước trong phòng ăn thì phải?” Katsa hỏi.

“Vâng thưa tiểu thư.”

“Cô ấy bao nhiêu tuổi?”

“Mười sáu thưa tiểu thư.”

“Còn em?”

“Em mười bốn còn em gái em mười một tuổi, thưa tiểu thư.”

Katsa quan sát cô nhỏ gom đám tóc lại bằng cây chổi cao quá đầu.

“Có ai dạy cho các cô gái trong quán trọ cách tự vệ không?” nàng hỏi. “Các em có mang dao bên mình không?”

“Cha chúng em bảo vệ chúng em, cả anh trai nữa ạ,” cô bé nói gọn lỏn.

Hai cô bé cắt rồi quét, và đám tóc của Katsa rơi xuống. Nàng thấy phấn khích vì cái cảm giác lành lạnh lạ lùng trên cổ mình. Và nàng tự hỏi liệu các cô gái ở Sunder, cũng như trên khắp bảy vương quốc có mang theo dao hay không; và liệu có phải họ đều trông cậy vào sự bảo vệ của cha và các anh em trai không.

Một tiếng gõ cửa đánh thức nàng. Nàng ngồi dậy. Tiếng gõ phát ra từ cánh cửa ngăn cách phòng nàng và phòng Po. Nàng chưa ngủ được bao lâu, và lúc này đang là nửa đêm; ánh trăng tràn qua ô cửa sổ đủ để có thể nhìn rõ người gõ cửa có phải Po không; và nếu hắn là một kẻ thù, nàng có thể nhìn rõ để đánh hắn bất tỉnh. Những dòng suy nghĩ đó lướt qua tâm trí nàng lúc nàng ngồi dậy.

“Katsa, là tôi đây mà,” chàng cất tiếng gọi qua lỗ khóa. “Đây là khóa kép. Cô phải mở khóa ở phía cô mới được.”

Nàng lăn xuống giường. Chìa khóa đâu mất rồi? “Chìa khóa của tôi treo ngay cạnh cánh cửa,” chàng nói lớn, và nàng trừng mắt nhìn sang phía chàng một lúc. “Tôi chỉ đoán là cô đang tìm chìa khóa thôi. Không phải nhờ Thiên Năng đâu, vì thế cô đừng vội cáu.”

Katsa rờ quanh bức tường. Nàng chạm vào một chiếc chìa khóa. “Anh la lớn vậy mà không biết sợ sao? Ai cũng có thể nghe thấy tiếng anh đấy. Anh có thể đang tiết lộ Thiên Năng quý giá của anh với một rừng tình nhân của tôi đấy.”

Chàng nén tiếng cười phì sau cánh cửa. “Tôi sẽ biết liệu có ai nghe thấy tiếng mình không. Tôi cũng sẽ biết nếu cô ở đó với một rừng nhân tình. Katsa này - cô vừa cắt tóc đấy à?”

Nàng khịt mũi. “Tuyệt. Tuyệt thật đấy. Tôi chẳng có chút xíu riêng tư nào, anh cảm nhận được cả tóc tôi cơ đấy.” Nàng xoay chìa khóa trong ổ và mở cửa ra. Po liền đứng thẳng người lên, một tay cầm nến.

“Hải thần ơi,” chàng thốt lên. “Anh muốn gì?”

Chàng nâng cây nến lên soi mặt nàng. “Po, anh muốn gì?”

“Cô bé cắt tóc khéo hơn tôi nhiều.”

“Tôi đi ngủ tiếp đây,” Katsa nói, và nàng với tay ra cánh cửa.

“Được rồi, được rồi. Đám đàn ông, đám lái buôn ấy. Lũ người Sunder trêu chọc cô gái ấy. Tôi nghĩ họ định sang chỗ chúng ta tối nay và nói chuyện với chúng ta đấy.”

“Làm sao anh biết?”

“Phòng họ nằm ngay dưới phòng chúng ta.”

Nàng lắc đầu vẻ nghi hoặc. “Không ai trong quán trọ này được riêng tư gì hết.”

“Cảm nhận của tôi không rõ ràng, Katsa à. Không phải ai tôi cũng có thể cảm nhận được đến từng ngọn tóc như với cô đâu.”

Nàng thở dài. “Thế thì tôi vinh dự thật. Họ sang lúc nửa đêm sao?”

“Phải.”

“Họ có tin tức gì không?” “Tôi tin là có.”

“Anh có tin họ không?”

“Không hẳn. Tôi nghĩ họ sắp sang rồi, Katsa. Khi họ sang tôi sẽ gõ cửa phòng cô.”

Katsa gật đầu. “Tốt thôi. Tôi sẽ sẵn sàng tiếp đón.” Nàng lui vào trong phòng và đóng cửa lại. Nàng thắp một cây nến, té nước lên mặt và chuẩn bị cho cuộc viếng thăm muộn của đám lái buôn.

Sáu gã lái buôn đã ngồi quanh chiếc bàn trong phòng ăn và trêu chọc cô gái phục vụ. Khi ra mở cửa cho Po, nàng thấy chàng đứng ngoài hành lang với đủ sáu tên, mỗi tên mang một cây nến chiếu ánh sáng leo lét trên khuôn mặt râu ria của mình. Cả sáu gã đều cao và có đôi vai rộng, trông chúng thật to lớn khi đứng trước nàng, ngay cả gã nhỏ con nhất cũng cao lớn hơn Po. Một lũ chuyên hiếp đáp kẻ yếu. Nàng nối gót chúng vào phòng Po. “Các vị đều còn thức và mặc quần áo chỉnh tề sao, thưa hoàng tử, thưa tiểu thư,” gã to con nhất trong đám lái buôn lên tiếng khi chúng kéo vào phòng Po. Đó chính là gã đầu tiên tìm cách chộp lấy tay cô gái và cũng là gã đầu tiên trêu chọc cô. Katsa nhận thấy giọng điệu chế nhạo của hắn khi xướng danh họ. Hắn chẳng tôn trọng gì họ cũng như họ chẳng hề tôn trọng hắn. Gã lái buôn nắm cổ tay cô gái đứng bên cạnh hắn, có vẻ như hai gã này là thủ lĩnh của cả nhóm. Chúng đứng cạnh nhau ở chính giữa căn phòng, đối diện với Po, trong khi bốn gã kia dạt ra sau.

Đám lái buôn giờ đã đứng cách nhau một khoảng cách vừa phải. Katsa tiến về chỗ cửa phụ dẫn đến phòng nàng và khoanh tay tựa người vào cánh cửa. Nàng đứng cách Po cùng hai gã thủ lĩnh vài bước chân, và có thể quan sát bốn gã kia. Chỉ phòng ngừa thôi chứ cũng không cần thiết phải vậy. Dù sao nếu chúng biết nàng đang quan sát thì cũng tốt.

“Bọn ta bận tiếp khách suốt buổi tối,” Po nói, một lời nói dối thản nhiên. “Các người không phải những vị khách duy nhất trong quán trọ này có tin tức về ông nội ta.”

“Hãy cẩn thận với những người kia, thưa hoàng tử,” gã to con nhất nói. “Thiên hạ sẵn sàng nói dối vì tiền.” Po nhướng mày. “Cám ơn ngươi đã nhắc nhở.”

Chàng ngả người tựa vào chiếc bàn đằng sau và đút tay vào túi quần. Katsa nín cười. Nàng thích điệu bộ trễ nải vênh váo của Po.

“Thế các người có tin gì cho chúng ta?” Po hỏi. “Ngài sẽ trả bao nhiêu ạ?” gã lái buôn nói.

“Ta sẽ trả xứng đáng với tin tức có được.” “Chúng tôi có sáu người,” gã lái buôn nói.

“Ta sẽ trả tiền xu để các người có thể chia đều sáu phần,” Po nói, “nếu các người muốn vậy.”

“Thưa hoàng tử, ý tôi là thật phí công tiết lộ thông tin nếu ngài không trao thưởng tương xứng cho cả sáu chúng tôi.”

Po chọn đúng lúc này để há miệng ngáp. Khi lên tiếng, giọng chàng nghe bình thản, thậm chí còn có vẻ thân thiện. “Ta sẽ không thương lượng giá cả khi chưa biết thông tin của các ngươi hữu ích đến đâu. Các ngươi sẽ được thưởng xứng đáng. Nếu không hài lòng, các ngươi có thể đi.”

Gã lái buôn rung chân một lúc. Hắn liếc xéo gã bạn. Gã bạn hắn gật đầu, hắn liền hắng giọng.

“Thôi được,” hắn nói. “Vụ bắt cóc có liên quan đến vua Birn xứ Wester.”

“Thú vị đấy,” Po nói, và vở kịch bắt đầu. Po hỏi tất cả những câu mà người ta sẽ hỏi nếu họ đang tiến hành thẩm tra một cách nghiêm túc. Tin này từ đâu ra? Liệu nguồn tin có đáng tin cậy không? Động cơ của vụ bắt cóc là gì? Birn có phải là kẻ tiếp tay cho vương quốc nào khác không? Cụ Tealiff có bị giam trong ngục thất của Birn không? Ngục thất của Birn được canh gác ra sao?

“Tiểu thư à,” Po nói, liếc mắt về phía nàng, “chúng ta phải mau chóng truyền tin đi thôi, để các anh tôi còn biết mà tiến hành điều tra ngục thất của vua Birn xứ Wester.”

“Các vị không tự mình tới đó sao?” Gã lái buôn ngạc nhiên. Chắc hẳn gã thất vọng vì không thể khiến Po và Katsa tiến hành một công vụ vô tích sự.

“Chúng ta đi về phía Nam, rồi sang phía Đông,” Po đáp. “Đến Monsea gặp vua Leck.”

“Leck không nhúng tay vào vụ bắt cóc đâu,” gã lái buôn liền nói.

“Ta có bảo ông ấy nhúng tay vào đâu.”

“Leck vô tội. Ngài đừng phí công đi tìm ở Monsea trong khi ông nội ngài lại đang ở Wester.”

Po lại há miệng ngáp. Chàng dựa người vào bàn và khoanh tay lại. Chàng hờ hững nhìn gã lái buôn. “Chúng ta không đến Monsea để tìm ông nội ta,” chàng nói. “Đó là một chuyến thăm xã giao. Cô ruột ta là hoàng hậu xứ Monsea. Cô ấy rất đau lòng vì vụ bắt cóc. Chúng ta muốn thăm hỏi cô ấy. Có lẽ chúng ta có thể an ủi vương triều xứ Monsea bằng tin tức của các người.”

Một gã trong đám lái buôn đứng đằng sau đằng hắng. “Chỗ đó đầy rẫy bệnh tật,” hắn từ trong góc nói với ra. “Cung Monsea ấy.”

Po bình thản đưa mắt nhìn gã lái buôn. “Vậy sao?” Gã lái buôn làu bàu. “Tôi có họ hàng xa với đám hầu cận của Leck. Hai con bé làm việc ở chòi của nhà vua có họ với tôi ấy, chúng nó vừa chết vài tháng trước.”

“Chòi của nhà vua là sao?”

“Là chòi chăm thú của Leck. Ông ấy cứu sống bọn thú vật, thưa hoàng tử, rồi ngài sẽ biết.”

“Phải, dĩ nhiên ta biết,” Po nói. “Nhưng ta không biết về cái chòi ấy.”

Gã lái buôn có vẻ thích thú khi được làm tâm điểm chú ý của Po. Hắn liếc sang đám bạn và nhếch cằm. “À, thưa hoàng tử, nhà vua có cả trăm con thú, chó, sóc, thỏ, chúng bị chảy máu do các vết rạch trên lưng và bụng.”

Po nheo mắt lại. “Các vết rạch trên lưng và bụng ư,”

chàng cẩn trọng nhắc lại.

“Ngài biết đấy. Kiểu như chúng đâm bổ vào thứ gì đó sắc nhọn vậy,” gã lái buôn nói.

Po chăm chú nhìn hắn trong giây lát. “Dĩ nhiên rồi. Thế chúng có bị gãy xương không? Hay nhiễm bệnh?”

Gã lái buôn suy nghĩ. “Tôi chưa bao giờ nghe những trường hợp đó, thưa hoàng tử. Chỉ biết chúng bị nhiều vết cắt và rạch lâu lắm mới lành lại được. Nhà vua có một lũ trẻ giúp ngài chăm sóc đám thú nhỏ. Người ta nói ngài rất tận tình với đám thú.”

Po mím môi. Chàng liếc nhìn Katsa. “Ta hiểu,” chàng nói. “Thế nhà ngươi có biết mấy cô bé đó chết vì bệnh gì không?”

Gã lái buôn nhún vai. “Bọn trẻ con có khỏe gì cho cam.”

“Chúng ta lạc đề rồi,” gã lái buôn to con ngắt mạch chuyện. “Chúng tôi đồng ý cung cấp cho ngài thông tin về vụ bắt cóc chứ không phải chuyện này. Chúng tôi muốn nhận thêm tiền thưởng.”

“Còn tao bỗng nhiên thấy muốn chết vì một loại bệnh có tên là buồn chán đây này,” bạn gã nói.

“Ồ,” gã đầu tiên nói, “có lẽ mày đã nghĩ ra một trò tiêu khiển thú vị hơn rồi nhỉ?”

“Với những đối tác khác kia,” gã lái buôn đứng trong góc phòng bèn nói.

Chúng liền cười hô hố, cả sáu gã cười cợt khoái trá trước một câu nói đùa giữa cả nhóm với nhau mà Katsa có cảm giác mình hiểu được. “Xui cho các ông bố vệ sĩ và mấy cánh cửa phòng ngủ bị khóa rồi đây,” bạn gã nói rất nhỏ với đồng bọn, nhưng không quá nhỏ với đôi tai thính nhạy của Katsa. Tràng cười hưởng ứng chưa kịp rộ lên thì nàng đã nhào tới gã lái buôn.

Po ngăn nàng lại nhanh tới mức nàng biết chàng hẳn đã bắt đầu một cách kín đáo từ trước. “Đừng làm vậy,” chàng dịu dàng nói với nàng. “Nghĩ kỹ đi. Hít thở nào.”

Lửa giận bốc lên ngùn ngụt khắp người nàng, nhưng nàng để mặc chàng cản đường không cho nàng nhào tới chỗ gã lái buôn, tới chỗ hai tên thủ lĩnh, cũng như tới chỗ cả sáu tên, vì với nàng chúng đều đốn mạt như nhau cả.

“Ngài là người duy nhất trong cả bảy vương quốc có thể ghìm cương con mèo hoang đó,” một trong hai gã liền nói. Nàng không chắc là gã nào, vì nàng bị sao nhãng bởi tác động của câu nói trên gương mặt Po.

“Chúng tôi thật may mắn vì đã có một người sáng suốt canh chừng cô ta,” gã lái buôn tiếp lời. “Và ngài cũng thật may mắn. Những con thú hoang dại lại là những con thú vị nhất đấy, tất nhiên là nếu ngài điều khiển được chúng.”

Po nhìn nàng, nhưng chàng không thấy nàng. Đôi mắt chàng lóe sáng, trắng bạc như băng tuyết và vàng rực như lửa cháy. Cánh tay ngăn nàng lại giờ cứng đờ còn bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Chàng hít vào, lâu đến mức tưởng chừng không dứt. Chàng giận sôi; nàng biết vậy, nàng có cảm giác chàng sắp sửa đánh gã lái buôn vừa lên tiếng đến nơi; và trong một phút hoảng loạn nàng không biết mình nên ngăn chàng lại hay giúp chàng.

Ngăn chàng lại. Nàng sẽ ngăn chàng lại, vì chàng không hề suy xét. Nàng chộp cẳng tay chàng và giữ thật chặt. Nàng thầm gọi tên chàng. Po. Dừng lại. Nghĩ kỹ đi, nàng nói với tâm trí chàng, đúng theo cách chàng đã nói với nàng. Nghĩ kỹ đi. Chàng bắt đầu thở ra, chầm chậm như khi thở vào. Mắt chàng tập trung trở lại và chàng nhìn thấy nàng.

Chàng quay lại và đứng bên nàng. Chàng đứng đối diện hai gã lái buôn; ai trong hai gã đã mở mồm cũng mặc.

“Cút đi.” Chàng nói khẽ.

“Chúng tôi phải lấy tiền thưởng...”

Po dấn một bước về phía đám lái buôn, và chúng liền lùi lại. Chàng khoanh tay lại với vẻ bình thản tự nhiên chẳng thể đánh lừa được bất kỳ ai trong phòng. “Các ngươi có biết các ngươi đang nói với ai không?” chàng hỏi. “Các ngươi nghĩ các ngươi sẽ nhận được tiền thưởng của ta khi nói năng kiểu đó à? Ta chưa đánh gãy răng các ngươi là còn may đấy.”

“Anh có chắc chúng ta không nên làm vậy không?” Katsa hỏi, lần lượt nhìn vào mắt từng gã một. “Tôi muốn làm gì đó cho chúng sợ không dám đụng vào cô con gái ông chủ quán trọ nữa.”

“Chúng tôi sẽ không dám đụng tới cô ta đâu,” một gã hổn hển. “Chúng tôi sẽ không đụng vào ai cả, tôi thề đấy.”

“Các ngươi sẽ phải hối hận nếu làm thế,” nàng nói. “Hối hận suốt cuộc đời ngắn ngủi, khốn nạn của các ngươi.”

“Chúng tôi không dám đâu, thưa tiểu thư. Không dám đâu.” Chúng lùi về phía cửa, mặt trắng bệch, chẳng còn đâu nụ cười xúc xiểm ban nãy. “Chúng tôi chỉ đùa thôi thưa tiểu thư, tôi thề đấy.”

“Cút,” Po nói. “Chúng ta không giết các ngươi vì cả gan buông lời xúc phạm là đã thưởng cho các ngươi rồi đấy.”

Đám lái buôn lập cập chui ra khỏi phòng. Po đóng sầm cửa lại. Đoạn, chàng tựa lưng vào cánh cửa và ngồi thụp xuống sàn. Chàng thở dài đưa tay xoa mặt.

Katsa đến ngồi trước mặt chàng, mang theo một cây nến từ trên bàn. Nàng nhìn mái đầu đang gục xuống và đôi vai nặng nề của chàng, cố đoán xem chàng mệt mỏi và giận dữ đến mức nào. Chàng bỏ hai tay khỏi mặt, tựa đầu lên cửa. Chàng quan sát gương mặt nàng một lúc.

“Quả thực tôi suýt nữa đã nện cho gã đó một trận nên thân,” chàng nói.

“Tôi không ngờ anh có thể giận đến vậy đấy.”

“Rõ là tôi có thể rồi.”

“Po này,” Katsa nói khi một suy nghĩ bỗng nảy ra trong óc nàng. “Làm sao anh biết tôi định tấn công họ? Ý định của tôi hướng về phía họ chứ đâu phải về anh.”

“Phải, nhưng tôi cảm nhận được nguồn năng lượng của cô đột ngột dâng lên, và tôi đủ hiểu cô để có thể đoán được khi nào cô sắp ra tay với ai đó.” Chàng thoáng mỉm cười, vẻ mệt mỏi. “Không ai có thể chê trách cô tính khí thất thường được.”

Katsa khịt mũi. Nàng ngồi khoanh chân đối diện với chàng. “Giờ thì kể tôi nghe anh thu thập được gì từ bọn chúng chứ?”

“Ừ.” Chàng nhắm mắt lại. “Tôi biết được gì nhỉ. Đầu tiên, trừ gã đứng ở góc phòng ra thì hầu như không ai nói thật câu nào. Đây là một trò chơi. Chúng muốn lừa chúng ta trả tiền cho những thông tin sai lệch. Để trả thù chúng ta vì chuyện trong phòng ăn.”

“Bọn nhỏ mọn,” Katsa nói.

“Rất nhỏ mọn, nhưng gì thì gì, chúng đã giúp chúng ta. Leck là thủ phạm, Katsa à. Tôi dám chắc đấy. Gã đó bảo Leck không liên quan là nói dối đấy. Thế nhưng... thế nhưng vẫn có một chuyện rất lạ mà tôi không lý giải nổi.” Chàng lắc đầu trân trân nhìn xuống tay mình, ngẫm ngợi. “Lạ lắm, Katsa à. Tôi nhận thấy trong bọn chúng có cái cảm giác... phòng vệ kỳ lạ.”

“Cảm giác phòng vệ là sao?”

“Như thể chúng đều tin chắc Leck vô tội và muốn bảo vệ ông ta trước tôi.”

“Nhưng anh vừa nói Leck là thủ phạm mà.”

“Ông ta là thủ phạm, và những người này biết thế. Nhưng họ vẫn tin ông ta vô tội.”

“Nghe chẳng ra đâu vào đâu cả.”

Chàng lại lắc đầu. “Tôi biết. Nhưng tôi chắc chắn về cảm nhận của mình. Để tôi nói cho cô hay nhé Katsa, khi gã lái buôn nói rằng Leck không nhúng tay vào vụ bắt cóc, hắn đã nói dối. Nhưng lúc sau, khi hắn bảo ‘Leck vô tội’, hắn thực sự tin là như vậy. Hắn tin rằng mình đang nói sự thật.” Po nhìn trân trân lên trần nhà tối đen. “Liệu tôi có thể kết luận rằng quả thật Leck bắt cóc ông nội tôi, nhưng là vì một lý do trong sáng không nhỉ? Không thể nào.”

Katsa không thể hiểu nổi những điều Po đã thu thập được, cũng như không thể hiểu cách chàng biết được chúng. “Nghe chẳng có lý chút nào,” nàng yếu ớt nói.

Chàng dứt khỏi dòng suy nghĩ trong giây lát và tập trung vào nàng. “Katsa này. Tôi xin lỗi. Chắc cô thấy chuyện này khó hiểu lắm. Tôi có thể cảm nhận được khá nhiều chuyện từ những người dù muốn gạt tôi nhưng lại không biết bảo vệ suy nghĩ và cảm xúc của mình.”

Nàng không hiểu nổi. Nàng quyết định không cố gắng suy luận chuyện vị vua vừa có tội lại vừa vô tội nữa. Nàng quan sát Po khi chàng lại một lần nữa trở nên lơ đãng, chìm vào suy nghĩ, và trân trân nhìn đôi tay chàng. Đám lái buôn không biết cách bảo vệ suy nghĩ và cảm xúc của họ. Nếu quả có cách nào như thế thật thì ít nhất nàng cũng muốn học.

Nàng cảm thấy ánh mắt chàng và nhận ra chàng đang nhìn mình. “Cô có giấu tôi chuyện này chuyện kia mà,” chàng nói.

Nàng giật thột, rồi tập trung làm cho đầu óc mình trống rỗng một lúc.

“Hoặc cô đã làm vậy,” chàng tiếp lời, “từ khi cô biết về Thiên Năng của tôi. Ý tôi là, tôi cảm thấy cô giấu tôi chuyện này chuyện kia - lúc này cô cũng đang làm thế - và tôi đảm bảo với cô là cô đã làm được, vì Thiên Năng chẳng cho tôi biết điều gì cả. Tôi cũng thấy nhẹ nhõm vì cô làm được, Katsa à. Thật lòng, tôi không muốn cướp bí mật của cô.” Chàng ngồi thẳng dậy, gương mặt chàng bừng sáng vì một ý tưởng chợt lóe lên. “Cô biết không, lúc nào cô cũng có thể đánh tôi bất tỉnh. Tôi sẽ không ngăn cô lại đâu.”

Katsa bật cười. “Tôi không làm vậy đâu. Tôi đã hứa là tôi sẽ không đánh anh, trừ khi mình luyện tập mà.”

“Nhưng trường hợp này là tự vệ.” “Không phải.”

“Đúng thế,” chàng khẳng định, và nàng lại bật cười trước sự sốt sắng của chàng.

“Tôi thích luyện trí óc để đối phó với anh,” nàng nói, “thay vì cứ đánh anh bất tỉnh bất cứ lúc nào tôi có điều gì không muốn anh biết.”

“Phải, tôi cũng thích vậy hơn, tin tôi đi. Nhưng tôi cho phép cô đánh tôi bất tỉnh, nếu có lúc nào cô cần phải làm vậy.”

“Tôi ước gì anh đừng làm thế. Anh biết tôi bốc đồng thế nào mà.”

“Tôi không quan tâm.”

“Nếu anh cho phép, có khi tôi sẽ làm vậy mất, Po à. Có khi tôi sẽ...”

Chàng đưa tay ra. “Để cho công bằng thôi. Khi mình giao đấu, cô kiềm chế Thiên Năng của cô. Tôi thì không thể kiềm chế Thiên Năng của tôi. Vì thế cô phải có quyền tự vệ.”

Nàng không thích như vậy. Nhưng nàng hiểu ý chàng. Và nàng cũng hiểu việc chàng sẵn lòng, hết sức sẵn lòng từ bỏ Thiên Năng của mình vì nàng. “Anh sẽ bị đau đầu hoài mất thôi,” nàng đe.

“Có lẽ Raffin bỏ cả thuốc đau đầu của anh ấy vào đám thuốc đấy. Cô đã thay đổi kiểu tóc rồi thì tôi cũng chẳng ngại thay đổi kiểu tóc của tôi đâu. Màu xanh cũng hợp với tôi đấy chứ, cô có nghĩ vậy không?”

Nàng lại phá lên cười, và nàng tự hứa sẽ không đánh chàng; nàng sẽ không làm thế, trừ phi nàng vô cùng tuyệt vọng. Đúng lúc đó, cây nến trên sàn bên cạnh họ tàn dần và tắt hẳn. Cuộc đối thoại của họ đã đi chệch hướng hoàn toàn. Theo đúng kế hoạch, sáng sớm họ sẽ lên đường đến Monsea, và giờ đã là nửa đêm, tất cả mọi người trong quán trọ cũng như trong thị trấn đều đang say ngủ. Thế nhưng họ vẫn ngồi đây dưới sàn nhà, cười lớn trong bóng tối.

“Ngày mai chúng ta đi Monsea phải không?” nàng hỏi. “Chúng ta sẽ ngủ gật trên lưng ngựa mất.”

“Tôi sẽ ngủ gật trên lưng ngựa. Cô sẽ cưỡi ngựa như thể cô đã ngủ đẫy giấc mấy ngày liền - như thể chúng ta đua với nhau xem ai sẽ đến Monsea trước vậy.”

“Thế chúng ta sẽ tìm thấy gì khi đến đó. Một vị vua vô tội trước những tội lỗi ông ta gây ra ư?”

Chàng gãi đầu. “Tôi luôn nghĩ thật kỳ lạ khi cha mẹ tôi không hề nghi ngờ Leck mặc dù đã biết chuyện của ông ta. Và giờ những gã kia dường như cũng nghĩ ông ta vô tội trong vụ bắt cóc, mặc dù biết ông ta không hề vô tội.”

“Có thể nào từ lúc đó trở đi ông ta nhân từ đến nỗi tất cả mọi người đều tha thứ cho những tội ác của ông ta, hoặc không chịu nhìn nhận chúng?”

Chàng nín thinh một lúc. “Tôi tự hỏi... gần đây tôi chợt nghĩ... rằng có thể ông ta được Thiên Phú. Ông ta có thể có Thiên Năng giúp thay đổi suy nghĩ của người khác về mình. Liệu có Thiên Năng nào như vậy không? Tôi không biết nữa.”

Nàng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Nhưng ông ta có thể được Thiên Phú. Với một con mắt bị chột, sẽ chẳng ai biết dù ông ta được Thiên Phú. Thậm chí không ai nghi ngờ, vì ai có thể nghi ngờ một Thiên Năng kiểm soát được nỗi nghi ngờ chứ?

“Ông ta có thể có Thiên Năng lừa gạt người khác,” Po nói. “Thiên Năng nói dối người khác, những lời nói dối truyền từ hết vương quốc này đến vương quốc kia. Tưởng tượng mà xem, Katsa - mọi người truyền miệng những lời nói dối của ông ta, và người ta tin chúng; những lời nói dối ngớ ngẩn, phá bỏ mọi logic và chân lý, lan đến tận Lienid. Cô có thể tưởng tượng được quyền lực của một người sở hữu Thiên Năng ấy không? Ông ta có thể tạo ra mọi thứ danh tiếng cho bản thân mình theo ý muốn. Ông ta có thể lấy bất cứ thứ gì ông ta muốn mà sẽ không ai bắt ông ta chịu trách nhiệm cả.”

Katsa nghĩ về cậu bé được chỉ định làm người thừa kế, đến vị vua và hoàng hậu qua đời chẳng bao lâu sau đó. Những vị quân sư được cho là đồng loạt nhảy xuống sông. Và cả một vương quốc đau thương trong tang tóc chưa từng nghĩ đến việc nghi ngờ cậu bé không gia đình, không quá khứ, không mang dòng máu Monsea - nhưng lại trở thành vua. “Thế nhưng còn lòng tốt của ông ta,” Katsa vội vàng nói. “Lũ thú vật. Gã lái buôn đó nói về đám thú vật được ông ta chữa lành.”

“Lại thêm một chuyện nữa,” Po nói. “Gã lái buôn đó thực sự tin vào lòng nhân từ của Leck. Liệu có phải tôi là người duy nhất thấy lạ khi Monsea có quá nhiều chó và sóc bị rạch lên thân mình và cần được cứu chữa không nhỉ? Không lẽ cây cối và đá được làm từ miểng chai?”

“Nhưng nếu ông ta chăm sóc chúng thì hẳn ông ta phải là người tốt.”

Po chăm chú nhìn Katsa với vẻ mặt kỳ lạ. “Cô cũng đang biện hộ cho ông ta, trong khi về lý thì cô không thể, hệt như cha mẹ tôi và hệt như đám lái buôn kia. Ông ta có cả trăm con thú bị rạch trên thân mình một cách kỳ quái mà không lành lại được, Katsa à, và lũ trẻ do ông ta thuê thì chết vì những căn bệnh kỳ bí, thế mà cô không thấy khả nghi một chút nào.”

Chàng nói đúng. Katsa đã hiểu; và sự thật trong toàn bộ câu chuyện khủng khiếp này dần hiện lên trong óc nàng. Nàng bắt đầu nghĩ đến một thứ quyền lực lan truyền như một cảm giác khó chịu, như một căn bệnh xâm chiếm mọi trí óc mà nó chạm đến.

Liệu có Thiên Năng nào nguy hiểm hơn thứ Thiên Năng thay thế sự thật bằng một làn sương mù dối trá?

Katsa rùng mình. Vì nàng sắp phải diện kiến vị vua này. Nàng không chắc mình có thể làm gì để tự vệ chống lại một kẻ có khả năng lừa nàng tin vào sự trong sạch của hắn.

Nàng đưa mắt kiếm tìm hình bóng Po giờ đang tối đen trước cánh cửa màu đen. Chiếc áo trắng là thứ duy nhất thuộc về chàng thực sự hiển hiện, một màu xám tỏa rạng trong bóng tối. Bỗng dưng nàng ước gì mình có thể nhìn thấy chàng rõ hơn. Chàng bèn đứng dậy và kéo nàng đứng lên theo. Chàng kéo nàng ra cửa sổ và nhìn xuống gương mặt nàng. Ánh trăng rọi xuống làm con mắt bạc của chàng ánh lên chập chờn và ánh vàng ở một bên tai chàng lóe sáng. Nàng không hiểu vì sao mình bồn chồn đến vậy, và tại sao đường nét của mũi và miệng chàng, hay nỗi lo ngại trong mắt chàng lại an ủi lòng nàng đến vậy.

“Có chuyện gì vậy?” chàng hỏi. “Cô lo chuyện gì?” “Nếu Leck có Thiên Năng đó, như anh nghi ngờ...”

nàng cất tiếng. “Sao nữa?”

“... làm thế nào để tôi bảo vệ bản thân trước ông ta?” Chàng nhìn nàng vẻ nghiêm trang. “À. Chuyện đó thì đơn giản,” chàng nói. “Thiên Năng của tôi sẽ bảo vệ tôi khỏi ông ta. Và tôi sẽ bảo vệ cô. Cô sẽ được an toàn khi ở bên tôi, Katsa à.”

Katsa nằm trên giường, những suy nghĩ quay cuồng như một cơn bão trong tâm trí, nhưng nàng buộc mình phải chìm vào giấc ngủ. Ngay lập tức, cơn bão lắng xuống. Nàng thiếp ngủ trong yên bình.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.